Tác giả: Phi Yên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341828
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1828 lượt.
c tống tiền nhưng nhà họ Lục không còn tiền để trả tiền chuộc, vì vậy bọn cướp giết con tin. Cha cậu nghe xong liền phát điên, nhảy từ tòa nhà bệnh viện xuống, đã chết rồi…”.
Điện thoại rớt xuống đất, nhưng không bị hỏng, giọng nói của Như Phi vẫn vọng ra từ ống nghe, chấn động không gian nhỏ hẹp.
“Vị Hi, Vị Hi, cậu sao rồi? Cậu còn đó không?”.
Nguyễn Thiệu Nam khom người nhặt nó lên, nét mặt tươi cười vui vẻ nhìn gương mặt trắng bệch của Vị Hi, chậm rãi nói với người trong ống nghe: “Cô ấy đã biết rồi, cô không cần gọi tới nữa”.
Em cảm thấy em đáng không?
Tôi tốn nhiều thời gian, tiền bạc và tinh thần và thể lực như vậy bên em, em cho rằng tôi muốn cái gì? Cơ thể em? Hay tình cảm của em? Em cảm thấy em đáng không?
“Anh làm ư?”.
Nguyễn Thiệu Nam dựa lưng ra ghế, mười ngón tay thon dài đan vào nhau, thong dong nhàn nhã nhìn cô, “Em hi vọng anh nói phải hay không phải?”.
“Em muốn nghe lời nói thật!”.
Đòn tấn công liên hồi khiến hồn vía cô tan tác, cô như một con ngốc, lặp lại lời anh, “Anh nói… anh chưa từng yêu em?”.
“Em nghĩ kĩ mà xem, những ngày qua tôi có từng nói với em ba chữ “Tôi yêu em” không? Là em cho rằng tôi đang yêu em đấy chứ. Đúng là một cô gái nhỏ, đàn ông đối xử với em tốt một chút em liền tưởng thật. Em không ngốc, chỉ ngu xuẩn thôi. Em đã quên rồi ư, tôi là một thương nhân, tôi theo đuổi vật có giá trị, chỉ cảm thấy hứng thú đối với thương phẩm có giá trị. Tôi tốn nhiều thời gian, tiền bạc, tinh thần và thể lực như vậy bên em, em cho rằng tôi muốn cái gì?”.
Anh đánh giá cô từ trên xuống dưới như xem một món hàng, cười nói, “Cơ thể em? Hay tình cảm của em? Em cảm thấy em đáng không? Em thực sự cho rằng tôi vẫn nhớ đến vài câu nói đùa thời nhỏ ư? Tôi tìm em chỉ vì một lí do”.
“Vì… tôi họ Lục”. Toàn thân cô run rẩy, tự mình nói ra đáp án đương nhiên đó.
“Từ khi anh gặp tôi ở “Tuyệt sắc khuynh thành”, từ đầu đến cuối đều là màn kịch anh bố trí. Anh giả bộ khiến tất cả mọi người đều cho rằng anh yêu tôi, người nhà họ Lục đương nhiên sẽ tìm đến tôi. Còn anh lợi dụng tôi lừa sạch toàn bộ tiền bạc của nhà họ Lục. Giấy tờ hôm đó tôi kí chắc kẹp thỏa thuận chuyển giao tài sàn, tôi đã chuyển toàn bộ tài sản còn lại của nhà họ Lục cho anh. Anh Nguyễn, tôi nói đúng không?”.
Nguyễn Thiệu Nam chỉ cười, “Dù gì cũng lớn lên ở nhà họ Lục, vẫn chưa đến nỗi hết thuốc chữa. Thực ra, hôm đó tôi đã nhắc nhở em, “Nhìn kĩ một chút, đừng tự bán mình” mà em không nghe…”.
Đúng, hôm đó quả thật anh từng nói, do cô bị quỷ ám. Cô đột nhiên nghĩ nếu đập tan cái đầu mình ra, móc cạn tâm tư, cô cũng không nghĩ ra, anh có thể lừa gạt, lợi dụng cô như vậy.
Cô là một con ngốc từ đầu đến cuối, bị anh lừa cho quay như chong chóng. Mưu kế nham hiểm đến vậy! Suy nghĩ lắt léo thế này! Lòng dạ hiểm ác thế này!
Cô thực sự nghi ngờ anh và Nguyễn Thiệu Nam mà cô quen hồi nhỏ rốt cuộc có phải cùng là một người? Anh từng đồng ý, tuyệt đối sẽ không làm hại cô. Nhưng đến lời thề cũng đều là giả, cuối cùng anh có gì là thật đây?
Từng giọt nước mắt của Vị Hi rơi xuống, cô cắn chặt môi mình, nói bản thân không được khóc! Không được khóc! Khóc có tác dụng gì! Nhưng nước mắt vẫn không thể khống chế nổi, đến một giọt cũng không kìm nén được.
Cô dùng ngón tay chùi nước mắt, nghẹn ngào nói: “Anh đã thắng, món tiền đó đối với tôi mà nói căn bản chẳng là gì. Cho dù không có tôi, anh cũng nắm chắc phần thắng. Vì sao… vì sao còn phải lợi dụng tôi?”.
Anh nâng cằm cô lên, khẽ cười, “Vì tôi xấu xa, tôi thích nhìn dáng vẻ tràn đầy hi vọng, sau đó tuyệt vọng của người khác. Em không cần nhìn tôi như vậy, phải trách cha em, ông ta không kể cho các người nghe công lao vĩ đại năm xưa của mình ư?”.
Vị Hi không nén nổi rét run cầm cập, anh cười lạnh lẽo, ánh mắt sắc bén tựa như dụng cụ tra tấn, “Tôi đã nói rồi, có phải không? Tuy em luôn rất cẩn thận trước mặt tôi, chưa bao giờ nói nhiều hơn một câu. Nhưng tôi biết em đều biết rõ tất cả mọi thứ xảy ra năm đó. Ông ta hợp tác làm ăn với cha tôi, không những lừa sạch tất cả tài sản của ông, còn khiến ông nợ nần chồng chất, lại dụ dỗ cho ông vay nặng lãi. Khi cha tôi đi vào con đường cùng, ông ta còn lấy việc trả tiền giúp ông làm điều kiện, chiếm đoạt công ty của ông. Cuối cùng, lúc cha tôi tràn đầy kì vọng vào người bạn tốt là ông ta có thể giúp ông trài qua cửa ải khó khăn, ông ta lại ép ông nhảy lầu. Lẽ nào em không cảm thấy, tất cả mọi thứ xảy ra với nhà họ Lục ngày hôm nay giống như năm xưa ư?”.
Vị Hi đột nhiên mở to đôi mắt, Nguyễn Thiệu Nam kéo cánh tay cô, gương mặt hung ác dữ tợn đến mức gần như biến dạng, “Không sai! Tôi học từ cha em, ông ta thực sự là một người thầy tốt, tôi mới là học sinh xuất sắc nhất của ông ta, tôi học còn tốt hơn, triệt để hơn bất cứ người con nào trong nhà họ Lục các người. Năm đó, tôi và mẹ nhìn thi thể vỡ nát của cha trong phòng xác, biết khi ấy tôi thế nào không? Tôi muốn nôn toàn bộ bữa sáng ra, đó là cha ruột tôi!”.
Anh nhìn cô, ngh