Cô Vợ Nhỏ Cay Cú Không Chọc Được
Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 134706
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/706 lượt.
ục số lượng đơn hàng, “Sâm” đúng là vượt xa “MK”, nhưng…
Ngón tay gõ trên bàn, Việt Xán ngước nhìn bóng người đang ngồi yên lặng. Cô cũng không tỏ thái độ, hàng mi dày che rợp ánh mắt, không giải thích cũng không lo lắng, bình thản đến mức có cảm giác tất cả đều nằm trong dự liệu của cô.
Trái lại, Sâm Minh Mỹ thấy Diệp Anh không có phản ứng gì, cô cau mày ho nhẹ một tiếng.
“Nhưng về doanh thu, ‘MK’ lại vượt ‘Sâm’…”, ngồi cạnh chiếc bàn rộng hình bầu dục, Tạ Phố thay mặt Việt Tuyên tham dự cuộc họp, nở nụ cười nhã nhặn, “…Tôi phát hiện, hầu như mỗi bộ thời trang do MK thực hiện đều đắt gấp bốn lần so với ‘Sâm’. Giá cao như vậy, có thể tương đương với giá may đo của những hãng cao cấp nhất trên thị trường quốc tế. Trong thời gian ngắn, MK có thể bán được mười hai sản phẩm, cho thấy cục diện mới đã được mở ra”.
Thâm tâm các vị ủy viên hội đồng cũng thấy như vậy.
Trên bảng đối chiếu, có thể nhìn ra “Sâm” có nhiều đơn hàng, nhưng giá mỗi đơn hàng quá thấp. Lợi nhuận kém xa “MK”.
“Đó chỉ là do hào quang tạm thời của Veka”, Tạ Hoa Lăng sắc mặt không vui, nói, “Khi làn sóng này qua đi. Đầu óc khách hàng tỉnh lại, giá của MK cao như thế, họ sẽ sợ chết khiếp mà bỏ chạy hết ! ‘Sâm’ chủ trương áp dụng giá ưu đãi để thu hút khách trong thời gian khai trương, sau này sẽ dần dần nâng giá, để khách hàng có quá trình chấp nhận, Minh Mỹ làm như vậy ổn thỏa hơn nhiều”.
Vì Diệp Anh mà Tuyên bị ốm nằm viện, cũng vì Diệp Anh mà Tuyên đi khỏi Tạ gia, Tạ Hoa Lăng hận lắm, bà hối hận lúc đầu đã mắc lừa Diệp Anh không điều tra lai lịch thân phận cô ta, để Diệp Anh dễ dàng tiếp cận Tuyên như thế.
Lại nhìn Tạ Phố xưa nay dự họp chỉ ngồi nghe không nói, chắc đã được Tuyên gợi ý cũng lên tiếng nói đỡ cho Diệp Anh, Tạ Hoa Lăng càng tức, sầm mặt nói tiếp:
“Hơn nữa, ý tưởng nâng cao hình ảnh của ‘Sâm’, Minh Mỹ đã có kế hoạch rất tốt. Minh Mỹ, nói cho mọi người cùng nghe.”
“Vâng, thưa phó chủ tịch.”
Sâm Minh Mỹ mỉm cười nhu mì, đưa mắt nhìn khắp phòng họp, sau đó dừng lại ở Diệp Anh, mỉm cười: “Sách lược dùng nữ hoàng Veka gây ảnh hưởng đối với công chúng, Diệp tiểu thư làm vô cùng thành công, cho nên chúng tôi cũng định bỏ chút công sức vào công chúng. Sự kiện tiếp theo đặc biệt thu hút giới thời trang, đó là lễ trao giải Quả cầu vàng được tổ chức một năm một lần tại Hollywood”.
Sắc mặt Diệp Anh trầm xuống.
Ngước mắt, nhìn Sâm Minh Mỹ đang dõng dạc thuyết trình.
“Giải Quả cầu vàng là một giải thưởng điện ảnh nổi tiếng và quan trọng trên toàn thế giới, hầu như mọi quốc gia đều phát sóng trực tiếp hoặc phát lại, chiếc thảm đỏ mà các ngôi sao bước lên trong lễ trao giải, vốn là chiến trường cạnh tranh của các hãng thời trang lớn nhất thế giới, lần này ‘Sâm’ dự định tham gia.”
Nói xong, Sâm Minh Mỹ ra hiệu cho trợ lý, luồng ánh sáng từ ống kính máy camera chiếu lên màn chiếu trong phòng, hiện ra một bức ảnh.
Cô gái rất đẹp trong bộ đầm lễ phục buổi tối, hoa văn như da báo, thịnh hành nhất trong năm, bó sát thân hình hoàn mỹ gợi cảm, bộ ngực căng tràn mê đắm, mớ tóc dài uốn nhẹ chấm sát vòng eo nhỏ tròn trịa, cả con người vừa hoang dã vừa gợi cảm lại bội phần xinh đẹp.
“Đó là Phan Đình Đình.”
Đứng thẳng người, Sâm Minh Mỹ cười mỉm, giới thiệu với mọi người.
“Phan Đình Đình do tham gia bộ phim “The Sopranos” của đạo diễn David Chase người Mỹ, lần đầu tiên được công chiếu trên kênh truyền hình HBO, và cô ta được đề cử cho giải dành cho nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất giải tại buổi lễ trao giải Quả cầu vàng năm nay, và chắc chắn cô ta sẽ xuất hiện trong lễ trao giải lần này. Nếu Phan Đình Đình mặc trang phục do ‘Sâm’ thiết kế xuất hiện trên thảm đỏ Hollywood, không chỉ hình ảnh của ‘Sâm’ sẽ nâng lên rất nhiều, mà còn giúp ‘Sâm’ chính thức tiến quân vào thị trường thời trang quốc tế !”
“Xin lỗi.”
Lúc đó, Diệp Anh đột nhiên ngắt lời Sâm Minh Mỹ đang tràn trề hưng phấn. Sâm Minh Mỹ hơi ngây người, ngoảnh về phía Diệp Anh, các ủy viên hội đồng quản trị cũng tỏ vẻ ngạc nhiên không kém.
“Chúng tôi hình như cũng trùng ý tưởng với Sâm tiểu thư.”
Diệp Anh khiêm nhường nói:
“Về giải Quả cầu vàng, MK cũng chuẩn bị mời Phan tiểu thư đến thử trang phục, MK muốn mời cô ấy mặc trang phục do MK thiết kế xuất hiện trong lễ trao giải.”
Phòng họp im phăng phắc.
Các thành viên hội đồng quản trị nhìn nhau, Sâm Minh Mỹ mặt cứng đờ, tái mét, Diệp Anh mặc dù thái độ có vẻ khiêm nhường, nhưng dường như tuyệt đối không có ý nhượng bộ. Ngồi trên ghế da màu đen, Việt Xán nhếch mép, chẳng trách vừa rồi cô ta thản nhiên ngồi yên như vậy, thì ra đã chủ ý chờ đợi Sâm Minh Mỹ ở đây.
“Diệp tiểu thư, cô muốn thể hiện sáng kiến, tôi có thể giúp cô”, đờ người trong giây lát, Sâm Minh Mỹ vẫn mỉm cười ý tứ, chỉ có giọng nói mang chút châm biếm, “Nếu không, khi ‘Sâm’ vừa nêu phương án, MK nghe được lập tức tranh giành, sau này ‘Sâm’ còn dám giao lưu với MK nữa không ?”
“Sâm tiểu thư cô nhầm rồi.”
Diệp Anh giọng ôn hòa trả lời, vừa ra hiệu cho trợ lý. Trợ lý ôm ra một xấp tài liệu, phát cho từng thành v