XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tác giả: Phi Yên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341804

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1804 lượt.

m Tử, Nhâm Dần; Ngũ hành thủy vương, khuyết hỏa khuyết kim.
Thuộc cung thất sát, nguy hiểm cận kề, gia đình phận mỏng, lục thân tương khắc, đào giếng không có nguồn, bơ vơ không nơi nương tựa. Khắc cha, khắc mẹ, khắc người thân, khắc bạn bè, khắc chồng, khắc chính mình, số mệnh đại hung.
Cô chủ cửa hàng gập quyển sổ lại, nghĩ đến người con gái này thuộc mệnh cách thất sát, lại phạm mệnh đào hoa. Phụ nữ như vậy thường hay có sức hấp dẫn khó tưởng tượng nổi đối với người đàn ông mạnh mẽ có thể làm rung chuyển trời đất, nhưng lại được định trước cả đời sẽ bị người đàn ông như vậy ức hiếp. Lại nhớ đến cô ấy thuộc cung Bọ Cạp, chòm sao thích mang thù nhất, lại giỏi báo thù nhất trong mười hai cung hoàng đạo.
Thế là không nén được thở dài, vận mệnh như vậy, người như thế, may mà sinh ra trong thời bình, chưa tới nỗi hại nước hại dân, nếu sinh vào thời loạn, chỉ sợ phải khuynh gia, nghiêng thành, nghiêng quốc, nghiêng thiên hạ…
Lăng Lạc Xuyên từ cửa hàng hoa trở về công ty, cả quãng đường tâm trạng bất an, không biết do đâu. Thế là anh bảo thư kí hủy mấy cuộc họp và tiệc chiêu đãi buổi tối, một mình lái xe đến trường Vị Hi. Sau khi đến, thấy thời gian còn sớm liền lái xe đi dạo một vòng ở con đường gần đó.
Chờ mãi mới tới giờ tan học, anh đỗ xe ở cổng trường, bước xuống dựa vào cửa xe đợi Vị Hi.
Sau khi chuông tan học reo, từng tốp sinh viên đi ra.
Ngôi trường nổi tiếng về nghệ thuật hàng trăm năm, sinh viên tại đây cũng không giống các nơi khác, ở đây tập trung rất nhiều người xuất sắc. Không biết bầu không khí nghệ thuật sâu xa nơi này ảnh hưởng đến họ hay họ làm tăng thêm màu sắc khác biệt cho cung điện nghệ thuật truyền thống này. Đặc biệt là những cô gái lưng đeo bảng vẽ, chỉ đứng đó nhìn họ liền có cảm giác vui vẻ thưởng thức, đắm mình trong cảnh đẹp.
Đợi khoảng mười lăm phút, Lăng Lạc Xuyên mới thấy Vị Hi và Chu Hiểu Phàm sánh vai bước ra. Cho dù trong đám người đẹp nổi bật, chỉ cần nhìn một cái anh cũng có thể nhận ra cô. Từ lần đầu tiên gặp mặt, anh đã cảm nhận được người con gái này có một cảm giác tồn tại vượt quá cả tưởng tượng. Cho dù đứng trong vạn người cũng không thể lu mờ.
Hôm nay Vị Hi mặc một chiếc váy màu hồng, đeo ba lô, tay ôm chồng sách. Chu Hiểu Phàm ôm bó hoa dạ lan hương tím anh tặng, hình như đang nói gì đó với cô, Vị Hi nghiêng mặt chăm chú lắng nghe.
Thực ra so với gương mặt chính diện xinh đẹp của cô, anh lại thích nhìn gương mặt nhìn nghiêng của cô hơn, giống như lần đầu nhìn thấy người con gái duyên dáng xinh đẹp hút hồn người khác ở “Tuyệt sắc khuynh thành”, thực sự quyến rũ đến nỗi khiến người ta tim đập thình thịch, còn bản thân cổ lại hoàn toàn không phát hiện ra.
Lăng Lạc Xuyên bước lên nhét trà chanh ướp lạnh vừa mua vào tay cô, sau đó một tay đón lấy sách của cô, tay kia đỡ ba lô khoác lên cánh tay mình. Động tác nhanh nhẹn, dứt khoát, khiến Vị Hi ngẩn ra, chưa kịp đợi cô phản ứng lại thì đồ của cô đã bị anh đặt vào trong xe.
Chu Hiểu Phàm đứng một bên cười gập người, thấy Lăng Lạc Xuyên bước lại, vội vàng đứng thẳng, nghiêm túc nói: “Lăng thiếu gia, còn của em thì sao? Anh sẽ không chỉ nhớ của Vị Hi mà quên em chứ”.
Ai dè anh lại giống như ảo thuật gia, lấy từ đằng sau một bình đặt vào tay Hiểu Phàm, sau đó cười cong đôi mắt phượng, nhanh nhẹn nói: “Sao tôi có thể thất lễ với một cô gái đáng yêu như Hiểu Phàm chứ…” Còn chưa nói xong, đột nhiên cúi xuống bên tai Hiểu Phàm, khẽ giọng giả vờ cố ý nói một cách mờ ám: “Tìm cơ hội hai ta đi chơi riêng với nhau, không mang theo cô ấy, em thấy có được không?”.
Chu Hiểu Phàm vui vẻ bật cười, nói với Vị Hi đứng đối diện: “Mình nói mà, rốt cuộc cậu có cần người đàn ông này không? Cậu không giấu anh ấy cho kĩ, mình sẽ cướp đấy”. Lại quay mặt sang nói với Lăng Lạc Xuyên, “Lăng thiếu gia, nước uống em đã nhận, hoa này lại không thể đưa anh. Vị Hi bị hen, mẫn cảm với phấn hoa. Hương thơm của dạ lan rất nồng, đặt vào xe, cô ấy ngửi thấy dễ sinh bệnh. Em thấy lợi cho em rồi”.
Lăng Lạc Xuyên lúc này mới nghĩ đến hóa ra mình đã sơ ý, nhưng vẻ mặt lại nghiêm túc nói: “Thực ra vốn mua cho Hiểu Phàm, sợ em không nhận nên đành mượn danh nghĩa Vị Hi tặng em. Em cứ nhận, chỉ cần em hiểu tâm ý của anh là được rồi”.
Hiểu Phàm cười vui vẻ, “Lăng thiếu gia, anh nói nữa em sẽ coi là thật đấy. Được rồi, kì đà em rút lui đây, không quấy rầy thế giới riêng của hai người nữa”.
Lăng Lạc Xuyên cười nói: “Đưa em về trước nhé”.
Hiểu Phàm xua tay, “Biết anh yêu chim yêu cả tổ, nhưng em không thể không có năng lực quan sát như vậy. Hai người không cần lo cho em đâu, em đi xe bus về, rất tiện mà”.
Sau khi Hiểu Phàm ra về, Vị Hi mới viết lên giấy: “Chẳng phải nói tối có tiệc ư? Sao đột nhiên anh lại đến?”.
“Cả chiều không gặp em, trong lòng ngột ngạt đến phát rồ. Tối em có bận không?”.
Vị Hi nghĩ một chút rồi viết: “Em chưa làm xong bài tập giáo sư giao”.
“Vậy đi ăn cơm với anh, ăn xong anh đưa em về, không chiếm quá của em một phút, được không?”.
Vị Hi nhìn người đàn ông cười một cách bình thường,