Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342329

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2329 lượt.

o giá sách, nhấc một chân lên, dáng vẻ rất khêu gợi, quyến rũ: “Nhưng trước tiên phải lên giường ngự sử đại nhân đi dạo một vòng, để người thẩm vấn tỉ mỉ, rồi mới thi hành tử hình”.
Vợ cậu ta nói chuyện thật là không cần thể diện gì cả!
Mắt của Hạ Ngọc Cẩn bị quyến rũ đến sắp bốc cháy rồi.
Trong nháy mắt, cậu đã bị Diệp Chiêu đẩy lên ghế. Một chân ghì lên người cậu ta, không ngừng hôn lên môi cậu ta, bàn tay nhẹ nhàng tìm đến chỗ cậu ta muốn, nắm lấy, hỏi nhỏ: “Ngự sử đại nhân uy phong lẫm liệt, nhưng lại muốn gian dâm với phạm nhân giữa ban ngày ban mặt? Không cần quốc pháp, thật là quá lưu manh rồi”.
Hạ Ngọc Cẩn phản công lại càng vô lại hơn: “Ông đây là cháu ruột của Hoàng thượng, làm hôn quan đứng đầu thiên hạ, muốn làm là làm, còn nghĩ đến quốc pháp làm gì chứ?”.
Trong lúc hơi thở đang hòa vào nhau…
“Diệp tướng quân có nhà…”. Một giọng nói ngọt ngào từ hành lang phía ngoài vọng vào.
“Ai!” Hạ Ngọc Cẩn đang muốn đi xa hơn, lại bị đứt đoạn, tức đến nỗi chỉ muốn lôi cái đồ không có mắt ra nhốt vào Viện tuần sát, rồi đánh cho một trăm trượng để dạy bảo.
Giọng nói ngọt ngào lại vang lên: “Tôi theo lệnh tiểu thư, đem hoa tới tặng cho tướng quân”.
Diệp Chiêu định thần lại, biết là thị nữ tên là Hồng Oanh ở bên cạnh Liễu Tích Âm, vội vàng đẩy Hạ Ngọc Cẩn đang ở trên người ra, nhanh chóng buộc lại tóc, chỉnh sửa lại quần áo, rồi lại chỉnh quần áo của cậu ta, cố ra vẻ nghiêm túc, nặng nề ho một tiếng: “Vào đi”.
Hạ Ngọc Cẩn vô cùng khó chịu, lườm Hồng Oanh mấy chục cái liền.
Hồng Oanh thấy tình hình có vẻ không ổn, biểu hiện đáng yêu nhanh nhẹn trên khuôn mặt cũng dần nghiêm chỉnh lại, đôi mắt được phủ lên một lớp sương mờ ảm đạm, bê một chậu hoa bích sa thảo đang nở rực rõ, mỉm cười nói: “Tướng quân lần trước khen hoa bích sa của tiểu thư chúng tôi chăm rất đẹp, vì thế cô ấy bảo nô tỳ mang đến tặng một chậu cho tướng quân. Còn có vài chậu hoa loại rất quý đem từ Tây Hạ tới. Tuy là thứ cây trồng hoang dã thô kệch, nhưng khi nở hoa hương thơm lại rất nồng đượm, bày ở trên bàn rất có phong cách. Đợi lát nữa mang đến cho Quận Vương gia và phu nhân thưởng thức ạ”.
Diệp Chiêu nói: “Cô ấy tốn công quá”.
Hồng Oanh túm lấy vạt váy, ngại ngùng nói: “Tiểu thư chúng tôi nói cảm ơn Quận Vương và tướng quân lần này lo nghĩ cho cô ấy, lại còn giúp cô ấy giải quyết cái đám vô lại gây rối, vô cùng cảm kích”.
Việc Hạ Ngọc Cẩn trên đường cứu Liễu Tích Âm, vô cùng đắc ý. Từ trước tới giờ chưa bao giờ giấu giếm Diệp Chiêu điều gì, bây giờ thấy cô ta tạ lễ, nên chần chừ một lúc. Sau đó bảo nô tài bên cạnh nhận lấy, bê đến trước mặt. Thấy trong số đó có một cái bồn nhỏ đang e ấp những nụ hoa màu hồng, vô cùng đặc biệt, liền ghé mũi vào ngửi, có cảm giác an thần, thấy vô cùng thích thú.
Hồng Oanh nói: “Đây là mạn hoa thảo, thích hợp nhất để ở đầu giường, ngủ mơ cũng ngọt ngào ạ”.
Hạ Ngọc Cẩn ngửi thấy rất thơm, bèn cho người mang đi để vào chỗ thích hợp, sau đó nói với cô ta: “Tối nay tướng quân có việc, không qua chỗ tiểu thư được”.
Hồng Oanh cúi đầu nói: “Tiểu thư chúng tôi nói, làm phiền nhiều ngày như thế, cô ấy đã quen giường, buổi tối không phải làm phiền tướng quân nữa ạ”.
Hạ Ngọc Cẩn thấy trở ngại đã được gạt bỏ, vô cùng vui mừng.
Âm thầm thề thốt, nếu tối nay cô ta còn làm hỏng hứng thú của anh ta, nhất định phải lôi cô ta ra hạ hỏa mới được! Sau đó bán ra khỏi nhà!






Áo cưới của Liễu Tích Âm
Vợ thực sự rất bận.
Hạ Ngọc Cẩn ở bên cạnh loanh quanh một lúc, thấy chân tay nhàn rỗi quá, cuối cùng đành lững thững đi về phòng.
Đi qua hành lang gần phía sau hoa viên, lại nhìn thấy chiếc áo lụa xuân màu vàng non của hoa tú mạn thảo mà Liễu Tích Âm đang mặc, theo sau là Hồng Oanh, đang ngồi ngơ ngẩn trong chòi nhìn từng hạt mưa rơi tí tách trên hồ nước, những ngọn sen xanh tinh khiết, dập dềnh theo làn sóng nước, trong đôi mắt đó lại ánh lên sự xót thương thể che giấu được.
Hạ Ngọc Cẩn vốn không nghĩ nhiều chuyện, nhưng khi đi qua, ngửi thấy mùi hương nước hoa nồng đượm trên người cô ta phảng phất, hình như mùi hoa mẫu đơn và hoa nhài kết hợp với nhau thì phải, lại thêm không ít các loại hương vị mà không thể kể tên được, cảm thấy rất khó chịu, mũi của cậu ta nhạy cảm, liền hắt hơi vài cái.
Hạ Ngọc Cẩn nhìn cô ta, bên tai lại vang lên mấy lời nói thô tục của bọn ăn chơi mấy ngày trước, chỉ sợ trong lòng mình quyết đã không để tâm, lại nhớ đến mấy cái suy nghĩ vớ vẩn, có thể sẽ làm cho vợ mình nổi giận. Lại thêm mùi hương thực sự nhức mũi, bèn nói vài câu xã giao rồi nhanh chóng chuồn đi mất.
Liễu Tích Âm nhìn theo bóng dáng dần xa khuất của cậu ta, nụ cười ấm áp như mùa xuân trên mặt bỗng biến thành lạnh lẽo như núi băng, nỗi căm hận còn tràn ngập hơn cả sự điên cuồng của cỏ dại, hai mắt của cô ta như một con rắn độc vừa bò ra từ trong hang, không có sự dịu dàng, chỉ có sự căm độc. Nhìn chằm chằm vào bóng dáng của đối phương, mười ngón tay nắm chặt lấy, những móng tay dài cắm vào tay áo,