Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342328

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2328 lượt.

ắn, nắm chặt lấy tay cậu ta nhưng vì sức lực không đủ, bị kéo xuống cùng rơi xuống nước. Nước sông lạnh lẽo cùng sộc vào mồm mũi, làm mất hết tất cả không khí trước ngực, nhiều lần bị ngập lên tận đầu.
Hạ Ngọc Cẩn chân tay lại sử dụng được, cứ chăm chăm kéo giữ người bên cạnh, sợ hãi vùng vẫy.
“Cứu với…”.
“Tướng quân! Quận Vương và tiểu thư rơi xuống nước rồi!”.






Quyết tâm sát phạt
Việc duy nhất mà những người ngã xuống nước có thể làm là tóm chặt lấy tất cả có thể, bất kể là cọng rơm, cây gỗ, hay là người.
Liễu Tích Âm hồi nhỏ đã trốn đi chơi với Diệp Chiêu, cũng coi là không sợ nước. Trước khi đến cũng lén lút luyện tập vài lần. Có biết về việc kéo vật nặng trong nước phải cách vài phân, nhưng không ngờ bị Hạ Ngọc Cẩn túm lấy cổ, cứ bám sát lấy người, cố gắng vùng vẫy. Tất cả các kỹ thuật bơi đều không dùng được nên cứ chìm xuống như hòn đá vậy.
Trước sự uy hiếp của cái chết, cuối cùng cô ta hoảng loạn, đưa tay đánh mạnh vào cổ của Hạ Ngọc Cẩn, khiến cậu ta ngất đi để cậu ta không còn vùng vẫy nữa, sau đó kéo bơi vào bờ. Bơi đến gần bờ, Diệp Chiêu liền ném cây roi ra, cuốn lấy tay cô ta, kéo cả hai người lên. Những người xung quanh vội vàng chạy tới, người thì ấn nhân trung, người thì ấn vùng bụng, Hạ Ngọc Cẩn mê man một chút, cuối cùng cũng từ từ tỉnh lại. Ngước nhìn lên bầu trời xám xịt, đầu óc trống rỗng, cứ như là chia tay trần thế vậy.
Diệp Chiêu thấy hai người đó không sao, mới thở phào, quay đầu lại thấy Liễu Tích Âm ướt như con gà dính nước. Chiếc váy mỏng đã bị ướt sũng, ôm sát lấy người, nhìn rõ những đường cong đẹp đẽ. Mũi của cô ấy đỏ ửng lên, hai tay đang ôm chặt lấy cơ thể, gục xuống bờ song run lên cầm cập, nhìn cô ấy đáng thương như thế chẳng khác nào một đứa trẻ làm sai việc gì vậy.
Tích Âm dựa vào Diệp Chiêu, hướng về cậu ta mỉm cười dịu dàng.
Hạ Ngọc Cẩn lại càng bối rối. Trước sự hỏi thăm của mọi người, cậu ta loạng choạng để Cục Xương và Dế Mèn đỡ dậy, từ từ đi về phía kiệu.
Vừa đi được vài bước, Diệp Chiêu đã quay lại, tỏ ý bảo Cục Xương lui ra, để cánh tay phải của cậu ta lên vai mình, tự trách bản thân nói: “Xin lỗi, thiếp nên ở cùng chàng”.
Hạ Ngọc Cẩn thấy cô ấy không tức giận, trong lòng bỗng chốc cũng vui vẻ lên nhiều, độ lượng nói: “Thôi được rồi, ta đi vệ sinh nàng cũng theo sao? Đi chơi lầu xanh cũng theo sao? Tắm rửa cũng đi theo sao?”.
Diệp Chiêu thấy cậu ta không để bụng, cũng cười nói: “Hai cái sau thì được”.
Hạ Ngọc Cẩn quát: “Nàng nói gì?!”.
Diệp Chiêu rất không ý thức được liền nịnh nọt: “Nghe nói cô nương Ngọc Tinh mới đến của Bách Hoa Các là người Mạc Bắc, rất giỏi múa kiếm, phu quân có thời gian qua đấy xem sao…”.
Hạ Ngọc Cẩn tức đến nỗi đá chân một cái: “Nàng biết mấy cái tin vớ vẩn này ở đâu thế? Thật là đáng chết, mẹ nó chứ! Dám đến lầu xanh trước mặt ta đây! Xem ta đây có bỏ cô không hả? Ái… chân của ta…”.
Diệp Chiêu an ủi: “Không sao, sắp đến rồi, nam nhi phải kiên cường chút”.
Hạ Ngọc Cẩn đau đến nỗi nước mắt sắp rơi ra, nhìn thấy cái biểu hiện “nam nhi nhịn đau là điều tất nhiên” của cô ta, nghiến răng nói: “Nhịn cái đồ khốn cô ấy!”.
Sau khi về phủ, thay quần áo, mời đại phu, chẩn đoán, bốc thuốc, sắc thuốc v.v…, bận đến nỗi không còn mở mắt được nữa.
May mà mùa hè nước ấm, hai người đều không xảy ra chuyện gì. Chỉ có chân của Hạ Ngọc Cẩn bị bọc như bánh chưng, cứ nhảy lò cò trên đất rất bất tiện. Cậu ta bước được hai bước, hỏi Diệp Chiêu: “Em họ nàng phải tính sao bây giờ? Phải nói rõ trước, ta tuyệt đối không có ý thấy sắc mà nảy ý định cố tình kéo cô ta rơi xuống nước đâu đấy!”.
Diệp Chiêu nhẹ nhàng hỏi: “Chàng thấy cô ấy thế nào?”.
Hạ Ngọc Cẩn nghĩ nghĩ nói: “Dưới nước dũng cảm cứu người, là một người vô cùng dũng cảm, hơn nữa diện mạo cũng rất xinh đẹp”.
Diệp Chiêu lại hỏi: “Chàng có thích cô ấy không? Nếu thích, thiếp có thể hỏi dò ý cô ấy”.
Hạ Ngọc Cẩn tí nữa phun thuốc ra, cậu ta hậm hực lau lau miệng: “Nàng đừng trêu ta!”.
Diệp Chiêu điềm đạm nói: “Thái hậu đã từng dạy thiếp, làm vợ hoàng gia phải độ lượng một chút”.
Hạ Ngọc Cẩn làu bàu: “Nàng cũng hiền hậu quá nhỉ? Chẳng lẽ thực sự không biết ghen?”.
Diệp Chiêu nói: “Thiếp có hiền hậu hay không thì không quan trọng, quan trọng là chàng thích hay không. Hơn nữa danh tiếng của Tích Âm đã bị hủy hoại rồi, khó mà tìm được một nhà tốt. Thiếp là người chịu trách nhiệm chăm sóc cô ấy, khó mà chối bỏ, sau này để cô ấy bên cạnh chăm sóc cũng được”.
Hạ Ngọc Cẩn suýt nữa bị cái diễm phúc trên trời này rơi vào đầu đến hôn mê. Cậu ta ngẫm nghĩ, do dự hỏi: “Ta cũng không hứng thú với việc trong nhà lắm, dù sao trong nhà cũng có ba bình hoa rồi. Nếu nàng muốn, lại thêm một cái nữa để bọn họ có bạn có bè cũng không phải không được. Dù sao thì cô ấy cũng không màng tính mạng để cứu ta, lại là người nàng tin tưởng. Nhà chúng ta dù sao cũng không ngược đãi cô ấy đâu. Nếu nàng không muốn, thì tìm người thấp hơn một chút, tìm một người xuất thân nghèo khổ, hoặc là