XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342332

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2332 lượt.

nh ta lấy em, thì thế nào?”.
Kết quả xảy ra ngoài dự định, như tiếng sét giữa trời xanh vang lên trong đầu Liễu Tích Âm, làm hỏng tất cả kế hoạch đã dự tính, mặt của cô ta trắng bệch ra, kinh ngạc nói: “Ly hôn?! Không… không được! A Chiêu, hai người không được vì em mà làm hỏng mối quan hệ vợ chồng. Cứ coi em là một đồ vật để trong vườn, em sẽ rất ngoan ngoãn, rất đúng mực, tuyệt đối không gây thêm phiền phức gì cho hai người”.
Diệp Chiêu khó xử: “Việc này…”.
“Đủ rồi!”. Hạ Ngọc Cẩn đặt mạnh chén trà trong tay xuống, nhìn cô lạnh lùng nói: “Đồ phụ nữ không hiếu thuận! Ông đây từ lâu đã không muốn rồi”.
Liễu Tích Âm vội vàng giải thích: “Tướng quân rất hiền thảo, con người cũng rất tốt”.
“Cô ta mà hiền thảo cái con khỉ!”. Hạ Ngọc Cẩn căm ghét lườm Diệp Chiêu, lại nhìn cô ta một cách “háo sắc” nói: “Liễu cô nương tài mạo song toàn, ngoan ngoãn lễ độ, lại được mẫu thân yêu mến, cô làm chủ mẫu mới hợp”.
Liễu Tích Âm bị hỏng kế hoạch, lo lắng đến nỗi nước mắt sắp chảy ra: “Danh tiết của tôi đã mất, làm gì có tư cách làm Quận Vương Phi chứ? Quận Vương gia tình thâm ý trọng, để Tích Âm vào nhà làm một người thiếp phòng đã là phúc phận, sau này nhất định sẽ an phận thủ thường, cố gắng hầu hạ. Còn việc ly hôn mong Quận Vương gia nhất định đừng nhắc đến nữa ạ”.
Nếu Liễu Tích Âm không thích Hạ Ngọc Cẩn, tại sao lại không nghe theo sự sắp xếp của Diệp Chiêu lấy một người tốt chứ?
Nếu Liễu Tích Âm thích Hạ Ngọc Cẩn, tại sao thà làm thiếp chứ không chịu làm chủ mẫu?
Làm gì có đồ ngốc nào có cơ hội lớn bày ra trước mắt như thế mà lại từ chối, nhất quyết làm thiếp chứ không làm vợ chứ?
Thứ cô ta muốn rốt cuộc là gì chứ?
Sau khi thăm dò thất bại, đầu óc Hạ Ngọc Cẩn có phần không hiểu, thấy tinh thần của Liễu cô nương có vấn đề, nói năng hành động đều không tỉnh táo lắm, hoặc là có một ý đồ khác, chắc phải từng bước bắt ép, để tìm ra chân tướng mà cô ta không muốn để lộ ra.
Cậu ta liếc nhìn Diệp Chiêu, thấy Diệp Chiêu nhìn cậu ta khích lệ, thế là cậu ta vắt hai chân vào nhau, thong thả nói: “Đừng sợ, cứ coi là Tuyên Võ Hầu quyền thế to lớn, ta đây là Nam Bình Quận Vương sau lưng còn có Thái hậu nâng đỡ. Cứ coi là ly hôn xong lấy cô, cô ta cũng không dám ý kiến gì”.
Liễu Tích Âm giảo biện: “Nếu như làm tan vỡ nhân duyên của vợ chồng Quận Vương, thì đại thúc thúc sẽ giận tôi lắm”.
Hạ Ngọc Cẩn coi thường nói: “Liễu tướng quân chẳng lẽ không biết cháu gái mình là cái đồ như thế nào sao? Kết hôn nửa năm, tề gia quản việc cái gì cũng không biết, không những đến một chiếc khăn tay còn chưa từng thêu tặng ta, mà còn ngày nào cũng nhảy lên đầu chồng”. Cậu ta nghĩ tới việc bị áp bức hôm động phòng hoa chúc, liền thêm vào vài phần oán trách, hậm hực nói: “Sau mẹ còn có bác, ông ta làm bác dạy dỗ không nghiêm, có tư cách gì mà truy xét việc cháu ông ta bị chồng bỏ chứ? Huống hồ ta còn để vài phần thể diện cho cô ấy, chỉ lấy lý do vợ chồng không hợp để chia tay, để cô ta mang hết của hồi môn đi, cũng coi như là có nghĩa có tình rồi”.
Biểu hiện của cậu ta đúng mực, dùng từ chính xác, vở kịch đau khổ diễn còn thật hơn cả trên sân khấu, đến nỗi người biết nội tình như Diệp Chiêu cũng nghi ngờ cậu ta không biết có phải mượn cớ để nói lời thật hay không. Liễu Tích Âm càng tin là thật, toàn thân đều đờ ra, lắc lắc đầu, lao đến ôm lấy chân Hạ Ngọc Cẩn, cố gắng cầu xin: “Cầu xin người, không được từ bỏ phu nhân, tôi không gánh được cái tội này đâu ạ”.
Hà Ngọc Cẩn thấy cô ta không chịu nói thật, liền cười hì hì móc ra một cuộn giấy đang giấu trong lòng, từ từ mở ra. Sau đó cúi người đỡ Liễu Tích Âm dậy, chỉ vào những dòng chữ trên giấy nói: “Nhìn đi, đây là đơn ly hôn, tôi và Diệp Chiêu đều kí tên bên trên rồi, mẫu thân cũng xác nhận rồi. Hai ngày nữa cô ta sẽ đóng gói cút về Diệp gia, tôi để cô ở nhà ngoài trước, rồi hai tháng sau sẽ đưa kiệu hoa màu đỏ đến rước về nhà”.
Liễu Tích Âm mơ hồ liếc qua, xác nhận đấy là bút tích của Diệp Chiêu không sai, nhìn cô ấy không dám tin: “Chị thực sự…”.
Hạ Ngọc Cẩn vội vàng cho bảo bối vào trong lòng.
Diệp Chiêu chậm rãi gật đầu: “Đúng là đơn ly hôn do người khác khởi thảo, ta đích thân kí tên vào”. Ngoài ngày tháng bị ngón cái Hạ Ngọc Cẩn cố tình che đi, còn lại đều đúng.
Đại tướng quân nhất ngôn cửu đỉnh.
Mọi việc đã được an bài.
Liễu Tích Âm không khóc lóc nữa, cô ta đứng phắt dậy, khuôn mặt xám xịt, hậm hực cắn môi, hình như thấy cả vết máu.
Hạ Ngọc Cẩn thấy tình hình có biến chuyển, vô cùng vui mừng, lập tức thêm dầu vào lửa: “Sao hả? Sắp làm Quận Vương Phi rồi, vì thế vui mừng quá hả?”.
Liễu Tích Âm im lặng.
Hạ Ngọc Cẩn khoát khoát tay: “Này? Nói đi chứ!”.
Liễu Tích Âm vẫn im lặng.
Diệp Chiêu nhìn cô ấy, nhẹ nhàng nói: “Sao thế?”.
“Sao thế?”. Liễu Tích Âm cười nhỏ, tiện tay cầm lấy chiếc bình phong bằng sứ trên giá để đồ vật quý, đập mạnh về phía cô ấy, hai mắt bừng lên lửa hận, điên cuồng gào thét: “Đồ lừa đảo! Đồ lừa đảo! Cô là đồ làm loạn lên rồi bỏ mặc! Có mới nới cũ! Đồ khốn không giữ lời hứa!”.
Diệp Chiêu vội và