Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 134910
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/910 lượt.
iết, cơn đau ngực của cô có liên quan tới hắn.
“Không được cau mày.”
Một ngón trỏ trắng nõn khẽ xoa xoa nếp nhăn ở giữa ấn đường của hắn, Cừu Thiên Phóng nhìn sang, chẳng biết cô đã mở mắt từ khi nào, khóe miệng khẽ cười dịu dàng: “Sẽ nhanh già đấy.”
Lồng ngực hắn nảy lên cảm giác yêu thương vô hạn, cổ họng bỗng chốc căng thẳng, hắn mỉm cười cúi đầu hôn lên trán của Khả Khanh.
Ánh nắng mặt trời rực rỡ ngoài cửa sổ, tán lá xanh dập dờn đón gió.
Trên chiếc bàn trong phòng khách đặt một ly nước trái cây màu xanh ngọc, ly nước phản xạ lại ánh sáng mặt trời chiếc lên tường thành màu cầu vồng bảy sắc.
Trong ngày nghỉ, thời gian sau giờ Ngọ luôn mang tới cảm giác thảnh thơi, nhàn nhã.
Những ngày này, Khả Khanh luôn bắt Cừu Thiên Phóng phải ngủ nướng cùng mình, thong thả ăn cơm trưa, bức hắn phải nghỉ ngơi.
Cô lo lắng cho hắn, hắn biết điều đó nên để mặc cô cằn nhằn mình, quý trọng từng phần quan tâm cô dành cho hắn, bởi vì hắn biết những ngày tháng hạnh phúc bình yên này có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Từ đêm đầu tiên hắn ngủ lại nhà cô đã chú ý tới chiếc vali to đùng nằm trong góc tường, hắn từng tò mò mở ra, bên trong đầy đủ quần áo cùng vật dụng cá nhân, lúc đầu hắn thắc mắc vì sao cô không bỏ hành lý ra sửa soạn lại, nhưng đêm hôm sau hắn bỗng hiểu ra chiếc vali ấy dùng để làm gì.
Khả Khanh từng muốn bỏ đi, có lẽ là ngay hôm đầu tiên hắn đưa cô về nhà.
Hắn ngồi im không động đậy, trừng mắt nhìn chiếc vali nơi góc tường, trái tim như đang bị ai đó bóp chặt, đau nhói khó chịu. Hắn rất muốn quăng chiếc vali kia đi, nhưng cũng tự hiểu rằng nếu làm như vậy sẽ đập tan những gì hắn cố gắng gìn giữ bấy lâu, vì thế hắn nhịn, ra vẻ không chú ý tới chiếc vali nặng nề đó, làm bộ như không phát hiện ra Khả Khanh đã từng có ý bỏ đi.
Qua mấy tháng, tuy rằng cô đã lấy không ít đồ đạc trong vali ra, nhưng chiếc vali đó vẫn được đặt ở góc phòng, lẳng lặng đứng như đang lớn tiếng cảnh báo hắn.
Từng ngày, từng đêm trôi qua, Khả Khanh vẫn không có động tĩnh gì muốn bỏ đi, Cừu Thiên Phóng cũng luôn tự nói với chính mình như vậy, nhưng trong lòng vẫn sợ không còn nhiều thời gian nữa.
Thời gian tích tắc trôi qua.
Vị chủ nhà thần bí ở dưới lầu như một hồ băng sâu thăm thẳm hiện lên trong óc hắn.
Cừu Thiên Phóng đưa tay ôm chặt tấm lưng của Khả Khanh.
Hắn chưa bao giờ gặp người đàn ông kia ở nhân thế, ít nhất là lúc còn sống thì chưa bao giờ.
Cừu Thiên Phóng không tin đây chỉ là sự trùng hợp, hắn hiểu việc này cũng giống bảy năm trước, ả phù thủy kia cũng chạy tới tìm hắn trước.
Không còn đủ thời gian…
“Hey, chàng đẹp trai, anh đang nghĩ gì vậy?” – Thấy hắn nhăn mày, Khả Khanh đành cười khẽ, đưa tay lên vỗ về chiếc cằm cương nghị của hắn.
Cừu Thiên Phóng hoàn hồn, cúi xuống nhìn người con gái đang mỉm cười ở trong lòng, nụ cười của cô thật dịu dàng, trong thoáng chốc hắn không khống chế được trái tim mình, xúc động nói:
“Anh yêu em.”
Cái gì? Hắn vừa nói cái gì thế?
Khả Khanh chấn động toàn thân, cô không thể tin vào lỗ tai của mình.
“Anh yêu em.” – Hắn nghiêm túc nói lại một lần nữa, giọng khàn khàn.
Trời ạ….
Khả Khanh há miệng nhưng không biết nên nói gì, lòng cô tràn ngập yêu thương cùng mâu thuẫn, cho tới khi chúng căng phồng lên, nổ to, đầu óc cô thành một mớ hỗn loạn.
“Em…” – Khả Khanh hoảng hốt định ngẩng đầu lên lại bị bàn tay kiên định của hắn ghì chặt lấy.
“Ưm!” – Ôm xiết người con gái trong ngực, Cừu Thiên Phóng nói nhẹ bên tai cô – “Không sao, em không cần phải nói gì cả, anh chỉ muốn em biết điều đó, anh không muốn sau này hối hận vì chưa từng nói ra, mặc kệ…”
Khả Khanh tựa đầu lên vai Cừu Thiên Phóng, vòng tay ôm hông của hắn, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ nơi trái tim hắn, tai nghe giọng nói trầm khàn quen thuộc.
Cừu Thiên Phóng hít một hơi thật sâu, tiếp tục nói:
“Mặc kệ tương lai xảy ra chuyện gì, anh mong em nhớ thật kỹ, anh yêu em.”
Khả Khanh vùi mặt vào vòm ngực ấm áp, cô không nói gì, chỉ có nước mắt bất giác cứ muốn trào ra.
Sao hắn có thể yêu cô? Hắn không thể yêu cô!
Cô không thể đáp lại tình cảm của hắn, cô không già đi, không bao giờ bị bệnh tật, cô… không bình thường…
Khả Khanh không thể cùng hắn chung sống hạnh phúc đến già, càng không thể kết hôn với hắn, cùng sống cùng chết.
Đây chỉ là một mối quan hệ dựa trên nhu cầu của nam và nữ mà thôi, sao hắn có thể yêu cô được chứ? Việc này sao có thể?!
Khả Khanh biết mình cần phải đẩy hắn ra, lập tức rời khỏi đây, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không thể làm được. Cô nắm chặt vạt áo sơ mi của hắn, cảm thấy lòng đau như muốn nứt toác…
“Đừng khóc.” – Hắn vỗ về lưng Khả Khanh, hôn lên tóc cô.
Nghe thấy những lời này cô mới phát hiện nước mắt của mình đã thấm ướt đẫm áo hắn, nhưng cô không tài nào ngăn được nước mắt thôi trào ra.
“Đừng khóc.” – Hắn nâng cằm cô, hôn lên dòng lệ nóng bỏng đang chảy xuống hai gò má, giọng hắn khàn khàn – “Anh không muốn làm cho em khóc đâu, anh biết anh không có quyền yêu cầu em làm cái gì, cũng không cần em lập tức phải th