Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341723
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1723 lượt.
ấy người ngồi chung quanh chỉ lo nhìn chằm chặp nồi lẩu, vội vàng thưởng thức đồ ăn, chẳng ai để ý đến góc cửa sổ hay chuyện gì vừa xảy ra lúc nãy.
“Biên kịch, thì ra chị không ăn cay được à?” Tiểu Âu đang cầm bát, giơ đũa chỉ chỉ Giai Hòa, ngạc nhiên nói, “Buổi chiều chạy đi mấy chỗ tìm đồ nấu, em còn tưởng chị ăn cay ghê lắm.”
Phó đạo diễn Trình Hạo nước mắt ròng ròng từ lâu, rốt cuộc đã biết ai là thủ phạm vụ này: “Giai Hòa ơi, đây là em trả thù anh ép em làm vai phụ sao? Lần sau nói sớm một chút, nhất định anh sẽ cho em lên thẳng vai chính.”
Hai người kia kẻ hát kẻ múa phụ họa, tất cả mới phát hiện mặt Giai Hòa còn đỏ hơn so với trứng tôm, đều cười ầm ĩ, nói Giai Hòa sao lại tới đây khao cả đoàn làm phim, quả thực là lợi dụng thời cơ trả thù. Nhưng là miệng tuy oán trách, nhưng vẫn dùng tốc độ không ngờ tiêu diệt sạch sẽ số lượng thức ăn gấp hai lần bình thường.
Ăn uống no đủ, cả người cũng bắt đầu ấm áp. Ban ngày còn ngóng mau kết thúc công việc còn trở về ngủ, bây giờ ai ai cũng bắt đầu ồn ào. Mấy ngày gần đây Trình Hạo mê mẩn bài ba lá, rút bộ bài ra, cười hề hề, mấy người trong xe lập tức vây lại. Giai Hòa không chơi được, chỉ có thể ngồi ở một bên nhìn, nhìn chán liền xuống xe, muốn hít thở không khí một chút.
Âm thanh ồn ào càng ngày càng thấp dần, ánh sáng cũng càng ngày càng nhòa nhạt.
Bất tri bất giác, Giai Hòa đã đi được một quãng đường khá xa, lúc sực nhớ mình còn phải quay về làm việc mới xoay người, muốn xem dấu chân của chính mình trên lớp tuyết dày, nhưng Giai Hòa thực sự không đoán được, trong màn đêm, Dịch Văn Trạch đứng ở nơi không xa cô lắm. Một tay anh đút vào túi quần, tay phải giữ một điếu thuốc lá, giữa đêm tối lóe ra ánh sáng đốm đỏ lập lòe, chỉ im lặng nhìn cô, không nói câu nào.
Màu trắng xóa đã bao trùm bốn phía, không thể phân biệt được đất đá hay đường xá gì, không gian chợt trở nên trống trải hơn bao giờ hết.
Giống như, giữa trời đất này chỉ có hai người, đứng nhìn nhau.
Trong nháy mắt, trong đầu Giai Hòa hiện lên cái vẻ ngốc ngốc dẫm tuyết của mình lúc nãy. Giai Hòa quẫn không thôi, lúng túng nói: “Anh Dịch, sao anh cũng ra đây thế?”
“Nhìn em cứ bước vào chỗ tối nên muốn đến xem,” Dịch Văn Trạch mỉm cười, ném điếu thuốc lá vào trong tuyết, đốm đỏ mất hút, “Cũng sắp đến lúc trở về rồi, ngày mai phải làm việc rất sớm.”
Anh nói đơn giản, Giai Hòa lập tức nghĩ tới lý do phải làm việc sớm.
Là nguyên nhân gì, mới có thể phụ bạc một người như vậy?
Trong lòng Giai Hòa chợt thấy chua chát. Lúc trước phát hiện Cố Vũ phản bội mình, cô chỉ có thể tự an ủi rằng mình không đủ tư cách. Lăn lộn ba bốn năm vẫn chỉ là một phóng viên nho nhỏ chạy tới chạy lui, mà hắn ta lại một bước lên trời, lên như diều gặp gió. Khi gặp Dịch Văn Trạch, cô không có cách nào tưởng tượng được, một người như vậy, vì sao cũng bị phụ bạc.
[1'>: mi phi sắc vũ 眉飛色舞 – mặt mày hớn hở.
[2'>: 房车 Recreational Vehicle [RV'>. Mình tạm dùng từ viết tắt ở đây, bạn nhìn hình dáng chiếc xe này là sẽ hiểu :”>~
[3'>: Theo giải thích của bạn mình, thì đây là một loại đậu phụ nhưng mềm hơn, rán lên rắc ớt hành tiêu gì đó…
[4'>: 百叶燕饺 – mộc nhĩ bí đỏ.
[5'>: Nguyên cụm 火锅底料. Chafing-dish 火锅, lò hâm (để ở bàn ăn) | 底料 có thể được hiểu như nguyên liệu để tạo ra nồi lẩu [nước lẩu'> ban đầu [không kể những cái bỏ vào khi ăn như cá viên, bò viên, thịt cá…'>
[6'>: 云贵 – Vân Quý. Trong câu này có từ 偏好 tức là ‘nghiêng về.’
酸辣 (suān là) hot and sour – luôn được dịch là cay và chua. 辣 tức là nóng/cay.
[7'>: 西川 – Tây Xuyên.
[8'>: NG – No Good.
Không biết trên xe đang chơi trò gì, lúc Giai Hòa đến gần mới nghe được có người đang đàn ghi ta và hát. Nghe giọng rất hay, còn có hai ba giọng nữ hát hòa theo. Cô dễ dàng nhận ra một giọng hơi chệch phô là Kiều Kiều. Đang lúc vui vẻ vì có người ‘gặp họa’, Giai Hòa không nhận ra Dịch Văn Trạch bỗng dừng bước, xoay người. Giai Hòa không kịp đề phòng, suýt chút nữa va vào người anh.
“Cảm ơn em.” Rốt cuộc Dịch Văn Trạch cũng lên tiếng, “Lẩu rất ngon.”
“Chuyện đó,” Giai Hòa mỉm cười, “Đừng khách sáo.”
Cô nhìn Dịch Văn Trạch, do dự một chút, rốt cuộc vẫn chưa nói được câu an ủi gì. Khoảng cách không xa không gần như vậy, có thể ngồi chung bàn dùng cơm là tốt lắm rồi. Tình cảm cùng cuộc sống của anh, vẫn tốt hơn khi đọc tin tức trên trang web, âm thầm oán hận như những fan bình thường khác.
“Đến lượt ai đến lượt ai,” Giọng Kiều Kiều truyền ra từ trong xe, “Ai rút trúng số hai vậy?”
Hình như là Trình Hạo lên tiếng, biện hộ này nọ rằng mấy vấn đề liên quan đến ngũ âm [1'>, bản thân anh ta không hiểu biết cho lắm. Mấy câu đó lại khiến Kiều Kiều tức điên, ngoác mồm mắng to, nói kẻ làm mẫu như cô nàng đang đứng ở đây, ai còn dám nói ngũ âm không tinh thông…
Dịch Văn Trạch tựa vào đuôi xe: “Em vào trước đi, một lát nữa anh sẽ vào.”
Giai Hòa hiểu ý anh, chui vào bên trong trước. Mấy lá bài bị ném sang một bên, bia bọt cũng để lung tung. Dường như cảm xúc của mọi người đang tăng vọt, không để ý đến chuyện ngày mai phải làm việc sớm. Lúc n