Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 134821
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/821 lượt.
ế kỷ dài đằng đẵng vừa trôi qua, Việt Tuyên mới nghe thấy câu trả lời của anh thì mặt không biểu cảm…
“Không.”
“Vậy sao anh còn quan tâm cô ấy ở đâu?”, che miệng ho, Việt Tuyên mệt mỏi nói, “Cô ấy muốn ở lại Tạ gia, cứ để cô ấy ở lại”.
“Sau đó, để cô ấy đi đến cái chết phải không?”
Việt Xán đột nhiên ngoái đầu, giọng châm biếm:
“Mặc dù sáu năm trôi qua, đối với cô ấy, anh đã không còn bất cứ tình cảm nào nữa, nhưng dù sao năm xưa, anh cũng đã có lỗi với cô ấy. Sáu năm trước, anh giương mắt nhìn cô ấy đi vào chỗ chết, hôm nay lại giương mắt nhìn thấy cô ấy suýt chết, em bảo lòng anh phải sắt đá thế nào để có thể nhìn người mình từng yêu, chết một lần nữa?”
“Cô ấy sẽ không gặp nguy hiểm nữa.”
Hai chân đau buốt tê dại, Việt Tuyên nặng nề hít một hơi, không khí trong lành ẩm mùi nước mưa, trả lời:
“Sau này em sẽ chăm sóc cô ấy.”
Không tin vào tai mình, Việt Xán nhìn ép anh:
“Em nói gì?!”
“Anh, có thật anh…”, Việt Tuyên lặng lẽ nhìn Việt Xán, hỏi lại lần nữa, “… không yêu cô ấy nữa?”.
Việt Xán lạnh tanh:
“Đúng.”
“Vậy, hãy để em chăm sóc cô ấy”, nén cơn ho, Việt Tuyên nhìn màn mưa dày đặc, trong suốt ngoài cửa, “Em thích cô ấy”.
Mây đen nặng trĩu, âm u vần vũ trên trời.
Trong màn mưa, vạn vật trở nên mơ hồ.
Khi Diệp Anh tỉnh lại sau cơn hôn mê, trong phòng bệnh, ngoài y tá ra thì không có một ai. Những ngày sau đó sức khỏe cô dần hồi phục, có thể ngồi dậy, có thể thử đi lại, nhưng phòng cô trước sau vẫn vắng ngắt, ngoài y tá không có bất kỳ ai đến thăm hỏi.
Không có hoa tươi.
Không có hoa quả.
Hình như cô đã bị mọi người lãng quên.
Cổ bị nẹp cứng, Diệp Anh ngồi trên giường bệnh, nhìn chiếc di động lặng lẽ nằm đó. Mấy ngày rồi, di động của cô không hề rung lấy một lần. Hít một hơi nhẹ, cô cầm điện thoại lên, ấn một số, nghe thấy tiếng chuông từ đầu bên kia.
Diệp Anh lặng lẽ nhìn ánh hoàng hôn bên ngoài cửa sổ, dừng một giây, trầm giọng hỏi: ”Dạo này Nhị thiếu gia có khỏe không?”.
“Nhị thiếu gia vẫn tốt”, Tạ Phố trả lời, “Lần trước, sau khi cô gọi điện đến, Nhị thiếu gia nói, mong cô tĩnh tâm điều dưỡng, không cần phải lo cho Nhị thiếu gia”.
“Vậy à”, cô mỉm cười, “Có thể phiền anh, sau khi Nhị thiếu gia thức dậy, nhắn anh ấy gọi điện cho tôi được không?”.
“Được, tôi sẽ nói lại.”
Đúng lúc đó trong ống nghe đột nhiên truyền đến một giọng nữ rất vui vẻ ngọt ngào, hình như vừa đẩy cửa bước vào…
“Tuyên! Anh dậy chưa? A, sao lại ngồi ở cửa sổ thế này, hôm nay trời hơi lạnh đấy.”
Ống nghe cơ hồ như đã bị bịt lại, nên những lời nói phía sau Diệp Anh không nghe được, nhưng cô cũng biết đó là giọng nói của ai.
“Diệp tiểu thư, còn chuyện gì nữa không?”
Tạ Phố khách khí hỏi.
“Không, cảm ơn.”
Diệp Anh cười, cúp máy.
Có chỗ nào đó nhầm lẫn sao? Hoàng hôn tràn ngập ngoài cửa sổ, đẹp êm đềm, cô khẽ cau mày, ngẫm nghĩ một lát. Khi ấy y tá nói, lúc cô hôn mê mới nhập viện, Nhị thiếu gia có đến một lần nhưng đã bỏ đi trước khi cô tỉnh lại.
Không nên như vậy chứ.
Trong phòng bệnh vắng tanh, yên tĩnh không một âm thanh, cô cười đau khổ, giơ tay bấm điều khiển ti vi, để cho âm thanh náo nhiệt tràn khắp phòng bệnh.
“Là con gái độc nhất của thiết kế gia nổi tiếng Sâm Lạc Lãng, Sâm Minh Mỹ một mình sáng lập nhãn hiệu thiết kế thời trang cao cấp dành cho nữ ’Sâm’, hôm trước đã khai trương tại khu sầm uất nhất trên quảng trường Ngân Tọa. Lễ khai trương long trọng chưa từng có. Quan khách tham dự rất đông tin, trong đó có cựu…”
Trên màn hình, vô số minh tinh, quý bà, người đẹp trong giới thượng lưu cùng đầy rẫy đám phóng viên, lễ ra mắt thương hiệu “Sâm” rõ ràng là sự kiện lớn của giới thời trang. Cắt xong dải lụa đỏ dài kết hoa, Sâm Minh Mỹ trong bộ váy lộng lẫy, dài quét đất đứng bên các minh tinh, nụ cười như hoa, và bị bủa vây bởi rừng ống kính.
“Nhị thiếu gia, lúc chiều Diệp tiểu thư gọi điện…”, sau khi báo cáo tình hình mọi mặt của tập đoàn, Tạ Phố do dự một lát, lại nhắc đến chuyện đó. Điềm tĩnh ngồi trên xe lăn, Việt Tuyên như không nghe thấy lời Tạ Phố, chỉ khẽ liếc một cái, ra hiệu anh ta có thể lui.
Cửa phòng khép lại.
Mệt mỏi điều khiển xe lăn, Việt Tuyên chậm rãi di chuyển đến bên cửa sổ. Dưới ánh trăng, tường vi hồng phấn đã khô héo từng đám lớn, chỉ còn lại mấy bông đã úa vàng vẫn chống chọi giữa tán lá.
Ánh mắt lãnh đạm nhìn tường vi.
Tất cả tường vi trong biệt thự họ Tạ đều do Việt Xán tự tay trồng. Hết năm này qua năm khác bắt đầu từ khi Việt Xán đến đây, đầu tiên là trồng tường vi đỏ ở hai bên lối đi trong vườn hoa, rồi tường vi trắng lan tràn phủ lên nhà bát giác, dần dần cứ chớm hè chỗ nào cũng đầy hoa tường vi các màu, các chủng loại. Về sau, khắp nơi trong vườn chỗ nào cũng ngập tràn tường vi, cuối cùng Việt Xán trồng dưới cửa sổ phòng mình một khóm tường vi to màu hồng phấn trông như một biển hoa.
…
“Anh, anh còn yêu cô ấy không?”
Nhìn bóng Việt Xán trầm lặng pha chút giận dữ, giọng Việt Tuyên nhẹ như tiếng mưa ngoài cử