Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tương Tư Ác Quỷ

Tương Tư Ác Quỷ

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 134908

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/908 lượt.

chưa từng để ý tới nguyện vọng này của nàng, thậm chí còn cười nàng mơ ước quá tầm thường.
Nhưng hôm nay hắn mới hiểu được, có được một cuộc sống bình thường đối với nàng mà nói là việc khó khăn đến nhường nào.
Mà tất cả những khó khăn này tất cả đều là vì hắn.
Nếu hắn đủ tốt thì lúc đó đã thả nàng đi, cách nàng càng xa càng tốt, thì chí ít lúc này đây nàng đã có một cuộc sống bình yên.
Nhưng hắn không thể, hắn không làm được.
Không thể làm được.
————-
Bóng tối nặng nề.
Chướng khí ẩm thấp vây xunh quanh hắn, bất kể hắn cố gắng thế nào cũng chỉ nhìn thấy một mảng tối đen hun hút.
Hắn bị còng ở trên tường, duy nhất có bóng tối bầu bạn bên cạnh. Ở chỗ này hắn chỉ có thể thấy được cơ thể của chính mình, thấy da thịt bong tróc rỉ máu, chân để trần, hắn thấy được chiếc còng đen nhánh đang đeo nơi mắt cá chân.
Có chiếc khóa trên chiếc xích còng tay chân hắn, vừa nặng vừa lạnh giá, cái rét căm căm như hàng ngàn hàng vạn cây kim xuyên thấu qua da thịt, ngấm vào máu, buốt tận xương tủy, khiến cơ thể hắn đông cứng, khi thở ra, hơi thở của hắn kết lại thành bông tuyết khiến cổ họng đau buốt, lưỡi và môi cũng đông cứng.
Đối với hắn, mỗi một lần hô hấp là một lần phải chịu cực hình, mỗi một lần ho khan, cổ họng như nứt toác, máu từ trong họng trào ra rồi ngay lập tức biến thành băng, cắt môi lưỡi của hắn, sau đó rơi xuống đất tạo thành thứ âm thanh trong vắt.
Khí lạnh không ngừng bào mòn mỗi một tấc da trên cơ thể hắn, khí lạnh khiến cơ thể hắn đông lại, khô nứt, thổ ra máu, sau đó sẽ đông kết lại, lại khô nứt, rồi lại thổ ra máu…
Hắn ở nơi này rất lâu rồi, lâu đến mức không thể nhớ ra được thời gian đã trôi qua bao lâu. Ở nơi này không có ngày và đêm, ngước lên không thấy trời, cúi xuống không thấy đất, không có người nào tới, thậm chí cả một con chuột, con ruồi, hay một con muỗi cũng không có, không có gì cả.
Lúc đầu hắn cũng thử nhẩm tính thời gian, rồi hết lần này đến lần khác tự giày vò, tính toán, lại căm hận, rồi nhẫn nại, cho đến khi chạm tới cực hạn, hắn phát hiện ra tất cả sẽ vĩnh viễn không bao giờ kết thúc, hắn không để ý đến đau đớn mà bắt đầu rít gào, bắt đầu rống hận.
Nhưng cho dù hắn có hét to hơn nữa, dùng hết sức lực thì cũng không bao giờ có lời đáp lại. Cuối cùng hắn cũng biết, rằng ở nơi quỷ quái này chỉ có hắn và cái rét luôn hành hạ hắn, cùng sự cô đơn vĩnh hằng.
Nỗi thống khổ không ngừng hành hạ thân thể hắn, oán giận chẳng bao giờ biến mất. Trong bóng tối, hắn chỉ có thể nhai đi nhai lại mối hận đối với nàng, chỉ một mình hắn ở đây chịu cái giá lạnh, hận nữ nhân đã phản bội hắn.
Bóng tối vĩnh viễn, đau đớn mãi mãi, hận cũng thế.
Hắn vẫn luôn nghĩ rằng cuộc sống như thế này sẽ chẳng bao giờ kết thúc, cho tới khi người nam nhân kia tới, y lặng lẽ xuất hiện từ trong bóng đêm…..






Anh Yêu Em!
Người đàn ông đứng bên hiên nhà mặc một bộ đồ màu đen, cả người hắn như dung nhập với bóng đêm đặc quánh.Lúc ban đầu Cừu Thiên Phóng không để ý thấy người đàn ông đó. Cho tới khi hắn bế Khả Khanh đang ngủ say bước trên con đường nhỏ đi vào tòa nhà, hắn mới nhìn thấy người đàn ông áo đen có mái tóc dài kia đang đứng gần bụi hoa hồng.
Tay người đó cầm một bình nước, lẳng lặng đứng bên hiên tưới hoa, những giọt nước trong vắt được vẩy ra bám trên cánh hoa hồng đẹp tựa hạt ngọc, có giọt nhỏ xuống, có giọt đọng lại trên những cánh hoa màu đỏ tươi, lấp lánh trong đêm.
Từ phía xa, hắn nhận ra đó là ông chủ tiệm café, chủ nhà của Khả Khanh, cô chưa từng chủ động giới thiệu hai người với nhau.
Cừu Thiên Phóng muốn đi tới bắt chuyện, nhưng khi nhìn rõ gương mặt của người kia, hắn đứng khựng lại.
——————-
“Ngực em vẫn còn đau ư?”
Nhìn đôi hàng mi thanh tú của Khả Khanh nhíu lại, hắn vỗ về tay cô, trong giọng nói đầy vẻ lo lắng.
Nghe thấy lời hỏi thăm của hắn, Khả Khanh tỉnh lại từ trong suy nghĩ, lúc này cô mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào Cừu Thiên Phóng đã ngừng làm việc.
Lần trước cô đưa cho hắn một tờ giấy khám sức khỏe giả mạo, từ đó không thấy hắn hỏi lại nữa, nhưng không ngờ hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng về sức khỏe của cô.
“Không ạ.” – Khả Khanh thả tay xuống, mỉm cười lắc đầu, cố làm hắn yên tâm.
“Em có muốn đi ngủ một chút không?” – Cừu Thiên Phóng đưa tay vỗ về gương mặt của cô, – “Sắc mặt em không được tốt lắm.”
“Em không sao, chỉ là do thời tiết quá nóng mà thôi.” – Khả Khanh dựa vào lòng hắn, hai mắt nhắm nghiền, cô đưa lòng bàn tay của hắn đặt lên mặt mình.
Đôi mắt đen thẳm của Cừu Thiên Phóng tối sầm lại, hắn kéo cô ngồi lên trên đùi, Khả Khanh không phản kháng, thậm chí còn mở mắt, thuận thế tựa đầu vào hõm vai hắn, thở dài.
Nhiệt độ cơ thể của Khả Khanh thấp tới mức khiến hắn phải sợ hãi, hắn không hề tin việc này do khí trời quá nóng gây nên. Tuy ả phù thủy kia nói cô ấy sẽ không bao giờ chết, cũng không sinh bệnh, nhưng hắn vẫn lo lắng mỗi khi Khả Khanh bị đau vô cớ, hoặc thỉnh thoảng nhiệt độ cơ thể lại xuống thấp.
Hắn b