Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang
Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341486
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1486 lượt.
Hiểu Linh không phải đang cố ý đấy chứ? Sao tự nhiên lại thế này được?”
“Hả? Là thế nào cơ?”
“Công ty của Vương Hiểu Linh với Tinh Hỏa của chúng ta có bất đồng đã lâu, bởi vì tất cảnhững diễn viên đang lên của họ đều đầu quân cho Tả tổng. Theo lời đồn thì Vương Hiểu Linh với ông chủ của cô ta đang có ý định… trả thù đấy.” Người trợ lý nháy mắt ra hiệu.
“…” Lương Ưu Tuyền chỉ có một loại cảm giác, giới văn nghệ sĩ quả nhiên là loạn thật đấy.
Nửa tiếng sau, cảnh rốt cuộc cũng đã quay xong, toàn thể nhân viên đều lén thở phào nhẹ nhõm.
Tả Húc vẻ mặt mệt mỏi, lắc lắc cái đầu đã rối bời, quay lên trên bờ ngồi xuống. Người trợ lý cũng tranh thủ giúp hắn xử lý mấy vết trầy ở chân tay. Lương Ưu Tuyền thấy Tả Húc mệt mỏi, cả người đều bị thương liền ngồi xổm một bên khinh bỉ Vương Hiểu Linh.
Tả Húc tình cờ bắt được ánh mắt tràn ngập địch ý của cô, nhẹ giọng cười “Thay vì ngồi đó trừng người thà em đến mát xa cho anh còn hơn.”
“Để anh được lợi à? Em đi câu cá.” Lương Ưu Tuyền cầm cần câu lên xoay người bỏ đi.
Cô đi ngang qua một rừng cây nhỏ, vô tình nghe được có người xì xào bàn tán trong bụi cây, nội dung đại loại là cưa một cái thang nào đó.
Lương Ưu Tuyền lén lút đến sau thân cây, phát hiện mưu đồ của hai người. Một người là một nhân viên, còn người còn lại là một người đàn ông tay cầm camera, xem quần áo có vẻ như là một người phóng viên.
Lương Ưu Tuyền tức giận, lặng lẽ quay lại chỗ quay phim, leo lên cây, ngổi xổm trên cành cầm ống nhòm giám sát cái tên có ý định cưa thang.
Một lúc sau
Bắt đầu quay cảnh thứ ba, cảnh nữ chính leo lên cây hái quả dại. Mà dĩ nhiên trong cảnh này thì phải có thang mới thực hiện được.
Lương Ưu Tuyền nhìn thấy một nhân viên đem đến một chiếc thang gấp đến dựng trước gốc cây. Như thế có thể kết luận người sẽ bị hại căn bản không phải Tả Húc mà là Vương Hiểu Linh.
Lương Ưu Tuyền có chỗ không thông. Ở độ cao đó dù có ngã cũng không đến mức bị thương, như thế chẳng lẽ mục đích của họ chỉ là chụp ảnh Vương Hiểu Linh bị té ngã thôi sao?
Nhưng mà ngay khi tiếng “Uỵch” vang lên, người đại diện của Vương Hiểu Linh đã lao ra kêu gào, cố tình nói Tinh Hỏa gây chuyện, bởi vì toàn bộ đạo cụ trong phim đều do Tinh Hỏa chuẩn bị.
Lương Ưu Tuyền chưa kịp nghĩ nhiều thì đã thấy ánh đèn flash lập lòe trong rừng. Cô nhảy xuống đất, chạy đến chỗ tên phóng viên kia. Việc của cảnh sát chính là phá tan những âm mưu tội ác mà.
Tên phóng viên kia kinh ngạc nhìn thấy có người bước đến. Hắn vội thu camera lại tính bỏ chạy, nhưng Lương Ưu Tuyền đã ném ra một cành cây, đập trúng vào lưng hắn.
Lương Ưu Tuyền xông lên mấy bước, một tay kiềm chế hành động tên phóng viên, tay còn lại cướp lấy camera, thẩm vấn “Anh đang lén lén lút lút cái gì?”
“Cô trả máy ảnh cho tôi trước đã!” Tên phóng viên vừa giẫy dụa vừa hét lên nho nhỏ.
Lương Ưu Tuyền không rảnh để ý hắn, đè hắn xuống đất, lôi từ trong túi hắn ra một chiếc ví. Cô tìm CMND và danh thiếp của người này, nhưng lúc nhìn tên không khỏi cả kinh. Người này vốn không phải phóng viên, mà là người của công ty Vương Hiểu Linh.
Hiện tại mọi thứ đều đã minh bạch, hóa ra là một vụ hãm hại người. Bởi thế, đầu tiên cô trói người này lên gốc cây, sau đó quay lại chỗ quay phim giao camera cho Tả Húc, lại kể hết mọi chuyện cho hắn.
Sau khi nghe xong Tả Húc cười, vuốt má Lương Ưu Tuyền “Em quả nhiên là phúc tinh của anh.”
Lương Ưu Tuyền chăm chú nhìn vẻ mặt Tả Húc, nhướn mày “Sao có vẻ anh không coi chuyện này nghiêm trọng thế hả?”
Tả Húc dẫn cô đi, vừa đi vừa nói “Để anh nói tạp chí sẽ viết thế nào: Tả Húc ghi hận trong lòng, sai nhân viên cưa thang làm Vương Hiểu Linh té ngã.”
“Là thế nào?”
“Tin tức trong giới vốn loan truyền rất nhanh. Mà anh không những là nam chính còn là Tả tổng của Tinh Hỏa. Tin nam chính và nữ chính không hợp nhau có thể làm tăng số người xem của bộ phim, cũng là cách để lăng xê.” Tả Húc nhún vai “Đối với công ty cũng chẳng thể có chuyện gì, họ chỉ muốn hạ uy tín của anh thôi. Thứ nhất là sợ anh bạc đãi ngôi sao của họ; thứ hai để ngăn anh thọc gậy bánh xe. Nói chung có lẽ Vương Hiểu Linh cũng không rõ chuyện này, đều do quản lý cô ta bày ra thôi.”
“…” Lương Ưu Tuyền cọ cọ mũi “Sao em thấy giới nghệ sĩ so với giới tội phạm còn đen hơn ah.”
“Cái vòng tròn luẩn quẩn này đều là hình thức kinh doanh trong bóng tối thôi. Có thể nâng một người lên tận trời cao cũng có thể đạp người đó xuống tận địa ngục. Chỉ cần mất giá trị lợi dụng sẽ lập tức bị knock out ngay.” Nói xong Tả Húc đưa camera cho người trợ lý. Lúc người trợ lý xem xong ảnh cũng sẽ tự tìm đối phương thương lượng, loại việc nhỏ như thế này vốn không cần hắn tự xử lý.
Lương Ưu Tuyền nghiêng đầu nhìn hắn, giơ tay lên sờ sờ cái trán của Tả Húc “Em cứ cho rằng anh chỉ dựa vào một chút tài lanh mà thành công, không ngờ mỗi ngày cũng phải mất rất nhiều tế bào não đấy.”
Tả Húc nhíu mày “Cũng không hẳn thế. Nhưng bởi thế nên giờ anh đang rất cần một người con gái có thể giải tỏa áp lực giúp mình đấy.”
“…” Lương Ưu T