Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341480

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1480 lượt.

iếc về phía bóng lưng Ngô Thiên Khải, khinh thường hừ “Cơ bắp to không có nghĩa là cái đó cũng to đâu.”
(*phụt* quả nhiên anh có thể vô sỉ hơn ='>.)
“…” Lương Ưu Tuyền mặt đen sì, không ngờ Tả Húc lại nói thế “Cái người này, hai người không phải bạn bè sao?”
“Trên đời không được đùa vợ bạn. Anh ta có ý đồ đoạt người của anh thì sao là bạn anh được?” Tả Húc lại lườm nguýt người ta, hoàn toàn không thừa nhận lúc trước là tự hắn cho Ngô Thiên Khải số điện thoại Lương Ưu Tuyền.
Lương Ưu Tuyền nghe được câu này không cười nổi, cô nhấc đầu mình ra khỏi bả vai Tả Húc, nói “Nếu năm nay em mới mười tám tuổi, em sẽ cảm thấy mối quan hệ của chúng ta rất mới lạ. Nhưng em đã hai tư tuổi rồi Tả Húc à… Em vẫn muốn có một tình cảm quang minh chính đại. Đương nhiên, người đàn ông đó sẽ không xuất chúng như anh, nhưng ít ra có thể thoải mái giới thiệu em với bàn bè rằng em là bạn gái anh ấy.”
Tả Húc quay người lại ngồi trên ghế dài “Anh cũng không phải yêu đương vụng trộm!… Em…”
“Hôm Đỗ Mai Mai mất tích, thật ra là đến đồn cảnh sát tìm em.” Lương Ưu Tuyền ngắt lời hắn, cô thở dài, nói thêm “Em thừa nhận em rất thông cảm với cảnh ngộ của chị ấy, nhưng cùng lúc em cũng hiểu việc anh phải gắn vác thêm cuộc đời của một người khác là rất không công bằng. Sau khi chị ấy bị thương có phải anh đã hứa là sẽ chăm sóc chị ấy cả đời? Chị ấy cho rằng đó là lời anh hứa sẽ ở bên chị ấy cả đời. Sự xuất hiện của em chính là sự phá hủy giấc mộng của chị ấy, em có thể làm như mắt điếc tai ngơ sao?”
Tả Húc trầm mặc hồi lâu… Ngón tay xoa bóp trán, vẻ mặt mệt mỏi.
Lương Ưu Tuyền ngồi xổm trước chân hắn, không biết nên nói gì.
Rất lâu sau, Tả Húc đứng dậy, bước ra phía bên ngoài làng du lịch. Lương Ưu Tuyền nhìn bầu trời đen kịt, đi theo sau hắn, mắt nhìn cái bóng kéo dài đến tận chân mình của hắn.

Hai người họ đi một đoạn rất xa, cho đến khi Lương Ưu Tuyền thoáng nghe được tiếng sói tru, cô mới vội bước nhanh lên ngăn trước người Tả Húc.
Tả Húc ngừng chân, một tay cắm vào túi quần, mệt mỏi nói “Em về trước đi, anh muốn đi một mình.”
Lương Ưu Tuyền nhìn ra sự thất vọng của hắn với mình trong đáy mắt hắn, cô cũng không biết mình bị làm sao, thô bạo đẩy vai hắn, giận dữ nói “Anh tưởng em vui vẻ lắm sao?! Trên đời này bao nhiêu con gái như thế cớ sao anh cứ chọc em?! Anh biết rõ mình không thể cho em một tương lai còn muốn kéo em xuống thuyền hải tặc! Anh làm sao mà có thể an được tâm hả?!” Lời còn chưa dứt, nước mắt đã ứa ra ngập hai hốc mắt.
Tả Húc để cô tùy ý xô xô đẩy đẩy. Cho đến khi lưng hắn va vào thân cây, hắn mới dang tay ôm cô vào trong ngực.
“Anh chưa từng muốn giấu gì em. Đỗ Mai Mai là trách nhiệm của anh và anh phải chịu trách nhiệm. Nhưng anh không cho rằng trách nhiệm cùng tình yêu không thể cùng tồn tại, là em muốn phức tạp hóa mọi chuyện hay tại anh đơn giản hóa tất cả?…”
Lương Ưu Tuyền khóc nức nở không nói, Tả Húc vuốt ve mái tóc dài của cô… “Nói thật, hiện tại anh chỉ mong em ở cùng anh vì danh lợi, như thế anh cũng không thấy em bị ủy khuất thế này.”
Lương Ưu Tuyền phải thừa nhận, cô đương nhiên lại đẩy mình vào ngõ cụt như vậy. Giờ cô cần đối mặt với tình cảm hay dứt khoát buông tay đây?
“Tả Húc, anh thật đáng ghét, thật đáng ghê tởm! Loại quan hệ kì quái này đương nhiên cần một người tình nguyện hi sinh, mà người đó đương nhiên lại là tôi. Anh đã sớm biết rằng cái người dễ bị điều khiển đó phải là tôi rồi đúng không?…”
Tả Húc vừa định nói gì đó, một giọng nói tức giận vang lên từ phía sau bọn họ…
“Phụ nữ đều vì tình yêu mà đau khổ một mình, nhưng ai biết cô ấy sẽ cố gắng được bao lâu? Nếu cậu không thể cho Lương Ưu Tuyền một thân phận công khai thì Tả Húc, không bằng chúng ta cạnh tranh công bằng đi.”
Ngô Thiên Khải chỉ là lo Lương Ưu Tuyền một mình rời khỏi làng du lịch nên mới đi theo, nào ngờ lại được nghe một đoạn đối thoại “đặc sắc” như vậy.






Tả Húc cũng không bất ngờ trước sự xuất hiện của Ngô Thiên Khải. Hắn nheo mắt lại, ra dấu “OK”.
Lương Ưu Tuyền ngừng nức nở, cô lau khô nước mắt, nhìn Ngô Thiên Khải “Ngô tiên sinh, anh cũng chưa chắc đã yêu thích tôi nhiều đến vậy. Tốt nhất đừng để chuyện này thêm phức tạp.”
Ngô Thiên Khải biết mình không phải kiểu đàn ông hay biểu đạt tình cảm. Nhưng mà Lương Ưu Tuyền không biết, hắn tăng ca, gấp gáp làm việc để chạy về nơi này, chính là để chế tạo cái gọi là “tình cờ gặp”. Cũng chính là bởi vì hình ảnh người con gái này đều xuất hiện ít nhất 3 lần một ngày trong đầu hắn.
Tả Húc kéo tay Lương Ưu Tuyền, ném cho Ngô Thiên Khải một cái cười khiêu khích “Anh đã thua từ điểm xuất phát rồi. Cố gắng lên nha!”
Ngô Thiên Khải hừ lạnh “Cậu cũng quá đáng rồi đấy! Lúc trước khi tôi hỏi cậu có ý theo đuổi Lương Ưu Tuyền không, chính cậu nói không. Chờ khi tôi bắt đầu theo đuổi thì lại chạy đến cướp người!”
“…” Lương Ưu Tuyền nghe cả buổi, cuối cùng đã hiểu, Tả Húc không cần bạn bè.
“Ý của em là anh đừng có tạo kẻ thù khắp nơi được không? Người gh