The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tác giả: Phi Yên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341825

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1825 lượt.

song trong lòng vui như hoa nở”. Lăng Lạc Xuyên cười, buông li rượu xuống.
Hai tay Nguyễn Thiệu Nam đặt sau gáy, nhìn thắng cảnh phồn hoa ngoài cửa sổ, thở dài một hơi, “Ôi, đều bị cậu đi guốc vào bụng rồi… Cậu nói xem, bây giờ cô ta đang nghĩ gì?”.
Nguyễn Thiệu Nam khẽ cười, “Cô ta đang nghĩ, kiếp sau… mãi mãi đừng gặp tôi”.
Anh bưng li rượu, cầm khung ảnh khảm bức ảnh của Vị Hi trên bàn vứt vào thùng rác bên cạnh. Gương mặt sinh động trên bức ảnh bị che khuất bởi tàn thuốc và những vụn giấy bẩn thỉu.
Nguyễn Thiệu Nam đứng trên cao nhìn xuống cô, tự nói với mình: “Ý trời như vậy, em đừng trách tôi. Em từng nói, không cách nào chỉ sống vì tôi nhưng nguyện chết vì tôi. Vậy thì em đi chết đi…”.






Địa ngục chẳng qua cũng chỉ như vậy
Nguyễn Thiệu Nam lịch sự làm động tác mời: “Tùy cậu”.
Sau đêm hôm đó, không còn ai nhắc tới Lục Vị Hi nữa. Giống như một hạt bụi nhỏ bé trong “trận tiêu diệt” này, cô cũng biến mất trong trái tim hai người đàn ông có cả thiên hạ. Giống như hạt bụi ngày hè bị rửa sạch sau trận mưa rào, không còn chút dấu tích.
Nguyễn Thiệu Nam đương nhiên vui vẻ đắc ý, Cốc Vịnh Lăng nghe nói anh đã xong việc, bay từ Singapore về chúc mừng. Anh cho phép mình nghỉ vài ngày đưa vị hôn thê đi tham quan thắng cảnh ngoại ô, hai người gắn bó như keo sơn, đã bắt đầu lên kế hoạch kết hôn.
Lăng Lạc Xuyên sống quen những ngày tháng nhàn nhã tự tại, thấy chuyện nhà họ Lục đã kết thúc, “vương triều” của mình cũng đạt được không ít lợi ích trong trận chiến thu mua này, dứt khoát mua vé máy bay một chiều đi Hawaii, định cho mình một kì nghỉ dài.
Đột nhiên, một bóng dáng mảnh khảnh dưới bóng cây thu hút ánh mắt anh, một bộ váy trắng hở vai, thân hình dong dỏng, cảm giác rất quen thuộc nhưng lại có phần không giống như trong kí ức. Anh ngạc nhiên trong lòng, kêu tài xế lái chậm lại.
Cô bước đi rất chậm, lưỡng lự nhìn xung quanh, hình như đang tìm thứ gì đó. Lăng Lạc Xuyên không dám chắc, chỉ cho xe đi theo sau. Xe phía sau không đi nhanh được, sốt ruột nên ấn còi, trong thời gian ngắn tiếng còi xe chấn động vang lên khắp cả con đường.
Cô nghe thấy tiếng ồn ào phía sau, thế là quay đầu lại nhìn. Lăng Lạc Xuyên lúc này mới khẳng định: Không sai, thực sự là Lục Vị Hi! Hóa ra cô đã cắt tóc ngắn, bây giờ chỉ dài đến vai, dùng khăn lụa che đi hơn nửa gương mặt, nhưng nốt ruồi chu sa xinh xắn ở lông mày đó không thay đổi, anh vẫn còn nhớ.
Lăng Lạc Xuyên bất giác chấn động trong lòng, kêu lái xe đỗ bừa bên lề đường, tự mình bước xuống.
Vị Hi cũng đứng lại, tay cầm một quyền sổ nhỏ, vẻ mặt đầy âu lo nhìn xung quanh.
“Vị Hi…”. Anh gọi tên cô phía sau.
Người đằng trước nghi hoặc quay đầu lại, chính trong khoảnh khắc ngoái đầu đó Lăng Lạc Xuyên như bị sét đánh, vô cùng kinh ngạc. Vừa nãy còn cách xa anh không nhìn rõ, bây giờ đến gần mới thấy.
Tay không kìm chế được chạm vào đó, anh thấy tay mình đang run rẩy, “Sao có thể đến nỗi này?”.
Gương mặt Vị Hi biến sắc, lùi về phía sau một bước, ánh mắt nhìn anh giống như nhìn một người xa lạ.
Lăng Lạc Xuyên kinh ngạc nhìn cô, “Em không nhận ra anh à?”.
Vị Hi nghiêng đầu tựa như một đứa trẻ đi lạc, ngơ ngẩn nhìn người đàn ông ăn mặc sang trọng trước mắt, không nói gì. Một lúc sau, cô dùng bút viết một hàng chữ trên quyển sổ nhỏ, sau đó xé một tờ đưa cho anh.
Lăng Lạc Xuyên cúi đầu nhìn, trên đó viết: Xin lỗi, anh là ai? Chúng ta quen nhau không?
Anh vo tròn tờ giấy, túm cánh tay cô, “Cổ họng em bị làm sao vậy?”.
Vị Hi vẫn không trả lời, chỉ nghe thấy tiếng quát giận dữ.
“Lăng Lạc Xuyên! Anh làm gì vậy?”.
Hai người đều kinh ngạc, Như Phi không biết vội vã chạy từ nơi nào đến, đẩy mạnh anh ra, giành lấy Vị Hi, căng thẳng giấu cô phía sau mình.
Vị Hi hình như không hiểu hành động của Như Phi, vỗ vai cô, Như Phi quay người lại.
Sau đó người đàn ông nhìn thấy cảnh tượng mà bản thân không muốn nhìn thấy nhất: Vị Hi không dùng miệng mà dùng tay nói chuyện với Như Phi. Cô dùng ngôn ngữ kí hiệu, một cô gái từng có giọng nói như chim hoàng anh đã thực sự bị câm rồi.
Như Phi nói chuyện với cô, cũng sử dụng ngôn ngữ kí hiệu. Họ dùng tay giao tiếp, Lăng Lạc Xuyên đứng đó giống như nhìn hai người ngoài hành tinh, một câu cũng không hiểu.
Không biết Như Phi nói gì với Vị Hi, chỉ thấy Vị Hi mơ hồ gật đầu, sau đó khẽ mỉm cười với Lăng Lạc Xuyên rồi bị Như Phi kéo đi.
Tất cả mọi thứ trước mắt thực quá chấn động, quá kì lạ. Anh muốn bước lên hỏi rõ ràng nhưng Như Phi quay đầu lại, bằng giọng nói rất khẽ hung dữ cảnh cáo anh, “Anh còn tới dọa cô ấy, tôi sẽ báo cảnh sát!”.
Anh quả thật không đi theo, dường như vẫn chưa hoàn hồn sau cơn kinh ngạc vừa nãy, một mình đứng dưới ánh mặt trời nhìn họ rời đi.
Chiều hôm đó anh liền nhờ người tìm tài liệu về vụ án Lục Nhâm Hi từ phòng hồ sơ cục cảnh sát, tìm ra tấm ảnh khi cứu được Vị Hi. Anh lại tìm phóng viên biết việc khi ấy, cuối cùng cũng đã hiểu rõ vì sao báo chí không hề động đến một từ nào về