Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 134905
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/905 lượt.
ích anh, phải lấy anh…”
“Không!” – Câu nói sau cùng của hắn khiến cô đẩy hắn ra, nhảy dựng, cô hốt hoảng lùi lại, nghiêm giọng nói – “Anh lầm rồi, đó chỉ là ảo giác mà thôi! Anh không hề yêu em, có nghe hay không, anh không yêu em, cũng không muốn lấy em!”
“Anh yêu em.” – Không dám tạo thêm áp lực cho Khả Khanh, hắn cố nén ý niệm ở trong đầu, chỉ ngồi trên ghế sa-lon nhìn thẳng vào cô, kiên định nói. – “Em không yêu anh cũng không sao, anh có thể chờ, chờ cho đến khi em yêu anh, đồng ý lấy anh!”
Chờ? Có thể chờ sao? Chờ tới khi nào? Cho tới khi tóc hắn bạc trắng, phát hiện ra cô không thể già đi, là một yêu quái bất tử, cuối cùng mới biết rằng cô không thể cùng hắn dắt tay nhau đi tới đầu bạc răng long?
Không!
Cô không thể sống cùng hắn, không muốn nhìn thấy ánh mắt hắn nhìn cô như nhìn thấy một con quái vật!
Sắc mặt Khả Khanh trở nên tái nhợt, hai tay nắm chặt, cô kích động nhìn hắn: “Không cần, em bây giờ nói cho anh biết, em sẽ không cưới anh, hiện tại không, sau này cũng không, cả đời càng không!”
“Vì sao?”
Giọng nói của hắn trở nên khàn đục, đôi mắt đen láy nhuốm đầy bi thương. Khả Khanh chấn động, sắc mặt cứng đờ, cố ép mình phải nói ra, – “Bởi vì… em không yêu anh.”
“Anh nói rồi, anh có thể chờ.”
“Chúng ta không thể đâu, anh đừng lãng phí thời gian.” – Khả Khanh nhắm mắt lại, cố thắt lòng, giọng cô run run – “Xin lỗi vì đã khiến anh hiểu lầm, em là người theo chủ nghĩa không hôn nhân, cả đời này cũng không có ý định kết hôn, là lỗi của em ngay từ đầu đã không nói rõ ràng…”
“Em chỉ coi anh là người tình thôi sao?”
Giọng nói của hắn ngay sát bên tai khiến cô sợ hãi đến mức phải mở mắt, chẳng biết từ lúc nào hắn đã đứng lên, đi tới trước mặt cô. Khả Khanh không dám ngẩng đầu, chỉ có thể gằn giọng nói ra từ trái lòng mình: “Đúng!”
Cả thế giới như rơi vào khoảng không yên lặng.
Đường Khả Khanh đau lòng đến mức hít thở không thông, chăm chú nhìn người đối diện, cô đang cố gắng chuẩn bị tinh thần nghe hắn chửi rủa, hoặc hắn sẽ xoay người bỏ đi.
Nhưng Cừu Thiên Phóng chẳng làm gì, hắn chỉ yên lặng đứng tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Cô như dán mắt vào đôi chân của hắn, không khí dường như đông lại, hay là thời gian đã đóng băng?
Cô không biết.
Bỗng có tiếng chuông reo, trong khung cảnh trầm lắng này, nghe tiếng chuông chẳng khác nào như sấm đánh giữa trời.
Khả Khanh giật mình hoảng hốt, sau đó cô phát hiện ra đây là tiếng chuông điện thoại, cô trừng mắt nhìn chiếc điện thoại như thế nó là thứ quái vật đáng ghét, nhưng lại không nhận cuộc gọi, đơn giản vì muốn nhấc máy cô phải nhoài người qua hắn.
Tiếng chuông điện thoại không ngừng réo rắt trong không gian.
Cừu Thiên Phóng chuyển động, xoay người đi ra ngoài.
Khả Khanh cắn môi, nắm chặt hai tay, cô biết hắn phải đi khỏi đây, rời khỏi cô….
Đây chính là điều cô muốn, thế nhưng nó lại khiến tim cô đau đớn, đau đến mức tưởng chừng muốn chết đi. Khả Khanh nhắm mắt nhịn đau, không muốn nhìn thấy hình bóng hắn rời khỏi tầm mắt của mình.
Cô đã làm đúng, hắn đi lúc này là hay nhất, đây là điều cần thiết cho cả hai.
Chuông điện thoại ngừng reo.
Nhịp tim của cô cũng đập chậm lại, căn phòng khôi phục vẻ tịch mịch vốn có tựa như kiếp sống cô độc bất lão bất tử của Khả Khanh.
“Vâng?”
Chợt cô nghe thấy giọng nói bình thản của hắn, Khả Khanh ngẩng phắt lên, trợn mắt nhìn, trước mắt cô là người tưởng đã bỏ đi, nay lại đang đứng ở trước bàn trà, cánh tay rắn rỏi rám nắng cầm chiếc điện thoại của cô.
“Đúng, anh không gọi nhầm máy, cô ấy đang bận không tiện nghe.”
Khả Khanh nhìn chằm chằm vào thân hình cao lớn đang đứng trước mặt, nghe thấy giọng nói trầm khàn của hắn khiến cô như chao đảo.
Không phải hắn đã đi rồi sao? Vì sao còn đứng đây? Vì sao lại nhận điện thoại giúp cô?
Bao nhiêu câu hỏi nảy ra nhưng đến cuối cùng chỉ còn lại một điều duy nhất…
Hắn vẫn ở đây, hắn không đi, ở lại bên cạnh cô.
Cừu Thiên Phóng bình tĩnh nhìn Khả Khanh, yên lặng vài giây, trong điện thoại truyền tới vài tiếng nói đứt quãng, hắn kết thúc: “Tôi lập tức đưa cô ấy tới.”
Khả Khanh ngây ngốc nhìn hắn cúp điện thoại, đi tới bên cô.
“Mẹ em bị ngã cầu thang, hiện đang được đưa vào viện.”
Lần này mặt đất thực sự chao đảo.
“Khả Khanh!”
Cô thấy hắn đưa tay ra đỡ mình, sau đó cô mới phát hiện ra mặt đất như chao đảo là bởi hai chân cô đã nhũn ra không còn chút sức lực.
“Mẹ em…” – Sắc mặt cô trắng bệch, cố nắm lấy vạt áo của hắn.
“Bà ấy không sao, chỉ bị gãy xương chân thôi.” – Hắn nắm lấy hông của cô, giúp cô đứng thẳng được, tiếp tục trấn an: “Em bình tĩnh một chút.”
Khả Khanh nhắm mắt, một lát sau mới tỉnh táo trở lại, cô hỏi: “Vậy… bà đang tới bệnh viện nào?”
“Bệnh viện đa khoa Quang Vinh.”
Em Có Thể Hy Vọng Không?
Cừu Thiên Phóng lái xe đưa Khả Khanh tới bệnh viện, cô không từ chối vì biết tình trạng hiện giờ của mình không thể lái xe.
Đã nhiều năm nay, cha mẹ nuôi vẫn luôn là trụ cột tinh t