pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tùy Tiện Phóng Hỏa

Tùy Tiện Phóng Hỏa

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341725

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.

ày Trình Hạo đang bị Kiều Kiều áp bức, hắng hắng cổ họng. Kiều Kiều ôm đàn ghi ta, hai chân duyên dáng bắt chép, thử đàn hai lần, “Hát bài gì đây?”
Trình Hạo ôm trán than thở, bất đắc dĩ nói: “Thưa bà, chọn bài tôi ấn tượng nhất đi, Bùn lầy mùa xuân [2'>.”
Kiều Kiều tà ác nhìn anh chàng: “Bài hát này không phải là anh ta viết cho vợ mình hả? Bây giờ ly hôn cả rồi, hát xui xẻo.” Mặc dù nói như vậy, nhưng Kiều Kiều vẫn làm đúng nhiệm vụ vì anh chàng đệm nhạc. Thực ra giọng Trình Hạo rất có tiềm năng, nhất là bài “Bùn lầy mùa xuân”, ca từ quen thuộc, giai điệu quen thuộc: “Từng lời nói của em vang vọng bên tai anh. Đôi ta im lặng không tiến tới. Cầm tay em, đôi mắt em chợt đỏ…”
Cô còn nhớ rõ, báo giới từng ghi lại chuyện, rằng tài tử âm nhạc này quen biết cùng vợ mình, thực là một cuộc gặp mộng ảo, vừa nhìn đã yêu…Nhưng đến cuối cùng cũng rơi vào tình trạng ly hôn, kết thúc trong buồn bã mệt mỏi [3'>. Không biết tại sao, cô lại nghĩ tới Dịch Văn Trạch.
Những chữ cuối cùng vừa kết thúc, Dịch Văn Trạch mới lên xe, cầm lấy chai bia Tiểu Âu đưa cho. Bên trong xe rất náo nhiệt, không bởi vì anh mà chùng xuống, ngược lại lúc anh xuất hiện càng ấm áp hơn.
Kiều Kiều gian ác nhìn thoáng qua Giai Hòa, cầm đàn ghita của mình, cười nhìn Dịch Văn Trạch nói: “Anh Dịch, anh vào là áp đảo hết.” Chị vừa mở miệng, mọi người đều lịch kịch tránh ra. Dịch Văn Trạch mỉm cười. Anh không từ chối, cầm đàn ghita thử nốt, mở đầu thong thả, giai điệu của một bài hát sâu lắng.
Giai Hòa ngồi xuống bên cạnh Kiều Kiều. Rất dễ để nghe ra, đây là bài “Don’t cry.”
Một ca khúc rất cũ.
Giọng hát khàn khàn sâu lắng lại hơi trầm, thực dễ khiến người ta liên tưởng tới rất nhiều chuyện. Mọi người đều nhớ đến cuộc hôn nhân ồn ào kia của anh, tự giác đều im lặng. Lúc trước, bài hát này nổi tiếng là vì tiếng đệm ghi ta mạnh mẽ cùng giọng hát dịu dàng, mà Dịch Văn Trạch trước mặt, ngồi trên ghế, ôm đàn ghi ta, dễ dàng hòa vai trò của hai người lại thành một, tạo nên một buổi biểu diễn hoàn mỹ, khó ai chạm đến được.
Giai Hòa nhìn sườn mặt của anh, còn cả tư thế ôm đàn ghita cùng những ngón tay lướt trên dây. Bài hát đó, ca từ đó, đúng là có thể khiến người ta phải suy nghĩ nhiều.
Sau đó, về khách sạn như thế nào, Kiều Kiều dùng thủ đoạn thế nào để ép cung hỏi chuyện hai người xuống xe làm gì cô đều không có ấn tượng lắm. Tắm rửa xong Giai Hòa lập tức gục ở trên giường, cầm di động lên mạng. Lúc ý thức được mình đang làm cái gì đã quen tay vào trang Weibo của Dịch Văn Trạch.
Ảnh chụp mới cập nhật, là một hàng dấu chân trong tuyết đêm.
Bên tai vang lên tiếng tim đập bình bịch như sấm. Cô vứt di động, xuống giường cầm ấm, vào toilet lấy nước, sau đó quay ra mở công tắc nấu nước.
Trong ấm phát ra tiếng u u, càng khiến cô rối loạn.
Nhìn chăm chăm chiếc gương trong quầy bar nhỏ, cô bắt đầu chú đến mặt mình, cố lảng sang việc khác. Ây da, phía dưới mắt đều có quầng thâm, nên chăm sóc…Lúc đang nghĩ vậy, di động vang lên âm báo tin nhắn.
Cầm lấy, là tin nhắn của Cố Vũ: đã năm năm, chưa đủ để em tha thứ cho anh hay sao?

‘Tách’ một tiếng, ấm tự động mở chốt, nước đã sôi.
Cô giật mình tới mức chạm phải bình nước, lập tức nóng rát, nhe răng trợn mắt cầm di động ào vào toilet xả nước. Sau đó…iPhone, thực thuận lợi được nước tắm rửa một lần, đen thui. Cô dở khóc dở cười nhìn di động, lại thấy mình đang rối tinh rối mù cả lên. Đúng lúc mình còn chưa kịp trả lời tin nhắn để xác định quan hệ rõ ràng, điện thoại lại hỏng mấy tiêu.
Một hai năm sau khi chia tay, cô từng nghĩ đến chuyện Cố Vũ quay lại tìm mình thì nên dùng cách thức khinh bỉ như thế nào để từ chối, sau đó lại hung hăng giáng cho hắn một bạt tai. Nhưng thời gian cứ chầm chậm trôi, giờ nghĩ lại cảm thấy mình thực quá ấu trĩ. Chỉ hy vọng người kia đừng bao giờ xuất hiện để gợi nhắc lại sự kiện ngu ngốc không hề đáng giá năm đó.
Bởi vì liên tục chịu kích thích, cô liền chui vào chăn ngủ khì, không biết tới khi nào mới bị tiếng đập cửa ầm ầm đánh thức. Bò xuống giường lết tới nơi, vừa mở cửa ra, Kiều Kiều liền xông vào: “Biên kịch đại nhân, sao lại tắt điện thoại thế hả?”
“Bị hư rồi.” Giai Hòa lờ đờ nhìn chị, vẫn còn chưa tỉnh ngủ hoàn toàn.
“Hư rất đúng lúc.” Kiều Kiều quơ quơ di động cho cô xem, “Em có biết bây giờ là mấy giờ không? Hơn mười hai giờ rồi.”
“Hôm nay không có việc gì, em đang nghĩ nên trở về Thượng Hải. Nếu kịch bản có gì cần sửa chữ thì gửi mail cho em là được.” Giai Hòa làu bàu, xoay người về giường, muốn chui lại vào chăn sưởi ấm.
Về nhà là tốt nhất, không vui vẻ cũng không kinh hoảng nữa.
Kiều Kiều kinh ngạc nhìn cô: “Xảy ra chuyện này mà em còn về Thượng Hải được à?”
Giai Hòa ngây ra nhìn lại: “Chuyện gì vậy?”
Kiều Kiều leo lên giường, nhìn xuống: “Nói cho em biết một chuyện, em phải bình tĩnh, hoàn toàn bình tĩnh.”
Giai Hòa hoảng cả lên: “Sáng sớm đừng có dọa người ta, có chuyện gì từ từ nói…”
“Sáng nay xảy ra chuyện, thần tượng của em đã nhập viện.” Kiều Kiều mang việc ‘thần tượng gặp chuyện không may’ nói,