Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 134682
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/682 lượt.
Sâm’ khai trương, phóng viên tạp chí đã phỏng vấn qua điện thoiaj với thiết kế gia nổi tiếng Sâm Lạc Lãng ở Italia…”
Ngón tay thong thả lật qua đoạn giới thiệu trên tờ tạp chí, Diệp Anh cười nhạt nói: “Vậy thì chúng ta lại cướp về”.
Tracy sửng sốt nhìn cô:
“Cướp thế nào?”
Diệp Anh gấp cuốn tạp chí:
“Ít nhất phải khai trương đã rồi hãy tính, tình hình chuẩn bị thế nào?”
“Đã chuẩn bị xong, chỉ có điều…”, Tracy bần thần nói, “Danh sách khách mời dự lễ khai trương trùng lặp khá nhiều với ‘Sâm’, đa số họ đều đã đến chỗ ‘Sâm’ rồi…”
“Không sao”, Diệp Anh thản nhiên nói, “Mọi người cũng cần cạnh tranh mà, cũng là những người đó. Cứ mời họ đến, hẹn rõ thời gian”.
“Vâng”, Tracy trả lời.
“Lẽ nào cô không cảm thấy, vụ tai nạn này có gì đáng ngờ?”, miệng ngậm chiếc kẹo mút, George nãy giờ nằm trên đi văng khoongnois một câu, đột nhiên nhìn Diệp Anh với ánh mắt bí hiểm, nói, “Thời gian sao mà khéo, đúng hai ngày trước khi chúng ta khai trương”.
Tracy tái mặt, ngoái nhìn George:
“Anh… Anh… Ý anh là… Diệp tiểu thư bị người ta hại?”
“Trước đây tôi có quen vài người trong băng đảng”, mút que kẹo, George gác hai chân lên nhau, uể oải nói, “Chỉ cần cô nói một câu, tôi sẽ nhờ họ tìm ra”.
“Cảm ơn.”
Diệp Anh nhìn cậu ta, ánh mắt cười cười:
“Hai người cứ về trước, chuẩn bị tốt mọi việc, đợi tôi ra viện, chúng ta sẽ khai trương.”
“Cô ấy à!”, mắt George kinh ngạc nhìn cô, “Nói một câu nhún ngường, khó vậy sao? Được, cô cứ việc trổ tài! Một ngày đẹp nào đó bị người ta cắt cỏ quẳng vào ngõ tối. Đừng trách tôi không nhắc trước!” Nói xong, hầm hầm tức giận đi ra!
“George! George…”
Tracy bối rối gật đầu với Diệp Anh, vội vàng đuổi theo George.
Đêm thanh vắng.
Điện thoại nạp đầy điện, lại thêm mấy ngày nữa, di động vẫn im ắng. Cười khẩy một mình, Diệp Anh tắt đèn, phòng bệnh tối om. Nằm trên giường, cô lặng lẽ nhìn bóng cây dập dờn ngoài cửa sổ.
***
“Chính phủ tiến hành kiểm tra đột xuất nhưng tụ điểm nghi ngờ liên quan đến xã hội đen, tổng cộng hơn ba mươi địa chỉ bị niêm phong.”
Trên mặt bàn có mười mấy tờ báo để lộn xộn, hầu như trang đầu mỗi tờ báo đều có cái tít như vậy. Việt Xán thản nhiên lướt đọc vài tờ, trong đó chỉ ra, đa số những cơ quan bị niêm phong đều thuộc sỏ hữu của một đại gia họ Thái nào đó.
“Thái Thiết hôm nay lại cho người đến, muốn hẹn gặp anh”, anh chàng điển trai Tạ Phong đứng cạnh bàn đắc ý nói, “Tôi đã từ chối ông ta”.
“Ừ.”
“ngoài ra, phía Italia tiến triển rất thuận lợi, hiện đã có động tĩnh, chỉ mấy ngày nữa sẽ có kịch hay để xem.”
“Ừ.”
Mắt nghiêm lạnh lóe sáng, Việt Xán lùi sâu vào đi văng, tay xoa trán, lại hỏi:
“Phía bệnh viện thế nào?”
“Tạ Thanh bảo, không có bất kì động tĩnh nào, Diệp tiểu thư rất an toàn”, dừng một lát, Tạ Phong nhìn mặt Việt Xán, nói tiếp, “Mấy ngày nay, Nhị thiếu gia vẫn không đến thăm Diệp tiểu thư”.
Mặt vẫn lặng thinh, Việt Xán có vẻ không hứng với việc đó.
Bên ngoài trăng sáng sao thưa.
Tạ Phong tiếp tục báo cáo tình hình các việc khác, Việt Xán đứng lên, rời khỏi bàn giấy. Từ cửa sổ mở rộng ở đây, có thể nhìn thấy con đường nhỏ trong vườn hoa, hoa tường vi dại đỏ chói đã bắt đầu héo úa, gió thổi qua, cánh hoa tơi tả rơi xuống đất, bị gió xoáy gom thành mảng, màu đỏ bầm như đám máu khô.
Xa chút nữa.
Là nhà bát giác phủ đầy tường vi trắng.
Ánh trăng tỏa sáng giữa đám lá, Việt Tuyên ngồi trên xe lăn, mặt hướng về bể bơi nhấp nháy gợn sóng, hình như đang ho khẽ, dáng thanh lạnh, cô đơn, buồn bã.
Buổi tối diễn ra tiệc mừng thọ, cũng bên nhà bát giác phủ tường vi trắng này.
Ánh trăng tỏa rạng trên hai người môi gắn vào nhau, thứ ánh sáng trắng trong thuần khiết. Trên xe lăn, Việt Tuyên hơi cúi xuống, còn cô quỳ trước mặt anh, ngửa đầu, tư thế gần như thành kính, được anh hôn dịu dàng…
…
…
“Vậy, hãy để em chăm sóc cô ấy”, trong bệnh viện, Việt Tuyên nhìn anh, ngoài cửa sổ màn mưa dày đặc trong suốt, “Em thích cô ấy”.
…
…
Đáy mắt lạnh lẽo, tối sầm, môi Việt Xán mím thành đường thẳng cứng đờ, đột nhiên châm điếu thuốc, để cho khói đặc kích thích, xâm chiếm lục phủ ngũ tạng.
Dưới ánh trăng.
Đột nhiên có bóng một phụ nữ đi vào nhà bát giác.
Ngón tay chợt co lại, đầu thuốc lá bỏng giãy chạm vào da thịt, hơi thở nghẹn tắc bật ra, Việt Xán mới nhìn rõ, trong lầu hóng mát phủ đầy tường vi, người đi vào là Sâm Minh Mỹ.
Đứng từ xa xa.
Thấy Sâm Minh Mỹ hình như be một cái cốc nhỏ, trong màn đem, cô ân cần cúi xuống, nói với Việt Tuyên đang ngồi trên xe lăn ddieuf gì đó.
Đột nhiên, Đứng gần cửa sổ, quay ngắt lại, Việt Xán ngắt lời Tạ Phong:
“Lễ khai trương chuẩn bị thế nào?”
***
“Làm thế nào bây giờ, họ nhận lời rồi, thời gian cũng đã hẹn xong”, trong bệnh viện, Tracy luống cuồng, “Nhưng đột ngột như vậy, ngày kia khai trương, tất cả bọn họ đều gọi điện nói là không đến được! Diệp tiểu thư, tất cả đều không đến được! Ai cũng viện đủ lí do, Mặc cho tôi nói thế nào, họ tuyệt nhiên không cho chúng ta cơ hội thương lượng nào hết!”.
Diệp Anh cau m