XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342307

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2307 lượt.

cây một cách thoải mái nói: “Anh tới đi!”.
Hạ Ngọc Cẩn nhìn quanh bốn phía, thấy hoàn cảnh không thích hợp cho mình phát huy, liền khoát tay mạnh mẽ, mang đầy phong thái tướng soái nói: “Xuống đi, về phòng chiến tiếp!”.
Lời chưa nói hết, bỗng cả người rơi vào không trung. Cậu ta còn chưa kịp kêu gào thì người đã yên vị ở dưới đất rồi. Sau đó lại nhảy vài bước trong không trung, đầu óc quay vòng vòng, nháy mắt đã tới chiếc giường có chiếc chăn uyên ương màu đỏ mà hôm nay Dương Thị vừa phủ lên.
Diệp Chiêu hỏi: “Kích thích không?”.
Mùi gỗ giáng hương vấn vương nhè nhẹ trong không trung. Hạ Ngọc Cẩn còn chưa hết kinh ngạc đã thấy cả người đều mềm nhũn ra, vội vàng tóm chặt lấy Diệp Chiêu.
Diệp Chiêu quan tâm: “Trừ phi… Anh sợ?”.
Hạ Ngọc Cẩn sau một lúc định thần lại, ngẩng đầu lên nói: “Cái việc vặt vãnh này, có thể dọa được ta sao?”.
Diệp Chiêu hỏi: “Anh thực sự không sợ?”.
Hạ Ngọc Cẩn: “Tất nhiên!”.
Diệp Chiêu cắn lấy tai anh ta hỏi: “Hai quân tương phùng, có thể xảy ra chiến tranh không?”.
Hạ Ngọc Cẩn hào khí ngất trời; “Vừa gặp là bùng phát!”.
“Tướng địch dũng mãnh”. Diệp Chiêu đưa tay ra túm lấy eo cậu ta, kéo sát về phía mình. Tay kia thâm nhập vào trong khàn giọng nói: “Để thiếp kiểm tra lương thảo trước đã”.
“Vô sỉ, vô sỉ quá đi mất!”. Hạ Ngọc Cẩn nghe lời nói của vợ mình, thấy tổng soái ba quân mà lại nói ra những lời khiếm nhã như thế, bị kích thích đến nỗi không thốt lên được lời nào. Tự nhiên cảm thấy cổ họng khô rát, bụng dưới lập tức phát ra từng đợt nóng hầm hập. Đên khi đoản binh giao chiến, tướng quân vốn giỏi giang trong việc cưỡi ngựa và phóng tên, mười tám ban võ nghệ khỏi cần nói đến. Trong doanh trại thì chỉ toàn con trai, mọi người đều cởi trần chạy lung tung, xuống sông tắm rửa đầy rẫy, nên từ lâu đã nhìn quen hết mọi ngõ ngách của các huynh đệ. Bây giờ lại có được cao nhân đích thân dạy dỗ, sao phải sợ một chút công phu nhỏ nhoi trên giường đó chứ? Lúc đầu Diệp Chiêu mơn trớn vài chỗ có phần ngại ngùng, nhưng sau đó càng lúc càng thuần thục. Lại thêm bàn tay cô tuy hơi thô ráp nhưng vuốt ve hết trái lại qua phải làm cho sự ham muốn của Hạ Ngọc Cẩn càng lúc càng trở nên mạnh mẽ, tim đập nhanh như ngựa phi. Cậu ta chỉ muốn kiên nhẫn kiềm chế lại để nắm thế chủ động không cho đối phương khiêu khích thành công.
Hải phu nhân đã dạy: Người đàn ông trên giường càng chửi cô vô sỉ, thực ra là càng muốn cô, nhất định phải thừa thắng xông lên.
Diệp Chiêu là một đồ đệ tốt, cô lập tức cởi áo ra, để những lọn tóc xoăn dài xõa xuống toàn thân, giống như một con báo đen tham lam trong đêm tối, sống nhờ săn mồi, nhanh nhẹn và linh hoạt, tuy gầy nhưng không có chút mỡ nào, bộ ngực tuy không nảy nở, nhưng cái eo nhỏ nhỏ giống như một con rắn đang múa, rắn chắc, mạnh mẽ và đẹp đẽ.
Hạ Ngọc Cẩn nuốt nước miếng, cảm thấy hít thở thật khó khăn, đầu óc cảm thấy trống rỗng.
Diệp Chiêu duỗi đôi chân dài ra, quặp lấy eo của cậu ta, chặt cứng không để cậu ta trốn thoát. Rồi cúi người xuống hôn như mưa như gió, tay trái vân vê vòng vòng trên ngực cậu ta, tay phải tấn công ở phía dưới, thỉnh thoảng lại vặn vẹo cái hông, không để cho cậu ta một chút nào để thở.
Hạ Ngọc Cẩn không chịu nổi nữa. Cậu ta đập tay xuống giường, gầm gừ: “Ở trên! Ta muốn ở trên!”.






Chiến trận liên tiếp
Nghĩ lại năm đó, trên thảo nguyên Các Lặc Tư Hãn Mộc, danh tướng Man Kim là Ha Nhĩ Thiếp kiên trì dũng cảm vô song, dẫn đầu quân lính. Diệp Trung hỏi người nào xuất trận, nhân lúc tướng lĩnh còn đang chần chừ, Diệp Chiêu lúc đó mới mười sáu tuổi liền tự nguyện xin xuất trận. Vừa cưỡi Đạp Tuyết, vừa cầm Bàn Long đao, lao thẳng vào quân địch, một đao chém đứt đầu tướng địch, chỉ một trận mà đã nổi tiếng.
Bây giờ trận chiến nhỏ xíu với Hạ Ngọc Cẩn, sao mà phải sợ chứ?
“Được!” Diệp Chiêu lại lần nữa nhớ về các kiểu tư thế mà Hải phu nhân đã dạy, xác định phu quân muốn thế, lập tức đẩy cậu ta lên giường, lật người ngồi lên, rất hùng hồn nói: “Anh muốn ở trên thì ở trên”.
Hạ Ngọc Cẩn thấy cô ta hiểu sai ý mình, tức giận đùng đùng muốn sửa chữa: “Là…”
Mồ hôi của Hạ Ngọc Cẩn từ trán rơi xuống. Mấy ngón tay cậu ta túm lấy tấm chăn thêu hoa đều trở nên trắng bệch. Hạ Ngọc Cẩn không ngừng run rẩy, nhưng dù ham muốn đến vô cùng, cực khoái đã đạt từ lâu cậu vẫn không chịu vứt mũ cởi giáp, đầu hàng nhận thua.
Hải phu nhân dạy rằng, đàn ông phải kêu lên mới là thỏa mãn.
Diệp Chiêu thấy cậu ta cắn môi không thành tiếng, có chút không hiểu, vội vàng lật đi lật lại những điều đã được học để xem xét. Cuối cùng nhớ ra chỗ phần thanh sắc bị bỏ mất, bèn vặn vẹo eo, nhỏ giọng rên rỉ, thỉnh thoảng lại rên: “Phu quân… chàng thật lợi hại”.
Bên dưới là thế tấn công mãnh liệt, bên trên lại là những từ ngữ khiêu khích, khỏi cần nói đến mấy cái bọn thiếp phòng thông phòng chỉ biết thân mật vớ vẩn, ngay đến cả hoa khôi lầu xanh, người có gan như vợ cậu ta thì lại không có sự tập trung như vợ cậu ta, người có sự tập trung như