Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342302
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2302 lượt.
uá đáng thì sẽ lôi ra để uy hiếp một chút, cứ coi như là thượng phương bảo kiếm vậy.
Càng quan trọng hơn nữa, Diệp Chiêu là một nữ anh hùng hiếm hoi, giữ vị trí cao trong triều đình, phẩm hạnh tuyệt vời không dễ gì bị ảnh hưởng bởi những yếu tố bên ngoài, có rất nhiều cô gái sùng bái cô ấy đến mức độ không thể tưởng tượng được. Có lời đồn nói rằng những ca kỹ nổi tiếng ở các thanh lâu lập riêng một quy định, ai tiếp đón Nam Bình Quận Vương khiến tướng quân không vui vẻ thì người đó đừng có làm cái nghề này nữa. Lại thêm bọn thê thiếp trong nhà gây chuyện, khiến cậu đau đầu cả một thời gian dài, không những khó chịu, mà còn khiến một người như cậu nhiều phen bị lúng túng nữa.
Đã quyết định là không chia tay nữa thì đoàn viên với vợ cũng là việc quyết không thay đổi.
“Xem còn thiếu cái gì nào?”. Hạ Ngọc Cẩn mãn nguyện nói.
Cục Xương sau khi xem xét xong, cẩn thận hỏi: “Bảo người buông rèm ở lều, đốt một chút hương đàn lên? Rất có tác dụng đối với việc đó ạ…” Hạ Ngọc Cẩn gãi gãi cằm, gật đầu lia lịa: “Được như thế thật tốt, được như thế thật tốt”. Rồi cậu ta lại suy nghĩ, lo lắng mình làm không tốt sẽ khiến tướng quân mất mặt, nên dặn dò tất cả mọi người đến lúc đó thấy bất kỳ tiếng động gì đều không được phép vào, chỉ giữ lại một nô tài điếc để đun nước thôi.
Mọi việc đã chuẩn bị xong, chỉ thiếu mỗi vợ nữa thôi.
Cậu ta thấy nam nhi đại trượng phu mà lại đợi vợ về làm cái việc kia thì không hay lắm, nên tốt nhất là ra ngoài đi dạo, dặn dò người hầu là khi nào tướng quân về thì gọi cậu ta. Những người hầu vô cùng tò mò về việc Quận Vương và tướng quân sẽ làm tối nay, nên đáp lại rất dứt khoát, chấp nhận lệnh phải im miệng. Bọn họ chỉ dám lén lén lút lút bình luận vài câu giữa hai ba người với nhau, đoán xem Quận Vương rốt cuộc phải dùng đến thủ đoạn nào mới chinh phục được vị tướng quân còn ngang bướng hơn cả đàn ông, sau đó ai ai cũng ngứa ngáy sốt ruột đến nỗi chỉ muốn đạp tường ra.
Diệp Chiêu ở trong doanh trại đang đọc để Hồ Thanh viết thư cho Liễu tướng quân về việc bố trí phòng ngự ở biên ải nhưng miệng không ngừng cười tủm tỉm. Tuy nói Diệp Chiêu khi làm việc không để việc riêng ảnh hưởng đến việc công, nhưng vì uy vũ có thừa, nên mọi người đều sợ hãi khuôn mặt đen xì lúc nào cũng có thể tùy tiện muốn giết người của Diệp Chiêu. Nay thấy tâm trạng của cô ấy rất tốt, trời quang mây tạnh, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, người thông minh cũng mơ hồ đoán ra cái gì đó. Trong lòng đều âm thầm cảm ơn tinh thần hi sinh của Nam Bình Quận Vương, quyết định sau này ít chế giễu cậu ta vài câu. Dù sao để đối phó với Diêm Vương sống quả là không dễ dàng chút nào. Đàn ông với nhau phải hiểu và thông cảm cho nhau. Chết một cách thân thiện còn hơn là chết vô ích. Cậu ta chấp nhận tướng quân thì tướng quân sẽ không cần phải áp bức người khác nữa, đó thật sự là một may mắn lớn.
Thế là, mọi người đều cố gắng dùng những lời hay ho để nói về Hạ Ngọc Cẩn. Bọn họ vì không coi tướng quân là nữ, tùy tiện quen rồi nên chủ đề không cần kiêng kỵ gì hết.
Hồ Thanh, cái đồ chịu đánh chứ không chịu nhớ, tiếp tục trêu ghẹo: “Xương cốt mỏng manh của anh chàng nhà cô liệu có chống đỡ được sự giày vò của cô không? Chân tay nhẹ một chút, đừng có một nhát hai nhát đã gãy xương người ta. Nghe nói ở chỗ Mạnh Hưng Đức có một loại thuốc trợ hứng rất tốt, nếu có vấn đề gì cứ tới tìm tôi, tôi sẽ nói dối lấy cho cô hai viên”.
Diệp Chiêu rất quen với vấn đề tế nhị này, nên cũng không cảm thấy khó chịu e thẹn, chỉ cảm thấy nói ra không hay lắm, tiện tay cốc cho anh ta một cái.
Hồ Thanh bị đánh quen rồi, không hề bực bội, tiếp tục nói: “Lần trước trên du thuyền, vô tình nghe lỏm được mọi người nói là chồng của cô thích nhất là đối phương chủ động. Có điều cũng phải, phần lớn đàn ông đều thích phụ nữ chủ động”.
Diệp Chiêu tỏ vẻ không tin chút nào.
“Cô không tin?” Hồ Thanh cười ha hả nói tiếp: “Cô nhớ lại những lần chúng ta nói về vấn đề này trước đây đi. Thu Lão Hồ và Ngô tham tướng là những người đàn ông dũng mãnh như thế, vậy mà trên giường đều thích để phụ nữ đè nén. Đến cả Lưu hiệu úy, một người gầy yếu như thế, cũng thích một mỹ nhân mạnh mẽ chủ động. Nếu vẫn không tin, cô đi hỏi thăm ở lầu xanh một chút đi, thử xem cách nào ở trên giường được ưa thích nhất. Các anh em, mấy người nói xem có đúng không?”.
Mấy người đàn ông đều suy bụng ta ra bụng người, hùa vào đồng tình: “Cũng đúng, cho dù không thích, ít nhất cũng không ghét, còn hơn là cứ đơ ra như gỗ”.
Là thế sao?
Diệp Chiêu băn khoăn.
Nếm mùi tình yêu
Hạ Ngọc Cẩn khoan thai đi dạo bên ngoài, mặc kệ cho mấy người bạn thân trước đây và mấy anh văn sĩ rởm trêu ghẹo, Hạ Ngọc Cẩn bịt tai lại không thèm nghe. Trong đầu chỉ tâm niệm cân nhắc xem tối nay rốt cuộc phải làm như thế nào?
Đầu tiên phải mời cô ấy cùng uống hai chén rượu nhỏ, đợi cho bụng nóng nóng lên một tí, nhân lúc đầu óc không tỉnh táo đó, đổ một chén rượu vào váy cô ấy. Rồi cậu phải đưa cô ấy về phòng, vừa