Công Chúa Biết Điều Một Chút Nha
Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 134903
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/903 lượt.
ông ngờ con bé đã khai tên với cô rồi. Nhìn vẻ mặt hồ nghi của Khả Khanh, hắn không kìm được tim đập nhanh hơn.
“Đấy là tên gọi thân mật của nó.”
“Tên thân mật?” – Khả Khanh hoài nghi nhìn hắn.
“Ừ.” – Hắn nói chắc như đinh đóng cột, nhưng hai bàn tay thì nắm chặt lại.
Lăng Tuấn khẽ cong môi, tiếng cười như chuông bạc lanh lảnh vang lên, thu hút sự chú ý của Khả Khanh về phía cô.
Tiếng cười vui vẻ của cô lại khiến lông tơ trên người Cừu Thiên Phóng dựng thẳng đứng.
Lăng Tuấn hận hắn, tuy cô đã từng giúp hắn, nhưng hắn biết rõ cô rất hận hắn, hắn không hiểu vì sao bảy năm trước cô lại giúp hắn, cũng không biết được những suy tính của cô.
Mặt hắn tái xanh, cả người gồng lên trông giống một tên ác bá. Đôi con ngươi đen láy của cô đảo qua, thu lấy hình ảnh này của hắn vào mắt, nhưng Lăng Tuấn lại quay sang Khả Khanh, tươi cười.
Toàn thân căng cứng, hắn cho rằng cô sẽ vạch trần hắn, nhưng ai nhờ cô lại nói đỡ vài câu, giúp hắn che giấu.
“Đúng vậy, chị Khả Khanh à, đó là tên thân mật của em. Lúc em còn ở trong bụng mẹ rất nghịch ngợm, hay đạp lung tung, mẹ tưởng em là một cậu bé nên mới lấy một chữ Tuấn, ai ngờ lúc em ra đời lại là nữ, mẹ không thể làm gì khác hơn, đành đổi cho em sang cái tên nữ tính khác. Nhưng từ bé em đã không khác gì một thằng con trai, nên mọi người gọi em Lăng Tuấn.”
Là như vậy à?
Tuy rằng Lăng Tuấn đã nói vậy nhưng Khả Khanh vẫn có cảm giác không đúng, nhưng thấy hai người bọn họ cùng thống nhất một cách nói, cô biết họ không có khả năng nói thêm điều gì nữa liền bỏ qua, chỉ mỉm cười, nói: “Ra là vậy.”
“Vâng, vì thế chị muốn gọi em là Tiểu Lăng, hay Tiểu Yến đều được.” – Cô còn muốn tán dóc thêm vài câu, nhưng lại có chuông điện thoại vang lên.
Khả Khanh vừa đưa tay nhấc ống nghe, Cừu Thiên Phóng lập tức tóm lấy khuỷu tay của cô em gái vừa xuất hiện kia, kéo thẳng vào phòng làm việc.
Nơi Tăm Tối Nhất
Cánh cửa nặng nề khép lại không gây ra tiếng động.
Khi xác định cửa đã đóng kỹ, lúc này gương mặt Cừu Thiên Phóng mới trở nên tái xanh, hắn tóm lấy tay của ả phù thủy chết tiệt kia:
“Ngươi và nàng đã nói gì với nhau?”
“Này, rất đau đấy!” – Lăng Tuấn gạt tay Cừu Thiên Phóng, đặt mông ngồi lên chiếc bàn làm việc, ả giả ngu nhìn xung quanh, miệng lại nói sang vấn đề khác, – “Oa, không hổ danh là tổng giám đốc nha, phòng làm việc cũng không giống người bình thường, để trang hoàng được nơi này hẳn tốn không ít tiền ha?”
Cừu Thiên Phóng híp mắt, đôi môi mím chặt: “Rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì?”
“Chẳng phải ta vừa nói đó sao, ta tới đây làm việc mà.” – Cô nàng tiếp tục giả ngu. Lăng Tuấn lấy chiếc bút máy trên bàn làm việc lên ngắm nghía, môi nở nụ cười duyên: “Sự việc đúng như những lời ta vừa nói cùng Cừu Thiên Vân, Hoàng Thống có cuộc thi tuyển, ta thi vào và đã đỗ, dượng Tĩnh Viễn muốn ta đảm đương chức vụ trợ lý đặc biệt cho ngươi, giờ ta đến công ty để báo danh với ngươi đây.”
“Trợ lý đặc biệt?”
Cừu Thiên Phóng hung dữ trừng mắt với Lăng Tuấn, nhưng cô ả chẳng sợ sệt chút nào, trái lại còn đưa ống nghe điện thoại ở trên bàn cho hắn, bộ dạng rất dương dương tự đắc: “Sao? Ngươi không tin à? Vậy tự mình hỏi đi.”
Hỏi? Có hỏi cũng như không!
Dùng thuật thôi miên để sai khiến ý thức của người khác đối với phù thủy mà nói, căn bản dễ như trở bàn tay, cô ta bảo hắn đi hỏi, không cần nghĩ cũng biết ả đã sớm chuẩn bị xong hết rồi.
“Không cần.”
“Chắc chắn là không cần?” – Cô ả khiêu khích hỏi lại.
“Chắc chắn.” – Hắn nghiến răng nghiến lợi nói.
“Vậy, từ giờ trở đi ta sẽ là trợ lý đặc biệt của ngươi nhé?” – Lăng Tuấn thả chiếc ống nghe điện thoại về chỗ cũ, nụ cười rõ ràng có ý đồ xấu.
Trán Cừu Thiên Phóng lập tức nổi gân xanh, hắn thở sâu rồi mới mở miệng nói: “Cho ngươi làm trợ lý đặc biệt của ta cũng được, nhưng phải có một điều kiện.”
Quỷ thần ơi, kẻ này lại dám ra điều kiện với ả?
Lăng Tuấn nhướng mày, – “Điều kiện gì?”
“Ngươi không được gây chuyện rắc rối cho nàng ấy.”
Nghe xong lời này, trong mắt Lăng Tuấn khẽ lóe lên ánh sắc lạnh, nhưng chỉ là thoáng qua, ngay lập tức ả cười tủm tỉm, khẽ mở đôi môi đỏ mọng, – “Đại Vương yêu quý, người luôn mang rắc rối đến cho nàng ấy từ trước đến nay là ngươi, không phải ta nha.”
Mỗi lời nói của ả như một cây đinh, hung hăng găm vào ngực hắn.
“Ta biết.” – Hắn nhắm mắt, gân xanh trên trán mơ hồ cũng nhảy nhót theo mỗi nhịp đập. Cừu Thiên Phóng hít sâu vào mấy hơi rồi mới từ từ mở mắt, âm u nhìn Lăng Tuấn, hắn nói, giọng trở nên trầm khàn, – “Ta cũng biết ngươi hận ta, ngươi muốn gây phiền phức cho ta, không vấn đề gì, ngươi muốn chỉnh ta, có thể. Nhưng không được động đến nàng ấy.”
“Nàng đã phản bội ta.” – Lăng Tuấn ngửa mặt lên, đôi mắt đen láy sáng lấp lánh.
“Nàng ấy không có!” – Hắn bỗng nắm lấy cần cổ của Lăng Tuấn, hung ác áp ả ta xuống bàn, nhìn thẳng vào mắt ả, hắn uy hiếp: “Ngươi biết rất rõ rằng từ lúc bắt đầu đến giờ nàng đều vô tội, là do ta, tự ta làm ra mọi chuyện.