Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342267

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2267 lượt.

hiên thấy hơi cảm động. Một người ăn chơi nổi tiếng như Hạ Ngọc Cẩn mà cũng hiểu tình thâm ý trọng, không để ý đến lời đồn đại, không để ý đến miệng người đáng sợ, cam tâm tình nguyện bảo vệ người vợ hổ cái hung thần nhất toàn Đại Tần, thật đúng là một đôi vợ chồng tâm đầu ý hợp. Trong khi đó bản thân ông ta lại mải việc công, từ lâu đã lạnh nhạt với người vợ hiền thục của mình, lại còn thường xuyên trách móc đối phương, nhưng bà lại không hề oán trách, thật là đáng kính phục. Lát nữa tiện đường đi ta phải mua ít đồ trang sức, đem đến chính phòng tìm bà ấy nói vài câu tình cảm, nếu không lại phá hỏng tình nghĩa vợ chồng thì chẳng bằng cái đồ ăn chơi kia.
Nghĩ đến đây, ông ta thay đổi hẳn cách nhìn với Hạ Ngọc Cẩn vài phần, ca tụng nói: “Quận Vương trọng tình trọng nghĩa, thật là nam nhi, đại trượng phu, là tôi đã trách sai người rồi”.
Hạ Ngọc Cẩn lập tức nuốt lại những lời hối hận, cố gắng gượng cười: “Nói hay lắm, nói hay lắm…”.






Dã tâm của sói
Sứ đoàn Đông Hạ đến thăm Đại Tần đã được bảy ngày, chỉ còn ba ngày nữa sẽ trở về, vì vậy việc bắt giữ hung thủ phải tiến hành rất nhanh chóng.
Hạ Ngọc Cẩn và Diệp Chiêu lập danh sách khách mời với tốc độ nhanh nhất, gọi đến tất cả những người có liên quan, bảo bọn họ tạm dừng tất cả những công việc khác, cả đêm đưa người đi để làm xong việc này.
Địa điểm chọn thiết yến là khu vườn mà Hoàng thượng đã ban cho Diệp Chiêu để nghỉ hè, ở gần núi gần sông, phong cảnh tuyệt đẹp. Bấy giờ mùa xuân vừa mới đi qua. Những cây liễu ven hồ vừa ra đợt lá mới. Trên sườn núi, đầu này trồng hoa đào, đầu kia trồng hoa lê, phấn hồng tuyết trắng, hợp lại thành một khối thống nhất, điểm xuyết đây đó là những bông hoa tươi tắn và rực rỡ. Đây đúng thật là khoảng thời gian mọi vật tràn trề sức sống nhất trước khi phai nhạt dần đi.
Hoàng tử Y Nặc nhận được thiệp mời của Hạ Ngọc Cẩn, vốn dĩ chẳng coi ra gì bèn vứt sang một bên. May mà người quản gia đưa thư hiểu ý, nhanh nhảu bổ sung thêm: “Là Quận Vương và tướng quân cùng kết hợp mời Hoàng tử tham dự đấy ạ!”. Sự việc lập tức thành công, Hoàng tử vội cầm lấy tấm thiệp, vui vẻ tỏ ý sẽ đưa tất cả mọi người trong sứ đoàn đi tham gia yến tiệc của Nam Bình Quận Vương.
Hoàng tử Y Nặc không hiểu: “Đã đến rồi, sao không thấy nhỉ?”.
Hạ Ngọc Cẩn chỉ về phía cái lều bạt trên đồi, cười như con hồ ly nói: “Phu nhân đang tiếp khách nữ, không tiện gặp khách nam”.
Tất cả những người khách nghe thấy câu nói này đều ngơ ngác nhìn nhau, hình như không thể hiểu được hàm ý của nó.
Hạ Ngọc Cẩn từ từ đặt chén rượu xuống, đau khổ lắc lắc đầu, dùng khẩu khí của một đứa trẻ ba tuổi giải thích với cái bọn man di mọi rợ này: “Con gái Đại Tần của chúng tôi rất coi trọng phép tắc. Buổi tiệc thưởng hoa hôm nay có không ít người là phu nhân của các quan viên và thiên kim tiểu thư, không nên ngồi lẫn với đàn ông, vì vậy phu nhân của ta cùng với bọn họ mở một buổi tiệc khác trên đồi, cùng nhau nói chuyện gia đình, tranh luận về quần áo và đồ trang sức, cũng là một ngày vui vẻ”.
Mọi người lại im lặng.
Hạ Ngọc Cẩn hạ giọng hỏi: “Trừ phi mọi người muốn thấy mấy bà vợ và mấy cô đại tiểu thư đó? Như thế này không tốt sao? Liệu có ý đồ đen tối gì…”.
Mọi người vẫn im lặng.
Hạ Ngọc Cẩn an ủi nói: “Yên tâm, mọi người đều muốn nhìn thấy mỹ nhân, ta đã mời mấy ca kỹ và hoa nương nổi tiếng ở Tần Hà, ai ai cũng xinh đẹp mê hồn, đảm bảo các vị đại trượng phu không sợ vợ ở đây có thể vui vẻ trở về!”.
Hoàng tử Y Nặc không tỏ vẻ gì phản đối, cười hiền lành nói: “Diệp tướng quân làm sao có thể trò chuyện với những người phụ nữ bình thường chứ?”.
Hạ Ngọc Cẩn tán đồng: “Phu nhân tôi thực sự có tiếng là hung hãn, nghe nói Hoàng tử trước đây đã từng giao chiến với cô ấy, không biết trải nghiệm cụ thể thế nào nhỉ? Nói cho mọi người nghe đi?”.
Hoàng tử Y Nặc kiêu dũng thiện chiến, cả đời chỉ bại một lần, lại bại dưới tay một người con gái, thật là một nỗi sỉ nhục lớn.
Hắn căm tức lén nắm chặt bàn tay, hơi thở gấp gáp, chỉ hận một nỗi không xé được cái tên khốn nạn không biết điều này thành hai mảnh. Hạ Ngọc Cẩn lại còn vờ không biết sống chết tiếp tục hồn nhiên khoe khoang: “Diệp Chiêu tuy lời nói cử chỉ không được dịu dàng lắm, nhưng ở nhà cái gì cũng nghe ta hết, rất là hiền thục. Ta thực sự không hiểu được năm đó cô ấy rốt cuộc là một người hung hãn thế nào, mới có thể uy chấn Mạc Bắc, khiến đàn ông ai ai cũng khiếp sợ”.
“Điều này thật không đơn giản?” Thu Lão Hồ lảo đà lảo đảo bước tới, nháy mắt với Hoàng tử Y Nặc nói: “Bị cô ấy đánh cho một trận là biết sợ ngay mà”.
Tất cả mấy viên quan lại của Đại Tần đều phá lên cười sảng khoái.
Hạ Ngọc Cẩn vẫn tỏ vẻ ngây thơ hỏi: “Ta nói sai gì sao?”.
Rất nhanh, Hoàng tử Y Nặc đã khôi phục lại nhịp thở bình thường, nụ cười chân thành trên mặt hắn vẫn không hề thay đổi. Hắn nói mấy câu bắt chước khẩu âm của Đại Tần cười thoải mái nói: “Uy phong của Diệp tướng quân, từ lâu đã khiến người khác vô cùng khâm phục. Hạ Quận V