Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342274

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2274 lượt.

hông cho thịt!”.
Ngưu thông phán trách móc: “Trời tối, đầu thì cúi, sao có thể nhìn rõ mặt chứ?”.
Tên ăn mày quả quyết nói: “Tôi nhìn thấy! Tôi không cẩn thận làm rơi miếng xương gà đang gặm xuống đất, hắn ta đi tới, lật cục xương dưới đất lên xem, sau đó nhìn lên cây! Tôi vội vàng kêu vài tiếng mèo hoang gọi xuân, hắn ta chửi rủa vài tiếng rồi đi mất”.
Diệp Chiêu vội vã hỏi: “Tướng mạo người đó thế nào?”
Tên ăn mày do dự một lúc, khuôn mặt lộ rõ sự sợ hãi: “Hắn ta… hắn ta không giống người, hung thần ác sát, tóc tai rũ rượi, tết thành vài cái đuôi sam nhỏ, ánh mắt lộ ra hung ác, mũi khoằm, giống… giống quỷ! Không, hắn ta nhất định là quỷ! Vì thế mới có thể bay trên trời, đi khắp nơi hại người”.
Hạ Ngọc Cẩn đắc ý huých huých vào lưng của Ngưu thông phán: “Sao hả? Ta phá án khá lợi hại phải không?”.
Ngưu thông phán bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc xem liệu có nên bảo vợ anh ta thay anh ta đến chùa chăm chỉ khấn bái để thay đổi vận may hay không.
Cái mũi và hình dáng của người mà tên ăn mày miêu tả đều rất giống người Đông Hạ.
Hoàng tử Y Nặc là người dẫn đầu sứ đoàn Đông Hạ, đến đây vì mối giao hảo giữa hai nước, mấy ngày nay đều biểu hiện rất tốt. Không những ông ta quản lý thuộc hạ rất chặt, nghiêm cấm bọn họ tự ý ra ngoài, mà đối với sự tiếp đón thường trực của các quan viên cũng đều biểu hiện vô cùng vui vẻ, không hề để bụng. Thỉnh thoảng có viên quan không thoải mái với việc năm đó Đông Hạ đã giúp Man Kim, châm chọc anh ta vài câu, anh ta vẫn nở nụ cười nồng hậu, chưa bao giờ cãi trả lại, cũng không để trong lòng. Biểu hiện như thế, thực sự rất khó để tìm cớ vu anh ta phạm tội và yêu cầu điều tra.
Hơn nữa cho dù điều tra ra anh ta giết người, cho tất cả mọi người biết anh ta là cáo đội lốt cừu, nhưng nếu không đưa ra được bất kỳ chứng cứ nào về âm mưu tạo phản Đại Tần, thì cũng không thể tùy tiện xử phạt, nếu không sẽ gây ra chiến tranh giữa hai nước. Hơn nữa lại vừa trải qua tám năm chinh phạt Man Kim, cả nước bị ảnh hưởng, quân thần và trăm họ Đại Tần vẫn chưa hoàn toàn hồi phục được, chắc chắn không ai muốn nhìn thấy cảnh này.
Hạ Ngọc Cẩn đoán: “Nói không chừng hắn ta đang giở trò, muốn xâm chiếm Đại Tần của ta”.
Ngưu thông phán: “Chứng cứ đâu?”.
Hạ Ngọc Cẩn: “Vật làm giả của Lý đại sư nhất định là rất quan trọng”.
Ngưu thông phán hỏi: “Đồ vật đâu?”.
Hạ Ngọc Cẩn suy nghĩ khá lâu rồi vỗ tay nói: “Dù sao tên ăn mày đã nhìn thấy bộ dạng của hung thủ, để hắn ta gặp người của sứ đoàn Đông Hạ, sau đó chỉ ra rồi tra xét”.
Ngưu thông phán đáp: “Đường đường là Hoàng tử một nước, việc liên quan đến quốc thể, nói thẩm tra là cho ngươi thẩm tra được chắc?”.
Hạ Ngọc Cẩn chuyển hướng khác, vui mừng nói: “Tôi sẽ bao hết Hạnh Hoa Lâu, gọi vài chục kỹ nữ và nhạc công đến, sau đó mời hết bọn họ tới, uống rượu nghe nhạc, rồi cho tên ăn mày mặc bộ quần áo người hầu, cùng ta đi một vòng xung quanh để nhận ra hung thủ!”.
Ngưu thông phán hỏi: “Ngươi lấy lý do gì để mời người ta uống rượu chứ?”.
Hạ Ngọc Cẩn nghĩ rất lâu, Diệp Chiêu im lặng từ nãy đến giờ cuối cùng mở miệng nói: “Năm đó bọn ta gặp nhau trên chiến trường, anh ta nói không đánh không biết nhau, cũng coi là có duyên, muốn mời tôi uống rượu. Tôi có thể tìm lại lý do hồi xưa ở Mạc Bắc, lại gọi thêm mọi người trong sứ đoàn của anh ta, mở một buổi đại yến, mọi người cùng nhau uống rượu vui vẻ là được”.
Ngưu thông phán tán thưởng nói: “Kế này của tướng quân thật là diệu kỳ”.
“Không được!” Hạ Ngọc Cẩn nhớ tới Y Nặc. Thằng cha Đông Hạ to như con gấu đó hình như có ý với vợ mình. Diệp Chiêu tửu lượng vốn kém cỏi, hơn nữa trong bữa tiệc lại còn có mấy cô kỹ nữ xinh đẹp nhảy múa, lập tức trong đầu Hạ Ngọc Cẩn nghĩ ngay đến nguy hiểm: “Vợ tôi chuyên để cùng người khác uống rượu hoa sao? Uống say thì sao?”.
Diệp Chiêu hỏi: “Thế anh nói làm thế nào bây giờ?”.
Hạ Ngọc Cẩn nghiến răng, quyết định liều chết, vỗ ngực nói: “Ta sẽ uống cùng!”.
Diệp Chiêu khuyên nhủ: “Người Đông Hạ thích uống rượu, tửu lượng của ai cũng tốt, anh không uống lại được đâu”.
Ngưu thông phán cũng khuyên: “Quận Vương, đừng quá miễn cưỡng. Ngài việc gì phải chịu khổ thế? Dù sao những chuyện đại sự đã có tướng quân gánh đỡ rồi”.
Hạ Ngọc Cẩn không dám nói ra mục đích chính, đành phải giả vờ nghiêm giọng tuyên bố: “Diệp Chiêu có lợi hại đi nữa thì cũng là vợ ta! Nam nhi đại trượng phu thì không thể để vợ mình phải chịu uất ức ở bên ngoài! Nếu không ta còn là đàn ông nữa không?!”.
Diệp Chiêu vỗ vai cậu ta, cười nói: “Đúng là hảo hán! Có khí phách! Ý tốt này của phu quân ta xin ghi nhận trong lòng”. Cô ấy nghĩ ngợi một lát lại nhắc nhở: “Có điều lần này ta đã điều tra qua, Hoàng tử Y Nặc thực sự đã từng chơi kỹ nam, trưởng thị vệ bên cạnh anh ta cũng vậy, anh uống rượu cùng anh ta phải cẩn thận một chút, đừng để bị người ta chuốc say rồi lợi dụng đấy”.
Hạ Ngọc Cẩn ghê tởm đến nỗi mặt mũi tái xanh, cậu muốn hỏi bây giờ hối hận liệu có kịp không?
Nhìn thấy vợ chồng Hạ Ngọc Cẩn tình cảm dạt dào, không khí ôn hòa, Ngưu thông phán bỗng n