Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 134690
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/690 lượt.
a. Nghe thấy câu đó, cơ thể Việt Xán đột nhiên cứng đờ, phảng phất như cả một thế kỷ dài đằng đẵng vừa trôi qua, Việt Tuyên mới nghe thấy câu trả lời của anh thì mặt không biểu cảm…
“Không.”
…
Gió đêm lay động rèm cửa, Việt Tuyên ho dữ dội từng trận liên hồi, mắt mệt mỏi thẫn thờ. Không còn yêu cô ấy nữa ư? Vậy tường vi năm nào cũng trồng, nở một biển hoa rực sắc hương, Việt Xán đã vì ai?
Đúng.
Ngay từ đầu anh đã biết.
Trong trận mưa to hôm đó, cô chui vào xe anh. Khi nhìn thấy ở góc một phác thảo trong cả tập tranh hơi ngấm nước mưa kẹp trong cánh tay cô, có hình một bông tường vi màu ngân bạc lấp lánh, anh đã biết đó là ai. Cô dày công tiếp cận anh, dịu dàng mơn trớn, dùng mọi thủ đoạn quyến rũ anh.
…
…
Đường phố Paris, trong ánh hoàng hôn bàng bạc, cô khụy một chân xuống ngăn chiếc xe lăn, mỉm cười chìa tay cho anh nói:
“Hi, chào anh, tôi là Diệp Anh.”
…
“… Bao nhiêu lần em đã gặp anh trong mơ. Chỉ có điều hình dáng anh nhập nhòa không rõ lắm, nhưng rõ nhất là đôi mắt…”
Cô cười khanh khách ngẩng đầu như bông tường vi bừng nở.
“Cho nên, duyên chúng ta là duyên tiền định, đúng không? Hoặc là kiếp trước chúng ta đã dang dở, kiếp này nhất định gặp lại nhau…”
…
“Cô ấy đã bỏ anh, vậy thì…”, trong đêm tường vi nở rộ, cô cúi người, khẽ khàng hôn môi lành lạnh nhợt nhạt của anh, “… Bắt đầu từ bây giờ, anh là của em”.
…
…
Trước mặt anh cô dịu dàng như nước, nồng nhiệt như lửa. Đó là màn kịch đầu tiên cô diễn, anh cứ để cho cô diễn hết mình, thậm chí để cô dần dần từng chút tiếp cận cơ thể anh. Anh muốn biết, để thực hiện kế hoạch đặt ra, rốt cuộc cô có thể bỏ ra bao nhiêu.
Còn Việt Xán.
Có thể nhẫn nhịn được bao lâu.
Trên xe lăn, Việt Tuyên bỗng mím chặt môi.
Gió đêm thổi đến, từng cánh hoa tường vi khô úa theo gió rơi đầy mặt đất, màu hồng phấn tàn phai biến thành màu trắng giống như từng bông tuyết trong đêm hè. Lặng lẽ ngồi rất lâu trước cửa sổ mở rộng, mãi đến khi cơn nhức mỏi ở thắt lưng khiến anh chau mày.
Chầm chậm trở về giường.
Nặng nề di chuyển trên giường, Việt Tuyên ngồi yên một lát, lấy ra một chiếc hộp bằng gỗ trầm hương từ trong hộc tủ đầu giường, lại từ một ngăn bí mật của ô kéo, lấy ra chiếc chìa khóa tinh xảo, lặng lẽ mở hộp.
Bên trong là một tập thư cũ.
Dấu bưu điện trên phong bì đều đến từ trại quản giáo thiếu niên.
Chào ông.
Cảm ơn ông đã đồng ý hỗ trợ vốn cho tôi học thiết kế thời trang.
02857
Theo thứ tự ngày tháng, những ngón tay trắng xanh từ từ mở từng phong thư, nội dung chỉ có một hai câu ngắn gọn.
…
…
Chào ông.
Năm cuốn tạp chí tháng Ba, tôi đã nhận được, vô cùng cảm ơn.
02857
…
Chào ông.
Tôi đã nhận được tập tranh của ông, vô cùng cảm ơn.
02857
…
Chào ông.
Tôi đã nhận được cuốn băng thời trang thu đông năm nay ông gửi, vô cùng cảm ơn.
02857
…
Chào ông.
Tháng sau tôi đã có thể được ra, vô cùng cảm ơn ông đã giúp đỡ từ trước tới giờ.
02857
…
…
Dưới ngọn đèn bàn yên tĩnh, chiếc hộp trầm hương được khóa lại, để trở về chỗ cũ, chỗ sâu nhất trong ngăn kéo. Đưa tay lên che miệng, Việt Tuyên cúi người lại ho từng trận, trong đầu bồng bềnh bao ý nghĩ. Trong thời gian sáu năm, mỗi thư hầu như dùng cùng một loại giấy, tính cách cô ta lạnh lùng xa cách như vậy, anh đã biết.
Cho nên, sao anh có thể.
Tin vào mọi nồng nhiệt và dịu dàng mà cô thể hiện?
***
“Nếu không có vụ tai nạn, lễ khai tương của chúng ta sẽ diễn ra sớm hơn hai ngày so với ‘Sâm’, bây giờ thành ra chúng ta khai trương sau, thế nào thiên hạ chẳng cho là chúng ta theo đuôi người khác.”
Mấy ngày sau, Tracy và George đến bệnh viện.
Sau khi hỏi thăm tình hình sức khỏe của Diệp Anh, Tracy tỏ ra vô cung lo lắng và sốt ruột, cô ôm đến rất nhiều tạp chí thời trang, giở cuốn nào cũng có mấy trang dành trọn cả trang giới thiệu nhãn hiệu thiết kế thời trang cao cấp dành cho nữ ‘Sâm’.
“Quỳnh An nói, năm ngày đầu khai trương ‘Sâm’ đã nhận được mười mấy đơn hàng, mỗi ngày các quý bà, người đẹp ra vào không ngớt”, Tracy lo lắng nói, “Khách hàng dùng những bộ trang phục thời trang được thiết kế cao cấp vốn đã không nhiều, bây giờ bị ‘Sâm’ giành được nhiều như vậy, chúng ta nên làm thế nào?”
Diệp Anh trầm ngâm không nói.
Cô lật giở một cuốn tạp chí, bên trong có tờ quảng cáo cỡ lớn liền hai trang, trên đó là bức hình người mẫu đại diện của ‘Sâm’ do chính Sâm Minh Mỹ đăm trách.
Một chiếc váy buổi tối màu đen hở một bên vai, mỏng như cánh chuồn, tạo hình hoàn mĩ, chất liệu đắt tiền, phần ngực nổi hoa văn đen, bờ vai da thịt trắng lóa như tuyết, vừa trong trắng vừa gợi cảm, Sâm Minh Mỹ đứng trên tấm thảm đỏ, ngoái nhìn ánh đèn sáng chói như biển sao.
Chữ “Sâm” đen phảng phất màu thiền, loang loáng ẩn hiện góc dưới mé phải tờ quảng cáo.
Rất hài hòa.
“Kế thừa truyền thống của dòng họ Sâm nổi tiếng, ‘Sâm’ đã sáng tọa nên thương hiệu thiết kế thời trang nữ cao cấp nhất trong nước, tập trung đua tài với những hãng thời trang nổi tiếng trên thị trường quốc tế. Sau khi ‘