Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341463
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1463 lượt.
c một tay che con mắt lại, ba giây sau, nước mắt từ từ chảy xuống.
“Trừ phi cô hứa giữ bí mật, không nói cho ai khác. Chuyện tối quá hãy cứ coi như một cơn ác mộng và quên nó đi…”
Lương Ưu Tuyền đã hoàn toàn bị xúc động. Cô lập tức giơ tay ra thề: “Được! Tôi cam đoan thủ khấu như bình (giữ kín như bưng). Đừng khóc đừng khóc mà…”
Tả Húc chun chun mũi, ngoái đầu lại chua xót cười, bên hốc mắt vẫn còn long lanh nước mắt.
Hố hố hố, Lương Ưu Tuyền bị dọa đến mức khuôn mặt trắng bệch, chắc chắn cả đời này lần đầu tiên thấy con trai khóc rồi. Đây chính là đẳng cấp của một diễn viên chuyên nghiệp đó.
Mà Lương Ưu Tuyền dĩ nhiên không biết điều đó, vội rút ra cả chục chiếc khăn giấy nhét vào tay Tả Húc: “Tôi xin lỗi. Đáng ra tôi không nên nghi ngờ tình cảm của những người đồng tình các anh. Càng không ngờ anh với Đinh Đới Vĩ là thật sự…”
“Đau khổ lắm! Nhưng tôi thà rằng bị người đời khinh bỉ cũng vẫn muốn được cảm nhận tình yêu. Cô không hiểu đâu, áp lực rất lớn!” Tả Húc mặt ngoài oán giận nội tâm ác hàn. Thật xin lỗi nhé Lương Ưu Tuyền! Không phải tôi không dám chịu trách nhiệm, tất cả là tại tính tình của cô thôi. Nếu cô mà biết sự thật thì ai biết sẽ có chuyện long trời lở đất gì. Tôi không muốn ngày mai ảnh mình xuất hiện trên báo, tiêu đề đại khái là : “Án mạng! Do giận dữ, nữ cảnh sát giấu tên đã bắn nát đầu tổng giám đốc một công ty giải trí danh tiếng!” đâu.
Lương Ưu Tuyền cảm thấy cực kì day dứt, liên tục cúi đầu tạ lỗi.
Tả Húc thấy cô hoàn toàn tin tưởng không hề nghi ngờ gì, ầm thầm thở phào nhẹ nhõm, khôi phục lại tư thái thản nhiên: “Tốt lắm tốt lắm. Tôi cũng không trách cô, việc này hãy mau mau cho qua đi thôi.”
Lương Ưu Tuyền vội gật đầu, không khỏi cảm thấy như được trút một gánh nặng. Ây da, nếu như Đinh Đới Vĩ mà chạy đến chất vấn cô thật thì thật không biết nên trả lời như thế nào nữa.
Tả Húc lấy lại sự tự nhiên vốn có của mình. Hắn nhìn đồng hồ nói: “Có một đạo diễn nổi tiếng mời tôi đi đánh golf. Nếu cô muốn đi theo thì nhanh thay quần áo.”
Lương Ưu Tuyền tự nhìn lại mình trong gương: “Thay cái gì?”
“Cái gì cũng được, miễn không phải màu đen. Cho cô 5 phút thay quần áo.” Nói xong, Tả Húc cũng quay về phòng mình thay đồ.
5 phút sau
Hai người gặp nhau ở phòng khách, Tả Húc mặc một bộ màu xanh trắng trông rất giản dị, đầu đội mũ lưỡi trai cùng màu. Hắn một tay chọc vào túi, nghiêng đầu nhìn Lương Ưu Tuyền trên người mặc một cái áo T-shirt nam rộng thùng thình.
Tả Húc nhíu mày. Hắn bước lại gần Lương Ưu Tuyền, tay cầm một cây kéo. Nhanh chóng, cái áo rộng thùng thình của Lương Ưu Tuyền được cải tạo thành một cái áo T-shirt gợi cảm rất với dáng người của cô. Tả Húc hơi cúi người xuống. Hắn dùng phần vải vừa bị cắt bỏ buộc thành hình một cái nơ bướm, lại dùng kim băng cố định làm thành một cái thắt lưng buộc so le. Trước tất cả những hành động ấy, Lương Ưu Tuyền chỉ còn cách kiên trì phối hợp. Ai bảo cô hiện đang là “tội phạm” chứ.
Sau khi công việc chuẩn bị xong, hai người bọn họ liền đi thang máy xuống gara. Vừa hay, ở dưới gara đang có một cái xe chở phục trang đang dỡ hàng. Trên xe có một cái giá to bày đầy trang phục nữ dành cho mùa hè, Tả Húc tùy tay chọn vài món ném cho Lương Ưu Tuyền.
Lên xe, Tả Húc chỉ đạo Lương Ưu Tuyền thay cái quần đang mặc bằng một cái quần short ngắn. Lương Ưu Tuyền nghe lời hắn, liền ngồi xuống phía sau thay quần. Vốn dĩ chỗ phía sau của xe với buồng lái có một cái cửa kéo, kéo cánh cửa ấy ra là khoang xe phía sau sẽ trở nên độc lập, rộng rãi thoải mái. Bây giờ cô mới hiểu vì sao các doanh nhân thích dùng xe bản dài, hóa là vì muốn đảm bảo cùng lúc cả tình yêu lẫn sự nghiệp.
“Quần ngắn quá.” Lương Ưu Tuyền vừa nói vừa kéo cửa chớp ra.
“Cô chỉ có mỗi đôi chân là đẹp. “Cái đẹp phô ra xấu xa đạy lại”, cô nghe câu đó chưa?” Tả Húc quay đầu lại, cười mờ ám. Đột nhiên nụ cười hắn cứng lại, đôi mắt dán vào một vết bầm kì quái ở trên chân Lương Ưu Tuyền.
“Chân của cô…”
“Không biết đụng vào đâu nữa…” Lương Ưu Tuyền thì thào tự nói, đột nhiên nhớ ra liền ngẩng đầu lên: “Ai cho anh nhìn?! Đừng nghĩ rằng vì với con gái không có hứng thú là có thể làm càn!”
“…” Tả Húc nhanh quay ngược trở lại, nhấn ga rời khỏi gara.
“Cho tôi lái đi, tôi biết lái rồi mà.” Lương Ưu Tuyền nhào người lên phía Tả Húc.
“Không cần. Tôi cần đến đúng giờ và an toàn.” Tả Húc trả lời, theo bản năng quay lại nhìn ra phía sau. Môi vô tình chạm vào chóp mũi Lương Ưu Tuyền. Tả Húc thu lại nụ cười, mất tự nhiên nhìn về phía trước. Lương Ưu Tuyền thì chẳng có cảm giác gì cả, cô cọ cọ mũi của mình.
…Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, Tả Húc thật không thể đem cô cảnh sát thô bạo này cùng cô gái động lòng người cùng hắn triền miên trên giường tối hôm qua liên tưởng đến nhau. Nhớ tới chuyện tối hôm qua, Tả Húc cười trộm một mình. Lúc đó Lương Ưu Tuyền ngốc nghếch cứ cố hết sức đẩy hắn ra, thậm chí không quên ra quyền đánh hắn. Nhưng bản thân những cú đánh ấy không hề có lực, mà hắn nhìn thấy thì thật tà ác thích thú.
“Ngồi vào ghế phụ đi.”
“