Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi
Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 134705
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/705 lượt.
iên trong hội đồng dự họp một bản. Khi mở ra, họ ngạc nhiên phát hiện, đó là bản kế hoạch giống hệt ý tưởng vừa rồi của Sâm Minh Mỹ, bên trong cũng là bức ảnh Phan Đình Đình.
“Bản kế hoạch này chúng tôi đã chuẩn bị dự định trình lên trong cuộc họp hôm nay, nội dung công việc đầu tiên của kế hoạch, MK cũng đã bắt đầu tiến hành. Chỉ có điều, rất xin lỗi, thì ra suy nghĩ của chúng tôi lại trùng với ý tưởng của ‘Sâm’”, Diệp Anh mỉm cười giải thích.
“Trùng ý tưởng ? Khéo vậy sao ?”, Tạ Hoa Lăng sa sầm mặt, tức giận nói, “… Hay là vừa nghe thấy sáng kiến của người khác liền cướp lấy, như thế là ăn cắp !”.
“Chúng tôi tin Sâm tiểu thư sẽ không như thế”, như không hiểu lời Tạ Hoa Lăng, Diệp Anh vẫn mỉm cười trả lời.
Uất ức đến tắt thở, nhưng trước thái độ điềm tĩnh của Diệp Anh, Sâm Minh Mỹ cũng không muốn để mình rơi vào thế yếu. Cố nhẫn nhịn, gắng duy trì nụ cười, cô nói:
“Vậy là cô không chịu từ bỏ, đúng không ?”
Diệp Anh cười, bình tĩnh nói:
“Thiết nghĩ, chắc Sâm tiểu thư cũng không chịu từ bỏ, đã vậy, hãy để ‘MK’ cạnh tranh bình đẳng với ‘Sâm’, cũng may bất luận ai thành công, đối với Tạ thị đều là chuyện tốt. Sâm tiểu thư, cô nghĩ thế nào ?”
“Chắc chắn có người để lộ thông tin !”
Cửa văn phòng vừa đóng, Sâm Minh Mỹ đã uất ức tái mặt, không để ý giữ gìn thái độ thanh lịch vốn có mà hầm hầm phẫn nộ kêu lên: “Em không tin có sự trùng hợp như vậy ! Đúng lúc em quyết định đi tìm Phan Đình Đình, thì cô ta cũng có suy nghĩ tương tự ?! Rốt cuộc cô ta là hạng người nào ?! Cái gì cũng muốn cướp ! Không chỉ …”.
Nhìn thấy ánh mắt cười cười của Việt Xán, Sâm Minh Mỹ hơi dừng lại, lát sau lại tiếp: “… Không chỉ tìm mọi thủ đoạn mê hoặc Tuyên, lại còn nhúng tay vào dự án thời trang cao cấp này ! Tranh giành thời hạn khai trương, tranh cướp khách hàng ! Cướp ưu thế ! Bây giờ ngay kế hoạch em đã nghiền ngẫm từ lâu, cũng định cướp nốt ! Nhất định em phải tìm ra, kẻ nào đã làm lộ kế hoạch này của em ! Xán, anh biết rất rõ, em đã liên hệ với Phan Đình Đình từ lâu, bây giờ tại sao cô ta lại làm thế ?!”.
“Ờ !”
Lơ đãng giở tập văn bản cần xử lý trên bàn, Việt Xán vừa nghe vừa chậm rãi nói: “Giải Quả cầu vàng là một sự kiện được chú ý như thế, có những ý tưởng giống nhau cũng là thường tình mà”.
Giọng nói mỗi lúc một cao, ngực Sâm Minh Mỹ sôi sực một niềm uất hận và dấy lên nỗi kinh hãi lạ thường ! Cô đột nhiên nhận ra, cô đã sai, khi Diệp Anh chỉ mới là một con kiến, lẽ ra cô nên giẫm chết cô ta, như vậy đâu đến nỗi xảy ra kết cục này, ưu thế của “MK” giờ đây cơ hồ đã vượt qua “Sâm” ! Mà lần nào cũng là do cô ta tin lời Việt Xán, trở nên khinh xuất, lơ là mất cảnh giác !
Đột nhiên…
Trong đầu lóe lên lời nói của Thái Na như bóng gió nhắc nhở, Sâm Minh Mỹ trợn tròn mắt nhìn Việt Xán, sống lưng toát mồ hôi lạnh, người bắt đầu run, miệng lắp bắp:
“Anh cũng bị cô ta mê hoặc rồi, phải không …?”
Lần đó trong nhà hàng Italia.
Ánh mắt Việt Xán nhìn Diệp Anh …
Luôn dấy lên trong đầu cô như một cây gai nhức nhối, nó ám ảnh, day dứt, không thể nào lý giải.
“Thái Na đã nói với em, là anh đã ngăn chặn mọi thông tin, là anh đang bảo vệ Diệp Anh, là anh đã không cho giới truyền thông loan tin quá khứ tù tội của Diệp Anh ! Em vẫn không tin, em cảm thấy, chắc chắn cô ta nhầm, sao anh có thể giúp Diệp Anh…”
Như bị rơi xuống giếng lạnh, Sâm Minh Mỹ kinh hãi xâu chuỗi các sự kiện, nhìn thần sắc Việt Xán lúc này, cô đã hiểu, lời Thái Na nói hoàn toàn là thật, chính Việt Xán đã phá hoại kế hoạch của cô, không cho cô cơ hội cản trở Diệp Anh !
“Anh thích cô ta, anh yêu cô ta rồi đúng không… Tất cả, thực ra, anh đều đang giúp cô ta, hoàn toàn không đứng về phía em …!”, mồ hôi lạnh toát ra từng lớp, Sâm Minh Mỹ run lẩy bẩy, không thể kiềm chế mà hét lên với Việt Xán !
“Bình tĩnh lại nào !”
Đứng dậy khỏi bàn làm việc, đi đến bên Sâm Minh Mỹ, Việt Xán không chạm vào cô ngay, mà mấy phút sau, đợi cô dần bình tĩnh trở lại, người đã bớt run, anh mới nói, ánh mắt thoáng giễu cợt:
“Minh Mỹ, em quá mất bình tĩnh rồi !”
Việt Xán một tay ôm vai Sâm Minh Mỹ, cô hất mạnh ra nhưng cánh tay anh cứng như đá, đưa cô ngồi lên đi văng da màu đen được nhập khẩu từ Italia, bên cạnh, lại rót cho cô cốc trà, mặt tươi cười nói:
“Nghe đồn, em sai Thái Na đốt cửa hiệu MK ?”
Sâm Minh Mỹ kinh ngạc, tay cầm cốc nước run rung làm sánh cả trà ra ngoài !
“Anh …!”
Mặt cô trắng bệch, tim đập thình thịch.
“Em quá khinh xuất !”, Việt Xán thở dài, “Em quan hệ với Thái Na gần gũi như thế, người của Việt Tuyên sao có thể không phát hiện ra. Nhà họ Thái từng gây ra rất nhiều vụ phá phách như thế, Việt Tuyên đương nhiên đã cảnh giác cho người giám sát MK rất chặt nên Thái Na không thể ra tay”.
Nước trà trong cốc bắn mạnh ra ngoài.
“Việt Tuyên đã biết ý đồ của em, cậu ta có thể báo cho Tạ Hoa Lăng và Tạ lão thái gia biết”, nhấc chiếc cốc không ra khỏi tay cô, dùng mấy tờ giấy ăn, Việt Xán lau những giọt nước trà bắn trên người cô, “Mặc