Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342285
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2285 lượt.
ầu, kéo dài giọng trả lời: “Ờ”.
Hạ Ngọc Cẩn thấy biểu hiện của cô ấy lại nghiêm túc như cũ, như vậy không tiện ra tay, bèn quát tiếp: “Cũng không nên e thẹn quá!”.
Diệp Chiêu ngẩng đầu, có phần hơi bối rối.
Hạ Ngọc Cẩn lại thở dài, nhẹ nhàng nói: “Cái đơn… xin ly hôn đó bỏ đi”.
Diệp Chiêu mắt sáng lên, vội vàng giấu đi nụ cười nơi khóe miệng, tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên.
Hạ Ngọc Cẩn ngồi thẳng người lên, vội vàng giải thích: “Vì tôi là người khoan dung độ lượng! Là một người tốt! Sợ cô xa tôi rồi lấy một người ăn chơi hoặc lão già còn chơi bời hơn tôi! Quyết không phải là vì thích cái kiểu không giống con gái như cô! Vì thế cô không được phổng mũi cà chua, ở bên ngoài làm tổn hại đến thể diện của tôi! Nếu không vẫn phải chia tay!”.
Diệp Chiêu cười nói: “Tôi biết anh tốt từ lâu rồi”.
Hạ Ngọc Cẩn nghẹn lại, coi thường nói: “Đừng vớ vẩn, trước khi cô lấy tôi có thể biết tôi là người thế nào sao?”.
Diệp Chiêu buột miệng nói: “Tất nhiên là biết, chúng ta vốn dĩ không phải là lần đầu tiên gặp nhau mà”.
Hạ Ngọc Cẩn ngớ người ra một lúc. Cậu ta lục tìm trong trí nhớ, thế nào cũng không nhớ ra là từng gặp cô ấy ở nơi nào. Về lý mà nói, một người vợ tướng mạo và khí chất mạnh mẽ như thế, chỉ cần là người đã gặp thì không có lý do gì mà không nhớ cả.
Cậu ta truy hỏi: “Lúc nào chứ?”.
Diệp Chiêu cười nhưng không trả lời: “Quên thì thôi vậy”.
Cậu ta truy hỏi rất ngang ngược: “Không nói ông đây sẽ dùng đại hình để hầu hạ nhà ngươi”.
Diệp Chiêu trả lời càng ngang ngược hơn: “Đến đi, ông đây có đao dùi vào người thì mặt cũng không đổi sắc đâu”.
Hạ Ngọc Cẩn lập tức đứng dậy, lao như hổ vồ về phía cô ấy, chân bị trượt một nhát, làm Diệp Chiêu vội vàng phải ra tay giúp đỡ, thuận thế kéo cậu ta vào lòng, ôm chặt lấy.
Diệp Chiêu: “Không sao chứ?”.
Hạ Ngọc Cẩn còn ngoan cố nói: “Cô thì sao chứ ông đây không sao, bỏ tay ra!”.
Diệp Chiêu hơi ngà ngà say, thói xấu lại phát tác, cảm thấy đang ôm một thứ rất mềm, rất thơm, rất dễ chịu, nên giả vờ câm điếc, cứ nhất quyết không thả.
Hạ Ngọc Cẩn tức giận quát: “Đừng quên thỏa hiệp ba điều, chỉ cho phép tôi chủ động với cô! Cô không được chủ động với tôi!”.
Diệp Chiêu thỏa hiệp: “Thế anh chủ động đi”.
Hạ Ngọc Cẩn cúi đầu hét lên: “Cô không thả tôi làm sao mà chủ động được!”.
Diệp Chiêu ngẩng đầu, chạm đúng ngay phải môi cậu ta, nhẹ nhàng trong hơi thở: “Để tôi giúp anh”.
Hạ Ngọc Cẩn nhìn thấy sự thèm khát hiện lên trong mắt vợ mình, trong lòng cảm thấy không hay lắm.
Cô ấy… hình như còn liếm liếm môi?
Đoản binh giao nhau
Một con sói ăn kiêng hai mươi bốn năm có gì khác với một con sói ăn kiêng ba tháng chứ?
Thứ nhất, con sói ăn kiêng hai mươi bốn năm càng ngoan cố ăn thịt.
Thứ hai, con sói ăn kiêng hai mươi bốn năm càng thêm nhẫn nhịn với việc ăn thịt.
Thứ ba, con sói ăn kiêng ba tháng càng có kinh nghiệm hơn với việc ăn thịt…
Diệp Chiêu vừa uống rượu vừa mặc cho cậu ta tùy ý động tay động chân, trong lòng không ngừng nhẩm lại những chỉ dẫn của Hải phu nhân, định thần lại một chút, mở lời khêu gợi: “Đêm nay ánh trăng thật đẹp.”
Với kinh nghiệm lầu xanh, Hạ Ngọc Cẩn lúc này đã hiểu ý “Cảnh sắc trước ngực em còn đẹp hơn ánh trăng”. Nhưng cậu ta sống chết cũng không tìm thấy ánh trăng của vợ ở đâu, liền chồm lên, cắn cắn mạnh vào chỗ cổ, vừa sờ soạng vừa nói: “Vứt mẹ nó cái ánh trăng đó đi!”. Hạ Ngọc Cẩn dùng lực quá mạnh, khiến cành cây đung đưa đung đưa, làm giật mình vài con chim non đang say ngủ, tán loại sải cánh, coi thường liếc nhìn cái đồ bị người ta kéo mà vẫn chưa rơi xuống một cái, rồi bay đi mất.
Diệp Chiêu nằm trên cành cây, giữ chặt thân thể hai người, chớp chớp mắt, khóe miệng mỉm cười tủm tỉm. Hạ Ngọc Cẩn nhìn hàng lông mi dài dài của cô ấy chớp chớp trông còn duyên dáng hơn cánh bướm sải bay. Đôi mắt màu lưu ly vốn dĩ dường như có thể nhìn thấu tâm can người khác trong màn đêm lại nhuộm màu đêm tối, cứ đong đưa, biến tất cả sát khí thành tình cảm, cứ đâm thẳng vào trái tim cậu ta, sau đó lại cào cào như một con mèo nhỏ, đúng lúc muốn bắt lấy, trong nháy mắt lại chạy biến đi mất.
Trong lúc Hạ Ngọc Cẩn còn đang choáng váng, Diệp Chiêu từ từ nới lỏng chiếc thắt lưng của mình lúc nãy đã bị thắt nút, cởi bỏ chiếc áo ngoài, miệng mở he hé để lộ hàm răng trắng muốt cắn nhẹ vào chỗ xương đòn của cậu ta. Cái lưỡi linh hoạt như một con rắn không ngừng tham lam liếm láp lúc nhanh lúc chậm theo hình vòng tròn, có lúc lại cắn nhẹ. Sau đó từ từ chuyển dần xuống dưới, rồi cứ thế xuống thấp dần, khiến Hạ Ngọc Cẩn không kiềm chế được rướn cong người lên. Dường như từng đường gân thớ thịt trong người cậu ta đều đang bị điện giật vậy. Hạ Ngọc Cẩn phát ra những tiếng rên rỉ không biết là đau khổ hay sung sướng nữa.
“Dừng tay!” Hạ Ngọc Cẩn đang đê mê đột nhiên bừng tỉnh, đẩy Diệp Chiêu ra, kiên định nhắc lại chủ trương một lần nữa: “Phải là tôi chủ động mới đúng”.
“Được!” Diệp Chiêu không hề ngại ngần cởi áo ra, dựa vào cành