Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341445
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1445 lượt.
. Lương Ưu Tuyền vội vàng một tay dựa lên tủ bát đĩa, tay còn lại nắm chặt bả vai Tả Húc.
Tả Húc lúc này nhe răng cười, đem cô đặt lên trên tủ bát đĩa. Hắn vừa hôn cô, vừa vuốt ve thân thể cô khiến Lương Ưu Tuyền không cách nào nghĩ đến chuyện bảo vệ thân thể mình nữa. Lại nói, một người đàn ông khi đã bắt đầu tấn công thì dù con gái có hung dữ cách nào cũng phải chịu thua.
…
Khi cơ thể Lương Ưu Tuyền đã hoàn toàn không một mảnh vải hiện ra trước mắt, Tả Húc đột nhiên cảm thấy mê muội. Không phải choáng váng đầu óc, mà là cảm thấy hoa cả mắt. Cô gái này dáng người tuy không đủ đẫy đà, nhưng quả thật rất được, hoàn toàn cân đối.
Không biết từ bao giờ, các cô ca sĩ, diễn viên, người mẫu vì muốn được Tả Húc nâng đỡ đều đến tìm hắn. Tuy bọn họ luôn nói họ đến với hắn vì tình cảm, nhưng Tả Húc lẽ nào không nhận ra những hành động đó đều có mục đích? Tuy thế, cừu non được dâng đến tận cửa mà không làm thịt thì thật không có đạo lý. Bởi thế dù không yêu, hắn vẫn qua đêm với không biết bao nhiêu cô gái.
Hôm nay cũng thế, hắn vẫn như trước không có tình cảm với đối phương. Hơn nữa dù bị dục vọng chi phối nhưng Tả Húc vẫn nhận ra Lương Ưu Tuyền chẳng qua là say rượu, không hề có mục đích gì với hắn. Nhưng Tả Húc vẫn không tài nào dừng lại, ngược lại hắn thậm chí còn tò mò không biết sáng mai tỉnh lại cô gái này sẽ phản ứng thế nào.
Nếu như cô ta làm ầm ĩ thì hắn sẽ vào vai một người vô tội bị hại. Hơn nữa còn phải nói với cô ta, hắn không cần cô ta chịu trách nhiệm đâu. He he.
…
Nhưng đến chết hắn cũng không nghĩ tới Lương Ưu Tuyền lại vẫn còn là con gái.
Trời đất! Mấy cái thủ pháp thuần thục như ban nãy làm sao cô ta học được?! Nhất định là đã lén lén lút lút xem rất nhiều phim cấp 3!!
…
Tả Húc một tay bê trán, hắn thế mà không nhận ra. Giở trò xằng bậy với nữ cảnh sát, thôi xong rồi!… Chết chắc rồi…
Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Đằng nào cũng chết, chọn cái chết có lợi nhất thì hơn. Bởi thế, Tả Húc dứt khoát ôm Lương Ưu Tuyền hướng về phòng ngủ. Hết sạch hy vọng sống rồi, giờ chỉ mong được thỏa mãn rồi chết vậy thôi.
Có người say rượu thích nói lung tung. Có người say rượu chỉ vùi đầu vào ngủ. Cũng có người say rượu lại thích hoa chân múa tay, tay đấm chân đá, minh chứng sinh động nhất chính là Lương Ưu Tuyền nhà chúng ta.
Tả Húc vừa đặt Lương Ưu Tuyền xuống giường đã bị cô trực tiếp đá một cái bay xuống giường. Tả Húc tưởng Lương Ưu Tuyền đã tỉnh rượu muốn đánh mình thì hoảng sợ. Nhưng chưa kịp hét lên câu “xin tha mạng” thì đã thấy Lương Ưu Tuyền hướng phía hắn mà ngã vật ra. Tả Húc len lén nhìn Lương Ưu Tuyền thì thấy cô mắt nhắm tịt, đến lúc đấy hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Đã không tỉnh thì ta phải nhanh nhanh hành động thôi.
Thật ra Tả Húc đã đấu tranh tư tưởng rất dữ dội. Tuy nói chính Lương Ưu Tuyền là người bắt đầu trước nhưng bản thân hắn cũng là đồng phạm. Tuy chẳng qua là hắn đi theo cây lao do Lương Ưu Tuyền phóng ra, nhưng như thế vẫn không thể phủ nhận việc chính hắn là cố tình… Lúc này nội tâm Tả Húc vô cùng đau đớn giãy dụa, “làm” hay “không làm”, hai từ này đang tra tấn cái thần kinh yếu ớt của hắn.
Ngay tại lúc Tả Húc đang đấu tranh với chính mình thì Lương Ưu Tuyền theo bả vai hắn từ từ cắn khe khẽ lên đến khuôn mắt, rồi đến phiên đôi môi đỏ mọng đó…
(Bởi vì có lũ lớn từ sống Hoàng Hà, thiệt hại là văn bản bị mất đi 2371 kí tự miêu tả quá trình OOXX)
Ánh nắng tươi đẹp chui qua chiếc cửa sổ sát mặt đất, chiếu rọi đến chỗ Lương Ưu Tuyền. Lương Ưu Tuyền theo bản năng đưa tay lên che mắt, nhíu mày. Cô vốn định trở mình ngủ tiếp, chân lại vô tình đạp vào vật gì đó.
Lương Ưu Tuyền mắt nhắm mắt mở nhìn thấy Tả Húc đang ngồi trên ghế sô pha, ăn mặc chỉnh tề, ngồi theo kiểu rất “trầm tư u uất”, nhưng cô không nhìn đến vẻ mặt của hắn.
“Sao?…” Cô tựa vào một cái gối ở phía sau, động tác đầu tiên là kiểm tra lại súng và cảnh huy. Đầu có thể đứt máu có thể rơi, nhưng không thể mất trang bị của cảnh sát được.
Lương Ưu Tuyền nhớ rõ tối qua mình không vui, trong lúc không tỉnh tảo hình như có động chân động tay gì đó với Tả Húc thì phải. Cũng may là quần áo vẫn chỉnh tề cho nên cô không nghĩ nhiều nữa.
Tả Húc trầm mặc không nói, tiếp tục ra vẻ “trầm tư”.
“…” Tả Húc vội quay đầu bỏ chạy, đúng lúc cửa phòng tắm bị đá bật tung ra. Lương Ưu Tuyền một cước chặn đường chạy của hắn.
Cô giơ lên một cái áo bra màu đen có ren nửa trong suốt, hỏi: “Anh giải thích cho tôi, cái này làm thế nào mà nằm trên người tôi?”
“…” Tả Húc ầm thầm nắm chặt tay lại, không ngờ cẩn thận đến thế mà vẫn bị sơ hở. Nhưng mà nói gì đi chăng nữa thì cái bra này nhìn cũng đẹp hơn mấy cái cô ta thường mặc.
Tuy nhiên, hắn cũng thông minh, ra vẻ ngơ ngác chớp chớp mắt: “Cái này tôi chịu. Nếu muốn thì để tôi gọi cho cái cô nhân viên quét dọn đã giúp cô thay đồ…”
Lương Ưu Tuyền nhíu mày: “Nhân viên quét dọn? Nhưng mà tôi vẫn còn mặc cái áo sơ mi ngày hôm qua mà, như thế chứng tỏ tôi không có nôn.”