Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342336
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2336 lượt.
hải không biết tí võ công nào không?”.
Hồ Thanh mở he hé mắt, chán nản nhìn cô ta nói: “Cuối cùng cô cũng đã phát hiện ra rồi à?”.
Diệp Chiêu phân tích: “Những người con gái bình thường rất khó dùng tay không mà đánh ngất một người đàn ông. Hạ Ngọc Cẩn nói chân bị tê nên rơi xuống nước, tôi kiểm tra đầu gối của anh ta, phát hiện ra trên ma huyệt có một lỗ kim rất nhỏ. Trong cách dùng ám khí, càng nhỏ càng khó, có thể luyện được lấy nhỏ thành nặng, e là năng lực không tồi. Việc lần trước cô ta bị bọn khốn trêu chọc, e là giả. Tôi phải điều tra xem rốt cuộc tại sao ở Mạc Bắc cô ta không lấy được chồng”.
Hồ Thanh tiện tay vứt ra một tệp giấy: “Đấy, đã điều tra xong lâu rồi”.
Diệp Chiêu hơi ngạc nhiên.
Hồ Thanh giải thích: “Việc này nếu để bản thân cô phát hiện ra, cô chắc chắn sẽ vì em họ mà đánh tôi, ngu gì mà tôi để cô biết”.
Diệp Chiêu ngại ngùng nói: “Cảm ơn nhé”.
Trên tập giấy điều tra có ghi chép từ lúc Liễu Tích Âm mười sáu tuổi, bất luận là công tử hào môn hay tuấn kiệt trẻ tuổi đến nhà cầu hôn, đều bị từ chối hết. Trước đó còn coi là lễ phép. Sau chiến tranh Mạc Bắc thì hành động càng thêm hoang đường. Có một tiến sĩ tân khoa tới nhà cầu hôn, cữu mẫu đã gần như đồng ý rồi, nhưng lại bị cô ta trực tiếp đánh đuổi đi, lại còn nói ra những lời chế giễu trước mặt bao người, mắng đối phương nghèo và thông thái rởm, đũa mốc chòi mâm son, lại còn có hành động kiểu như chê bần tham phú. Ở nhà còn tùy tiện uống rượu, ở bên ngoài động tí là chửi rủa đàn ông. Chưa đến nửa năm, danh tiếng bị hủy hoại toàn bộ. Những nhà tử tế một chút đều không dám đến cầu hôn. Liễu cữu phụ bất lực, đành phải đưa cô ấy đến kinh thành.
Diệp Chiêu không dám tin nên lật đi lật lại xem vài lần, cau mày nhăn mặt, hỏi Hồ Thanh: “Cô ta sao có thể biến thành người như thế chứ?”.
“Tôi cũng rất khó tin”. Hồ Thanh lại đưa một tờ giấy ra “Liễu tướng quân đưa cô đấy”.
Trên tờ giấy có mấy dòng chữ xiêu vẹo: “Tự làm việc xấu, không đáng sống! Nếu không thể sắp xếp cho em họ cháu yên ổn, thì ta đây không nhận cái đồ đáng chết này nữa…”. Đằng sau còn có một loạt những lời chửi bới, chữ sai hàng loạt, dùng từ thô lỗ, khó mà miêu tả.
Hồ Thanh vỗ vỗ vai cô ấy hỏi: “Tiếp theo nên làm gì đây?”.
Diệp Chiêu vứt tờ giấy đi: “Đối thủ lập mưu rất kỹ, nên dùng kỳ binh, làm loạn tiền tuyến của cô ta”.
Hồ Thanh cười nham hiểm: “Có cần quân sư hiến kế không?”.
Diệp Chiêu: “Được!”.
Giả vờ đóng kịch
Nam Bình Quận Vương phủ, nội viện, vang lên tiếng oán trách của Quận Vương và tiếng đổ vỡ của đồ đạc bị đập phá.
Mấy bọn a hoàn và nô tài bị đuổi ra tụ tập ở ngoài tường rào thì thào to nhỏ về việc vừa xảy ra.
“Quận Vương nói muốn lấy Liễu cô nương làm thiếp, lại tranh cãi với tướng quân”.
“Tướng quân nói tuyệt đối không thể để em họ nhà mình làm thiếp”.
Hạ Ngọc Cẩn coi thường nói: “Muốn gả cho ta thì phải tôn trọng phu nhân chính phòng. Lại còn hại ta hai tháng không thể hành sự, thật là đáng hận! Phụ nữ mà ghen đến mức độ đó, thì sự đố kỵ còn kinh khủng đến thế nào chứ? Ghét nhất là con gái giở trò với mình”.
“Đúng thế”, Diệp Chiêu mơ hồ mở rộng tầm mắt, chuyển đổi chủ đề nói: “Đúng vậy, bọn thiếp đều thấy chân tướng sau bức màn đó không đơn giản như vậy, nghi ngờ cô ấy còn có mục đích khác. Hồ Ly nói để xem cô ấy có thực sự thích anh không rồi hẵng nói”.
Hạ Ngọc Cẩn ghen tức nói: “Bọn thiếp, bọn thiếp, xưng hô sao mà thắm thiết thế…”.
Diệp Chiêu: “Đều là anh em, không có gì cả”.
Thu Hoa và Thu Thủy dọn dẹp lại căn phòng một chút. Những đồ vật trên bàn và trên giá để đồ quý đã ít đi nhiều. Ở bên ngoài phòng còn chất một đống những miếng vụn vỡ để làm cảnh. Đâu đâu cũng là cảnh tượng còn lại sau đại chiến, sau đó mới mời tiểu thư tới.
Liễu Tích Âm bước chân nhẹ nhàng, ung dung đi tới, cẩn thận ngẩng đầu liếc nhìn hai người “đang xám mặt lại”, từ từ cong lưng, hành lễ theo qui tắc, đứng ở bên cạnh. Hình như không dám thở mạnh.
Diệp Chiêu nhìn cô ta, sắc mặt đã ôn hòa đi rất nhiều, bước tới kéo tay hỏi: “Chị vừa bàn bạc với Quận Vương về việc của em, cũng đã chọn được một vị tân tiến sĩ có đạo đức tốt, em sẽ làm chủ mẫu nhà đó, ý em thế nào?”.
Liễu Tích Âm có chút lo lắng: “Tích Âm trong lòng có ma, thực sự không muốn lấy chồng”.
Diệp Chiêu an ủi vỗ vỗ vào bàn tay cô ta: “Danh tiết của em vì Hạ Ngọc Cẩn mà bị tổn hại, để anh ta chịu trách nhiệm thì thế nào?”.
Liễu Tích Âm cúi đầu, không nói gì.
Diệp Chiêu nhìn cô ta rất lâu, thấy không trả lời, trong lòng đã hiểu, từ từ nói: “Người của Diệp gia đã bị suy tàn đi nhiều, em tuy là em họ chị, nhưng từ nhỏ đã lớn lên cùng chị, tình cảm cũng rất đặc biệt. Nếu em phải làm thiếp phòng, chị làm sao mà chịu được, phải ăn nói với Cữu phụ thế nào đây”.
Liễu Tích Âm lo lắng đến nỗi giọng nói run run: “Tại… tại sao?”.
Diệp Chiêu lạnh lùng liếc nhìn Hạ Ngọc Cẩn, thở dài, hạ giọng nói: “Phu quân có ý với em, chị cũng muốn làm cho vẹn toàn, đợi sau này ly hôn rồi, để a