Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341491
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1491 lượt.
ô hấp, đồng thời tiếng nước ầm ầm ở xung quanh nhắc nhở hắn: dưới nước kia chắc là nơi tuyệt nhất để nói rõ sự thật nhỉ?
Lương Ưu Tuyền đưa tay lên bám vào vai Tả Húc, chỉ hướng bờ sông, vừa ho khan vừa ra lệnh Tả Húc nhanh chóng lên bờ.
Tả Húc gật đầu, nhưng lại đưa cô tới bức tường cao đứng vững bên bờ sông. (sông đào bảo vệ thành chính là cái chiến hào được đổ nước vào trong, hình thành một con sông vây quanh tường thành, thông thường được chia thành hai loại, loại hình thang cổ và loại hình chữ nhật. Loại hình chữ nhật để có tác dụng lọc nước bẩn nên thường ở hai tường vây, xuống dưới khoảng 2m sẽ có một chỗ nhỏ để người dân đi qua có thể tiện đường rửa ráy, đồng thời đây cũng là một nơi lý tưởng để mọi người bơi lội hoặc giặt quần áo.)
Tả Húc đặt Lương Ưu Tuyền ngồi trên tảng đá cao hơn 30 cm so với mặt nước, xung quanh hoàn toàn trống trải, không có vật gì có thể ném.
Lương Ưu Tuyền đưa tay lên lau lau mấy giọt nước đọng trên mặt, vừa mới chuẩn bị đứng lên thì thấy Tả Húc đứng dưới nước níu chân cô lại. Cô cau mày “Anh có chuyện muốn nói?”
“Cực kì thông minh.”
“…” Lương Ưu Tuyền xoa xoa hai tay, nhìn Tả Húc vẫn đang lơ lửng trong nước, có chút không kiên nhẫn giục “Nói đi chứ, sao đám người giàu các anh toàn lề mà lề mề thế hả?!”
Tả Húc mím môi, từ từ biểu lộ ánh mắt bất đắc dĩ “Tôi đang chờ em bình tĩnh để có thể nói chuyện phải trái. Từ trước đến giờ em lúc nào cũng ở tình trạng kích động, em bảo tôi làm sao dám nói với em?”
“Ôi này, anh cảm thấy oan ức hả? Chẳng phải đều là anh chọc tôi tức sao?!” Lương Ưu Tuyền liều mạng với xuống cổ áo Tả Húc “Tôi phát hiện anh chính là quả bom hẹn giờ cho cuộc đời tôi. Nhất định tôi sẽ bị anh làm cho tức chết!”
“Nói bậy bạ gì đó!? Em tự mình tức giận thì có!” Tả Húc nói xong câu đó, đồng thời ý thức được bản thân đã nghiện việc cãi cọ với cô gái này. Nếu không được đôi co với cô ấy thì tự nhiên có phần trống trải. Theo bản năng, hắn giúp xoa dịu Lương Ưu Tuyền…ở ngực “Hít sâu, tức giận sẽ hại sức khỏe.”
“?!”… Lương Ưu Tuyền quan sát năm ngón tay đang đặt trên ngực mình đang từ từ vuốt ve từ trên xuống dưới. Bốp! Cô tung một chưởng vào trán hắn.
“…” Tả Húc vẻ mặt u ám, quay lại chuyện chính “Em có nhớ cái đêm em say rượu sau đó gây chuyện không?”
Lương Ưu Tuyền giật mình. Nháy mắt lửa giận lại bùng lên “Nhớ rất rõ. Tôi uống say cường hôn anh, sau khi tôi tỉnh lại anh còn ra vẻ áy náy với Đinh Đới Vĩ! Quả nhiên anh rất siêu! Chỉ có người ngu là tôi thôi, lại bị mấy giọt nước mắt cá sấu của anh làm cho ân hận mãi. Con bà nó! Rõ ràng là tôi bị thiệt mà anh lại còn dám không biết xấu hổ bày mấy trò đó hả Tả Húc?!”
“Không… Cái đó không quan trọng.” Tả Húc chậm chạp lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc.
“Bị anh sờ mó còn không quan trọng cái gì? Chẳng lẽ tôi lăn lộn trên giường với anh chắc?!” Răng rắc, Lương Ưu Tuyền bẻ một cành cây khô.
“…” Khóe miệng Tả Húc co lại, hắn nhảy lên ngồi bên cạnh Lương Ưu Tuyền.
Đầu tiên Tả Húc lắc lắc mái tóc ướt sũng, sau đó nới lỏng cravat, phiền muộn nói “Thật ra tất cả những chuyện xảy ra đêm đó đều không phải dự định của tôi. Đêm đó tôi thật sự cả đêm không ngủ. Tất nhiên không phải vì Đinh Đới Vĩ, mà là sợ em bắt tôi chịu trách nhiệm, bởi thế tôi không dám nói. Xin lỗi, tôi đã lừa em…”
“…” Lương Ưu Tuyền sửng sốt, trong vô thức nắm chặt vạt áo “Anh sợ tôi bắt anh chịu trách nhiệm cái gì? Nói rõ ra xem nào…”
Tả Húc nhìn lên ánh trăng sáng ngời, thở dài một lúc lâu…
“Tuy rằng lúc ấy em say nhưng quyền cước của em vẫn lợi hại lắm. Chẳng những lúc ấy em đánh đập tôi, còn bắt tôi phải XXOO với em… Tôi lúc ấy…” Tả Húc chậm rãi cúi đầu, một tay che mặt “Em biết mà, tôi đánh không lại em… chỉ có thể trơ mắt nhìn em xé nạt cái quần lót tôi thích nhất… chuyện sau đó, em biết đấy…”
(Đọc đến đoạn này ức chế quá >___< Nhưng không sao, anh ấy hơi thiếu iot và hơi nhát gan cộng với hơi đểu giả một chút, nhưng ít nhất sau này cũng có sửa chữa, và nhất là còn đẹp trai *gật gù*)
Tả Húc nói xong, Lương Ưu Tuyền chăm chú nhìn hắn, vẻ mặt ngây dại, cứ như vậy đến hơn 10 phút.
…
“A a a a!”
Tiếng hét thê lương vang tới tận chân trời. Tiếng rống phẫn nộ đầy oán hận này đáng sợ tới mức ông cụ đứng ở gần đó suýt lăn 180 độ.
Thật lòng mà nói thì cô có nhớ loáng thoáng chuyện đêm đó, nhưng Lương Ưu Tuyền không muốn đối mặt với sự thật tàn khốc này, huống chi Tả Húc không có vẻ gì khác lạ, bởi thế cô tự thôi miên chính mình rằng mấy cái hình ảnh ấy chẳng qua chỉ là mộng xuân thôi, chỉ là mộng xuân thôi. Bởi vì thế phải vững lòng tin, hơn nữa Tả Húc cũng không thích con gái nữa. Đến giờ phút này cô có cảm giác như vừa bước ra từ trong mơ, mà còn rơi thẳng vào ác mộng nữa!
“Cô bé này, cháu còn trẻ đừng nghĩ quẩn, có việc gì thì kể với ông này!” Cụ ông cúi người khuyên bảo.
Lương Ưu Tuyền sụt sịt mũi, nước mắt chảy ra ào ạt. Cô ngẩng đầu lên nhìn ông cụ xấp xỉ bằng tuổi ông mình, đầu óc hỗn loạn, run run tay chỉ Tả Húc khốn kiếp “Tên khốn này… Hại cuộc đời cháu… Hu hu…”
“…Ặc, sao em lại tr