Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341498
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1498 lượt.
ắng đen lẫn lộn thế? Là em say rượu rồi làm loạn chứ. Em hành hạ…” Tả Húc vô liêm sỉ chống chế. Thật ra hắn đang bất ngờ. Tả Húc đã từng nghĩ đến trăm ngàn kiểu phản ứng của Lương Ưu Tuyền khi cô biết được sự thật, nhưng chưa từng nghĩ đến cô sẽ khóc.
Cụ ông cởi đôi giày tập thể dục ra ném Tả Húc “Cái tên tiểu tử này dám làm thế sao?! Không được! Báo cảnh sát thôi! Cháu gái cháu đừng sợ, ông giúp cháu báo cảnh sát!”
Lương Ưu Tuyền ngửa mặt lên trời khóc lớn “Ông không cần báo, cháu là cảnh sát. Cháu có còng tay, cháu có súng, hu hu…”
Cụ ông nghe vậy, trong lòng sợ hãi cô gái kia “nổ súng càn quét”, lui lại ba bước kêu “Thì ra là thế… Thôi giờ ông còn phải đi luyện công nữa. Tiểu tử kia giúp ông lấy đôi giày! Vợ chồng son thì đừng cãi nhau…”
“…” Tả Húc ngẩng lên liếc một cái, lại đem đôi giày ném lên trên bờ.
Hắn vươn tay ra đỡ bả vai Lương Ưu Tuyền. Khăn tay cũng ướt cả rồi, Tả Húc đành dùng cổ tay áo giúp Lương Ưu Tuyền lau nước mắt. Tả Húc chưa từng nghĩ đến Lương Ưu Tuyền hung hãn như vậy hóa ra nội tâm vô cùng yếu ớt.
Lúc này Tả Húc đã nhận ra sai lầm của mình nghiêm trọng cỡ nào. Đúng, không bằng cầm thú.
“Lương Ưu Tuyền, tôi…”
Ào ào! Lương Ưu Tuyền lại đẩy Tả Húc xuống sông, nhưng lệch hướng khiến hắn vấp vào bãi đá, mặt mày tái mét.
Tả Húc lo lắng nhìn cô “Nếu em nguyện ý chờ tôi vài năm, tôi…”
“Câm miệng! Tuy tôi đã thề sẽ cưới người đàn ông đầu tiên trong đời nhưng tôi sẽ không bao giờ làm kẻ thứ ba. Huống chi Đỗ Mai Mai đã đủ đáng thương rồi, tôi sẽ không cướp mất người đàn ông của chị ấy!” Nói xong Lương Ưu Tuyền vô lực nằm xuống, không quan tâm bên dưới toàn bùn đá. Cô dùng tay che mặt, chua xót rơi nước mắt.
Ngay lập tức cô lại duỗi một ngón tay ra…
“Nhưng tôi không tha cho anh đâu, tôi sẽ bắt anh phải trả giá!!”
Cô liếm đôi môi mang vị mặn của nước mắt, nuôi chí trả thù.
…
Tả Húc đã nghe được tiếng thở đều đều của Lương Ưu Tuyền. Hắn lặng lẽ ngồi cạnh cô, cởi giày, xắn ống quần, sau đó cẩn thận nâng đầu Lương Ưu Tuyền lên đặt trên đùi mình.
Hắn giúp cô vuốt mấy sợi tóc rối. Ánh mặt trời hồng hồng từ từ lan tỏa trên bầu trời cũng như tiếng xì xào bàn tán của người đi bộ ngày càng nhiều. Nhưng Tả Húc không có tâm tình để ý đến hình tượng của chính mình, hắn chỉ chăm chăm dùng tay che mắt Lương Ưu Tuyền, giúp cô không bị chói mắt.
Lương Ưu Tuyền, anh xin lỗi.
Em trả thù đi, anh sẽ tuyệt đối không chống trả.
※※※
Đương nhiên, Tả Húc nhất định không ngờ thủ đoạn trả thù của Lương Ưu Tuyền lại ‘kinh thiên động địa’ đến như vậy.
Cái gọi là “mỉm cười để giết trong ba năm” chính là một tuyệt chiêu báo thù của các vị anh hùng trong phái yếu.
Nội dung chính là để chọc giận đối thủ thì luôn áp dụng bộ mặt tươi cười ngọt ngào cộng thêm thầm đánh lén bằng những âm mưu nham hiểm;
“Mỉm cười để giết trong ba năm” thường có các chiêu sau: mỉm cười đồng hành cùng đối thủ sau đó đợi đến các địa hình nguy hiểm và vắng vẻ thì cố ý đạp đối phương xuống vực sâu; mỉm cười giúp đối phương giặt đồ sau đó lợi dụng cơ hội đập phá những vật dụng quan trọng của đối phương; mỉm cười giúp đối thủ sửa giường sau đó lén lút dấu rắn rết bên dưới; mỉm cười bưng canh nóng tới cho đối phương sau đó giả vờ trượt chân để đổ cả bát canh nóng vào đầu; mỉm cười giúp đối thủ đi tất mà nhân cơ hội bỏ đinh vào trong giày…
Các chiêu thế đều phụ thuộc vào người sử dụng. Chỉ cần thông hiểu đạo lý thì ai cũng có thể đạt đến cảnh giới cao nhất trong lĩnh vực võ thuật này.
Các chiêu trên xuất thân từ ‘Ranma 1/2*’
Vì thế Lương Ưu Tuyền giơ chân lên đá hắn lăn xuống sông, sau đó nhằm thẳng chợ thú cảnh mà đến.
…
Nửa tiếng sau,
Lương Ưu Tuyền cầm theo ba cái gói to rất kinh tởm quay về đồn, sau đó lao đến phòng tổ trưởng tổ chuyên án Lương Ưu Hoa.
“Tổ trường, em xin dừng nhiệm vụ ở bên theo dõi nghi phạm Tả Húc, xin chuyển sang âm thầm theo dõi.”
“Lý do.” Lương Ưu Hoa không thèm ngẩng đầu, hết sức chăm chú ăn mỳ thịt bò.
“Thân phận của em đã bị bại lộ, nếu cứ tiếp tục thì sẽ chỉ mất công mà không thu được gì. Hơn nữa theo như quan sát của em thì hắn hay tiếp xúc với các ông lớn cũng như hay đi đến phòng thu và phim trường. Nếu Tả Húc có ý định dấu diếm thì em cũng chẳng lấy được thông tin gì có giá trị đâu.” Lương Ưu Tuyền mặt vô cảm báo cáo.
Sột soạt, sột soạt… Tiếng húp nước…
Lương Ưu Tuyền lôi trong túi ra một con rắn trắng, sau đó chậm rãi đi đến phía sau Lương Ưu Hoa, kéo cổ áo ra và thả tay.
“A, đồ chơi mà lạnh thế?!” Lương Ưu Hoa vừa vặn vẹo lưng, vừa vội húp nốt ngụm canh cuối cùng. Hắn lôi một chiếc khăn giấy ra lau miệng, nghiêm mặt nói “Nếu xét theo việc công thì tên đó sẽ không nói, còn phần tư thì sao?” Vẻ mặt của hắn thì nghiêm túc, động tác thì bất lịch sự, giống hệt con khỉ đang cong lưng.
“Em và hắn công tư rõ ràng, chỉ cần ngày nào vụ buôn lậu chưa được phá thì em vẫn sẽ phân định giới hạn với hắn.”
“…” Lương Ưu Hoa lôi con rắn lên, sau đó đặt nó ở bên cổ.