Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342314

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2314 lượt.

ngươi thích nói nhiều về mấy chuyện vớ vẩn của năm đó thôi”.
Hồ Thanh nuốt lại lời định nói, mỉm cười nói: “Không sai, tôi thích nhất là nhắc lại những chuyện năm đó cô bắt nạt tôi”.
Diệp Chiêu quả quyết nói: “Nam nhi không nên hẹp hòi quá, phải độ lượng một chút!”.
Hồ Thanh hơi ngớ người một chút, cười rất nhanh khiến mắt thành một đường thẳng, anh ta nhẹ nhàng cúi đầu nói: “Tướng quân nói rất phải, đáng tiếc là cái bụng Hồ Ly này đã nhỏ sẵn rồi”.
Có cơ hội trả đũa hai người Diệp Chiêu và Hạ Ngọc Cẩn, bỏ lỡ mất thật đáng tiếc biết bao?
Cả đời kiếp này e là không thể gặp được một việc hay như thế.
Anh ta tiếp tục hẹp hòi chuyển cái ghế, cắn hạt hướng dương, uống vài chén trà thơm, vừa vui mừng nhìn sự náo nhiệt của Nam Bình Quận Vương, vừa tìm cơ hội nào đó để thêm dầu vào lửa là được rồi.






Tặng hoa cho tướng quân
Tích Âm cũng là một cô nương mười tám tuổi rồi, không gả chồng mau thì không kịp mất.
Vì thế Diệp Chiêu rất lo lắng.
Hồ Thanh là một người rất khó nắm bắt, nói Đông thì chỉ Tây, nói Nam lại chỉ Bắc. Bị ép buộc cuối cùng anh ta lại nhả ra một câu: “Diệp tướng quân, biết nhau lâu như thế, chẳng lẽ cô không hiểu tôi sao?”.
Diệp Chiêu ngạc nhiên lắc đầu.
Diệp Chiêu nheo nheo mắt, tức muốn chết. Chung quy lại là hết cách với anh ta nên vội vàng bỏ đi, về nhà tiếp tục tìm kiếm trong danh sách tuấn kiệt trẻ tuổi trong triều đình, sai Dương Thị đi tìm kiếm khắp nơi, cố gắng chọn cho em họ một vị tướng công.
Qua vài ngày, mưa phùn vẫn chưa tạnh, đường đầy bùn đất, khiến người ta lười biếng ngại không muốn ra ngoài.
Hạ Ngọc Cẩn ngày nào cũng ăn đồ tẩm bổ, bổ đến nỗi ngọn lửa thèm khát trong bụng bốc lên tận não rồi. Cậu ta buổi tối ôm chăn nhớ về cái eo nhỏ và đôi chân dài, trong lòng vô cùng thèm khát. Vậy mà người bên gối không hiểu cho sở thích của chồng, ngày nào cũng ngủ cùng với em họ, khiến cậu tức đến nỗi nghiến răng ken két. Mãi cho tới khi đến An Vương phủ thỉnh an, bị An Thái Phi hỏi lúc nào mới được bế cháu, cậu ta không chịu được nữa, quyết định sẽ chủ động tấn công. Về đến nhà, nhân lúc Tích Âm đi vắng, bèn chạy đến thư phòng của Diệp Chiêu. Đầu tiên cậu giả vờ xem xem mấy quyển sách trên giá sách, sau đó quyết định mở miệng ám chỉ: “Vợ à, chúng mình hình như lâu lắm rồi không cùng nhau nói chuyện riêng vào buổi tối nhỉ?”.
Diệp Chiêu ngẩng đầu lên trong đống văn kiện, ngạc nhiên: “Chuyện riêng gì?”.
Hạ Ngọc Cẩn tức giận không như ý muốn, đành phải tiếp tục gợi ý: “Về việc hành quân đánh trận gì đó”.
Diệp Chiêu hoàn toàn không hiểu ra: “Thiếp và chàng từng thảo luận về vấn đề quân sự sao?”.
Hạ Ngọc Cẩn thấy đầu óc ngớ ngẩn của cô ta, tức giận: “Ông đây ngủ phải có phụ nữ hầu hạ!”.
“Ờ…” Diệp Chiêu hiểu ra, khoát mạnh tay nói: “Tối nay để My Nương hầu hạ anh đi”. Rồi cúi đầu chăm chú vào danh sách tuấn kiệt trẻ tuổi, cẩn thận nghiên cứu chọn ra vài người đi gặp mặt Tích Âm.
“Cô thật là hiền hậu quá đấy!”. Hạ Ngọc Cẩn không cần biết gì nữa, tức đến toàn thân phát run lên, cầm vài cuộn sách bằng trúc, tức giận đập lên đầu cô ấy, cũng không cần quan tâm đến thân phận, miệng liên tục chửi rủa: “Làm cái mẹ cô này! Đến ghen tuông cũng không biết! Còn đợi chồng chủ động đến xin xỏ cô hả?! Là ngốc thật hay thực sự không biết ông đây nhịn bao nhiêu ngày rồi?! Trong lòng cô rốt cuộc còn có người chồng này không vậy, làm chính phòng mà lười biếng trốn tránh không ngoan ngoãn lên giường mà hầu hạ! Còn muốn đẩy cho thiếp phòng… Ông đây muốn thiếp phòng hầu hạ còn đợi đến lượt cô sắp xếp sao? Được, ngày mai tôi sẽ đi lấy về bảy tám người thiếp, rồi bỏ cái đồ khốn không biết điều như cô!”.
“Hầu hạ! Tối nay tôi sẽ hầu hạ anh! Đừng vứt, đều là bản viết tay, rất quý báu đấy”. Diệp Chiêu sợ đến nỗi nhảy loạn cả lên, đỡ lấy những cuộn sách bằng trúc đang bay đầy trong phòng, bây giờ đã hiểu cậu ta hậm hực điều gì, trong lòng vui mừng, lao đến thì thầm bên tai: “Đừng giận, là do em không tốt, tối nay đảm bảo hầu hạ anh đến tận chân tơ kẽ tóc, sung sướng đến cùng mới thôi”.
Hạ Ngọc Cẩn tức giận vô cùng, quay người đẩy cô ấy một cái, ấn về phía giá sách, ôm lấy cái eo thon, dùng lực vuốt ve. Sau đó từ từ đi xuống dưới, bẹo mạnh mấy cái trút giận. Sau đó thấy trong đôi mắt điềm tĩnh của cô ấy bùng lên cái nhìn như dã thú, trong lòng không chần chừ gì nữa, thuận tay rút cái trâm trên tóc cô ấy ra, để mái tóc xoăn mềm mượt xổ ra. Cậu ấn vai Diệp Chiêu xuống, hôn một cách thô lỗ, lại còn điên cuồng cắn mấy cái, hình như muốn ăn tươi nuốt sống cái đồ khốn này vào bụng vậy, lại nhận được sự hưởng ứng của đối phương nên hôn càng mãnh liệt hơn. Hai người quấn lấy nhau khá lâu. Hạ Ngọc Cẩn lách một đầu gối vào giữa hai đùi của Diệp Chiêu, đồng thời tay không ngừng tàn phá cặp đùi của cô, vừa thở hổn hển vừa nói: “Ta hận một nỗi bây giờ không thể bắt đồ vô sỉ lưu manh như cô về quy án, thi hành tử hình”.
“Tuần tra ngự sử muốn bắt tiểu nhân thì cũng không dám trái lệnh”. Diệp Chiêu dựa và