Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341483
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1483 lượt.
là thế. 60 cuộc gọi nhỡ lúc ở bệnh viện đó hóa ra là của cô ta à…”
Tả Húc cười tủm tỉm gật đầu, sau đó chọc cô “Em ghen tị?”
“…” Lương Ưu Tuyền thất vọng hạ bả vai “Này cái vị tiên sinh cuồng tự sướng kia, tôi nói anh nghe, công việc của tôi chính là theo dõi nhất cử nhất động của anh. Kể cả thời gian anh tiểu tiện với đại tiện tôi cũng biết nữa là…”
Mắt Tả Húc đột nhiên sáng ngời sáng ngời “Tôi còn chưa từng tính thử xem thời gian tiểu tiện của mình là bao lâu đâu. Em nói tôi nghe đi!”
“Bình thường khoảng 30 giây, cộng thêm cả thời gian anh rửa tay với soi gương nữa.”
Tả Húc ra vẻ đã biết gật đầu “Chẳng lẽ những lúc tôi đi toilet em đều nằm sấp ngoài cửa thưởng thức ca nhạc* sao?”
(* ở đây là âm thanh =) là âm thanh khi nước chạm nước đấy ạ *sặc nước rồi*)
“Anh!…” Lương Ưu Tuyền giơ tay ra tính đánh, nhưng Tả Húc đã bật cười ha ha nắm lấy cổ tay cô “Đừng làm loạn nữa, tôi không biết bơi đâu.”
“Trước mắt cảnh sát mà dám nói dối, anh không sợ bị cắn phải lưỡi hả? Mười lăm năm trước anh đã lấy được giấy phép đi lặn rồi!” Lương Ưu Tuyền cũng không muốn hiểu về Tả Húc nhiều như vậy, nhưng suốt năm lần bảy lượt phải đọc bản điều tra về hắn thì dù cô không muốn hiểu cũng phải hiểu. Cuối cùng cô cũng thông rồi, Tả Húc chẳng qua chỉ là thích bày trò với mình thôi.
Tả Húc cười không nói gì, chỉ nhìn đôi mắt tóe lửa của Lương Ưu Tuyền, mím môi cười, sau đó nụ cười trở nên bi thương “Vẻ mặt phẫn nộ của em làm tôi nhớ tới ‘Tiểu Bổn’.”
“Ai?”
“Là một con chó thuộc giống quý, thuần chủng, hình dáng cũng rất được.” Hắn nhẹ giọng than thở, nói “Là con chó lạc tôi nhặt được ở ven đường. Lúc ấy tôi chia cho nó một nửa cái hamburger nhưng nó còn chê tôi bẩn, khinh thường bỏ đi. Bởi thế nó đã khơi lên trong lòng tôi ham muốn chinh phục, tôi quyết tâm đem nó về nhà dạy dỗ. Có điều nó rất khó bảo, chỉ trong ba ngày mà đã cắn nát bảy đôi giày của tôi. Những khi tôi cuộn báo lại tính phạt nó thì nó đều nhe răng ra lao đến điên cuồng, nhưng vì không giỏi xác định khoảng cách nên nó toàn lao nhầm vào cái ghế sô pha. Cái kiểu chậm hiểu đó rất giống em, thế nên tôi đặt tên nó là Tiểu Bổn*…”
(* Bổn 笨 có nghĩa là ngu đần ~ Tiểu Bổn = Bé Đần *nghe thật dễ thương và dễ ghét.*)
Tả Húc giơ tay lên giúp Lương Ưu Tuyền xoa xoa vai áo, ánh mắt toát lên sự cưng chiều.
“…” Lương Ưu Tuyền cố gắng kìm nén lửa giật, hít sâu rồi lại thở đều, nghiến răng nghiện lợi hỏi “Chó vừa quý vừa thuần như thế không rẻ, anh chắc chắn nó là chó lạc sao?”
Tả Húc giật mình, ngẩng đầu lên nhìn ánh trăng “Em nói thế tôi mới nhớ. Lần đầu tiên tôi tắm cho Tiểu Bổn hình như có thấy một sợi dây xích thì phải, nhưng lúc ấy tôi tiện tay ném luôn vào thùng rác rồi quên mất luôn. Đáng tiếc là Tiểu Bổn chết rồi, nếu không em có thể hỏi nó.”
( Anh ám chỉ chị là chó sao *lăn lộn*).
Lương Ưu Tuyền nhíu mày, nếu cái này mà nhịn thì còn thể thống gì nữa… Cô đột nhiên đi về phía trước… Chỉ nghe thấy “Ào ào!” một tiếng, Tả Húc đã ngẩng đầu lên trời rơi xuống sông. Lại nghe thêm một tiếng “Ào ào” nữa, Tả Húc kịp thời kéo Lương Ưu Tuyền xuống cùng.
Sau khi rơi xuống nước Lương Ưu Tuyền cũng không vội trồi lên. Cô đang tức giận đến mức răng ngứa ngáy, liền cố hết sức bắt lấy chân Tả Húc rồi ra sức kéo xuống, cho hắn sặc nước chết đi, chỉ có thế mới giúp cô bớt ngứa ngáy!
Xung quanh con sông đào bảo vệ thành này có rất nhiều rong rêu, Tả Húc cứ tưởng chân mình mắc vào bèo nên dùng sức lắc lắc, sau đó cảm giác hình như đá phải cái gì tròn tròn.
Chỗ này vốn nổi tiếng là ‘thánh địa tự sát’, bởi vì hết người này đến người khác ngã xuống sông cho nên ở đây có một bầu không khí khá u ám, dị thường. Tả Húc không khỏi rùng mình một cái, vội vàng lôi ra chiếc đèn pin không thấm nước sau đó lặn xuống tìm Lương Ưu Tuyền.
…
Chìm rồi, chìm rồi… Lương Ưu Tuyền bị hắn đá cho một cước, đầu cô giờ vừa hỗn loạn vừa choáng váng.
Cô năm nay mới hai mươi ba tuổi, vẫn chưa đạt được thành tựu gì cho sự nghiệp, lại vẫn còn là thiếu nữ, làm sao có thể chết được? Hơn nữa còn chết vì bị tên vô lại đã bị cô ném xuống sông đạp chết, như thế không lấy được chứng nhận đã chết trong khi đang làm nhiệm vụ đâu. Trời ơi, cứu mạng!
(= = Bắt đầu nghi ngờ trường cảnh sát cho tẩy não học sinh rồi đấy = =)
Nghĩ vậy Lương Ưu Tuyền lập tức minh mẫn trở lại, cố gắng bơi lên phía trước. Nhưng chỉ được một quãng cô bắt đầu thấy thiếu không khí, hô hấp khó khăn. Đúng lúc này có một cánh tay vòng qua nách Lương Ưu Tuyền, hăng hái lôi cô lên trên mặt nước.
“Khụ khụ khụ… Anh… Khụ khụ khụ…” Lương Ưu Tuyền ho khan hoài không dứt, tức giận đánh vào ngực Tả Húc.
“Anh cái gì mà anh, tôi lo cho em như thế mà em còn có tâm tình đi lặn sao?!” Tả Húc có vẻ tức giận.
“?!”… Lương Ưu Tuyền thấy tội phạm mắng mình, hận không thể lột da uống máu hắn! …“Khụ khụ khụ… Anh… Khụ khụ… Anh có ông* sao?!”.
(*nguyên văn là đại gia 大爷 ~ nói thật là chả hiểu gì cả = =)
Tả Húc không hiểu lắm, nhưng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên liên vươn tay ra xoa lưng giúp cô h