Tác giả: Phi Yên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341830
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1830 lượt.
iến răng nghiến lợi, dường như muốn xuyên qua cô nhìn thấy kẻ thù mình căm hận nhất, “Lục Tử Tục đã già rồi, với thực lực ngày hôm nay tôi thắng ông ta quá dễ dàng. Nhưng thứ tôi muốn không phải điều này! Tôi muốn ông ta trải qua một lượt toàn bộ những nỗi đau khổ của cả nhà tôi năm đó. Tôi muốn ông ta tận mắt nhìn người ông ta yêu nhất, từng người một chịu sự giày vò, từng người một chết trong tuyệt vọng. Tôi muốn ông ta chờ đợi đầy hi vọng, cuối cùng lại bị hủy diệt trong chính tay của con gái mình, chết cũng không nhắm mắt!”.
Vị Hi bị anh túm đến nỗi đau đớn không chịu nổi, khóc lóc nói: “Chính vì như vậy, anh lừa gạt, lợi dụng tôi? Còn hai đứa trẻ đó, chúng vẫn còn nhỏ như vậy. Sao anh có thể đáng sợ đến thế, máu lạnh đến thế?”.
“Ai lợi dụng cô? Tôi là một người như thế nào, Lục Tử Tục thông minh hiểu đời bao năm như vậy, ông ta có thể không nhìn ra ư? Nhưng ông ta vẫn đẩy cô cho tôi, đổi lấy tiền, lấy sinh mạng, bình an cho con cháu, ông ta có thực sự coi cô là con gái không? Người nhà họ Lục các người cũng thật thú vị, cùng là con gái, cũng chia làm năm bảy loại, ai quan tâm đến cô? Ai không bán đứng cô?”.
Vị Hi co người lại, cắn chặt môi đến nỗi bật máu, nước mắt càng rơi nhanh hơn.
Anh hung hăng túm lấy tóc cô, cười lạnh lùng nói: “Cô cảm thấy mình đáng thương ư? Cô còn chưa đủ đáng thương đâu. Tôi thực sự nên đưa cô đi xem mẹ tôi, để cô biết thế nào mới gọi là đáng thương! Thế nào gọi là điên cuồng! Có điều, cô thấy thì đừng sợ hãi, bà ấy sống trong một bệnh viện tâm thần ở phía tây thành phố, hàng ngày phải tắm gội cả chục lần, hận không thể dùng vôi chà lên người, đêm đêm kêu như quỷ vậy…”.
Vị Hi gần như bị anh bức đến phát điên, ác quỷ đòi mạng cũng chẳng qua như vậy mà thôi, nước mắt đầy mặt vùng vẫy dữ dội, “Anh buông tôi ra! Buông ra!”.
Nguyễn Thiệu Nam đẩy mạnh một cái, Vị Hi ngã ngồi trên ghế. Vẻ mặt đờ đẫn nhìn cao lương mĩ vị trước mắt, hỏi một cách tuyệt vọng: “Vậy bây giờ, nhà họ Lục chỉ còn mình tôi, anh muốn thế nào?”.
Nguyễn Thiệu Nam cười, giọng mỉa mai, “Cô cho rằng tôi sẽ thế nào? Tôi không yêu cô nhưng tôi cũng không hận cô. Nghĩ kĩ một chút, cô cũng rất đáng thương. Nhà họ Lục chẳng còn ai, tôi cũng không cần đối phó. Cô đối với tôi mà nói giống như cái cốc giấy, sau khi dùng xong liền vứt đi. Tôi trước nay không lãng phí thời gian với đồ hết giá trị…”.
Anh nhìn đồng hồ, nói tiếp: “Nơi này là nơi lần đầu tiên chúng ta đến, những món này cũng là những món lần đầu tiên tôi gọi cho cô, chúng ta hợp tan một cách tốt đẹp. Nếu rảnh thì trở về biệt thự thu dọn đồ của cô. Tôi đã bán nơi đó rồi, vài ngày nữa sẽ có người tới nhận nhà”.
Anh đi về phía cửa, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, bèn nói: “Đúng rồi, em gái cô Lục Ấu Hi, vài hôm trước đã chết, tôi quên không nói cho cô biết. Bác sĩ nói, do y tá cắm nhầm ống oxy. Thật đáng tiếc, đến người thân cuối cùng cô cũng không còn”.
Khi trời dần tối, Vị Hi mới ngẩn ngơ ra khỏi phòng. Đi thẳng xuống dưới, cầu thang bằng gỗ vừa cao vừa hẹp, lúc xuống bước hụt một bậc, cách mặt đất bốn bậc liền ngã nhào xuống.
Nhân viên quán lập tức chạy tới, đỡ cô lên, thấy cánh tay, chân cô đều bị thương. Đặc biệt là chân bị rách một miếng da, lộ ra khoảng thịt đỏ, máu đầm đìa.
“Cô à, cô bị thương rất nghiêm trọng, có cần đưa cô vào viện không?”.
Vị Hi đẩy tất cả mọi người ra, lảo đảo đứng lên, đôi mắt mở lớn như nhìn thấy quỷ.
Nhà hàng này xây ở lưng chừng núi, người đến dùng cơm đều lái xe tới, lúc này trời lại tối, không có một người đi bộ trên đường. Chỉ một mình cô giống như cái xác không hồn không tâm tư, cả quãng đường đều hồn vía lên mây.
“Cô ấy mới là vị hôn thê của tôi, chúng tôi đã đính hôn được hai năm rồi. Có điều, em không cần đau lòng, em không bị coi là kẻ thứ ba vì… tôi chưa từng yêu em”.
“Tôi có từng nói với em ba chữ ‘Tôi yêu em’ không? Là em cho rằng tôi đang yêu em. Đúng là một cô gái nhỏ, đàn ông đối xử với em tốt một chút em liền tưởng thật”.
“Tôi tốn nhiều thời gian, tiền bạc, tinh thần và thể lực như vậy bên em, em cho rằng tôi muốn cái gì? Cơ thể em? Hay tình cảm của em? Em cảm thấy em đáng không?”.
Vị Hi bịt chặt tai mình, chân mềm nhũn, cả người ngã trên nền cỏ. Cô co tròn lại như một con chuột bạch bé nhỏ sống sót sau đại nạn.
“Không sao, nhất định không sao”. Nước mắt như mưa, cô không ngừng nói với chính mình, “Mình ngủ dậy rồi sẽ không sao, trời sáng liền không sao. Đêm dài hơn nữa cũng sẽ qua, chỉ cần mình mở mắt liền tới một ngày mới. Như Phi còn đang đợi mình, chúng mình còn rất nhiều việc phải làm, mình còn phải vẽ tranh, mình không thể ngã xuống, không thể ngã xuống…”.
Vị Hi vùng vẫy ngồi dậy, lúc này mới phát hiện tay và chân mình đều bị thương. Muốn gọi điện cho Như Phi nhưng nhớ ra rằng khi rời nhà hàng cô không mang theo túi xách, mà trời đã rất tối.
Một người đàn ông qua đường thấy cô thảm hại như vậy liền bước tới hỏi: “Cô à, có cần giúp không?”.
“Anh có thể cho tôi mượn điện thoại không?”. Vị Hi ngẩng đầu lên thấy người đàn ông này đeo kính đen và đội mũ l