Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng
Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341484
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1484 lượt.
uyền mất tự nhiên mím môi. Một người đàn ông phải chịu bao nhiêu áp lực cô không thể biết, nhưng cô tin Tả Húc không giống bộ mặt tươi vui của hắn. Có lẽ hắn cũng như cô, rất cô đơn, nhưng lại không muốn chịu gánh nặng sau khi được bổ khuyết sự cô đơn đó.
Nghĩ vậy, cô lôi mười tờ tiền từ trong ví ra đặt vào tay Tả Húc “Đêm nay em bao anh.”
“…” Tả Húc nhìn mười tệ, liếc cô, đại khái đã hiểu ý cô. Hắn bất đắc dĩ cười, thuận tay nhét mười tệ vào túi quần, trêu chọc “Khó được Lương cảnh sát hào phóng như vậy, tại hạ nào dám không theo.”
Lương Ưu Tuyền trừng hắn một cái “Em chờ anh ăn cơm xong.”
Nói xong cô quay người bỏ đi, cũng chưa được ba bước đã nhận được tin nhắn của Tả Húc: Không biết quay đến bao giờ nữa, hẹn gặp trên giường.
“…” Lương Ưu Tuyền vội xóa tin nhắn. Cô xác định mình đã tiến một bước dài trên con đường làm nữ lưu manh, rõ ràng đã trắng trợn mua một đêm cùng “ngưu lang” rồi.
※※※
Ánh trăng bao phủ mặt đất, Lương Ưu Tuyền cũng không có cố ý đợi Tả Húc, mệt quá ngủ thiếp đi, ngủ được một giấc vẫn đang nằm một mình trên giường.
Cho đến khi từ phòng tắm có tiếng nước chảy ào ào thì đã sắp rạng đông rồi.
Lương Ưu Tuyền dụi mắt ngồi dậy. Tả Húc nhanh chóng bước ra từ phòng tắm thay đồ, tựa như còn phải ra ngoài.
“Anh ngủ chưa?…” Lương Ưu Tuyền mơ mơ màng màng hỏi.
“Chưa có. Cảnh tiếp theo vừa vặn là cảnh lúc sáng sớm.” Tả Húc xoa thái dương, đáy mắt hiện ra màu xanh.
Lương Ưu Tuyền đi xuống giường, ra khỏi phòng ngủ tính pha cho hắn một ly cà phê, lại phát hiện mấy người trợ lý đang nằm lộn xộn trên sàn nhà ngủ, ngáy, xem ra đã mệt đến ngất ngư rồi.
Cô sợ đánh thức bọn họ, rón ra rón rén đi vào bếp, một lúc sau quay lại dúi vào tay Tả Húc một tách cà phê nóng hổi.
Tả Húc sợ nếu mình ngồi xuống sẽ ngủ mất cho nên chỉ có thể tựa vào bên tường nghỉ ngơi. Hắn nhận lấy tách cà phê, vuốt vuốt mấy sợi tóc của cô.
Lương Ưu Tuyền đau lòng nhìn hắn cực khổ. Cô ngồi xổm cạnh hắn, giúp hắn xoa bóp bắp chân, nói “Xong phim này cũng đừng nhận thêm nữa. Thế này không phải là muốn lấy mạng người sao?”
Tả Húc đắc ý nhếch môi “Lương Ưu Tuyền, em có phát hiện thái độ của em với anh thay đổi rồi không?”
“Có sao? Làm gì có chứ…” Lương Ưu Tuyền thu hai tay lại, nhét vào túi áo ngủ, đi đến cửa sổ, lại ngồi xuống giường.
Tả Húc cũng không truy vấn tiếp, cười nhấp một ngụm cà phê, kéo tay cô đi ra ban công, hai tay ôm lấy cô, tựa cằm vào vai cô, giống như đang tận hưởng khoảng thời gian rảnh rỗi này.
Ánh nắng hồng chiếu đến người Lương Ưu Tuyền. Cô cố hết sức giữ eo thằng, chống đỡ thân thể mệt mỏi của hắn. Nếu hắn cứ như vậy tiến vào mộng đẹp, cô cũng không nỡ đánh thức hắn.
Không phải chỉ cô thay đổi, Tả Húc cũng thay đổi. Cô càng muốn thoát khỏi thứ tình cảm rằng buộc này thì lại càng đâm vào sâu hơn.
===============================================
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
Nhìn thấy ba chữ “Gặp trên giường” có phải mọi người đều nghĩ đến chuyện không thuần khiết không hả? Đúng là BT mà, phải kiên nhẫn chứ, ha ha.
Việc quay phim ngày nào cũng phải tiến hành, hết cảnh này đến cảnh khác, khiến Tả Húc chỉ có tối đa là 5 tiếng mỗi ngày để ngủ. Việc quay phim vất vả làm người hắn gầy rộc đi. Đạo diễn đương nhiên biết rõ sự vất vả của các diễn viên, nhưng lại nói ra lời rất không tốt, Tả Húc tiều tụy như thế rất phù hợp với tình trạng của nam chính sau khi bị mù.
Lương Ưu Tuyền không giúp được gì nhưng khi cô nghĩ đến Tả Húc vì đấu trí với Ngô Thiên Khải mới nhận vai diễn này thì trong lòng cô lại dấy lên cảm giác tội lỗi.
Dù sao mấy ngày này cô cũng chưa từng lơ là công việc điều tra của mình, có tin từ cục cảnh sát: thư kí riêng của Tả Húc, Lưu Na chuyên bán tin tức của công ty.
Cái này gọi là hiệu quả phụ đây mà. Hóa ra Lưu Na vẫn bán cho đối thủ của Tinh Hỏa những thông tin mật, nhờ thế mà kiếm chác được không ít. Hành vi này của Lưu Na chính là tội “vi phạm bí mật thương mại” (dựa trên điều “Luật hình sự” số 219, hành vi vi phạm bí mật thương mại và quyền bí mật thương mại, gây ra thiệt hại đáng kể sẽ nhận ba năm tù giam hình sự, cũng có thể là phạt tiền; nếu gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng sẽ bị phạt hơn bảy năm tù giam và phạt tiền).
Lương Ưu Tuyền nhất định phải nói cho Tả Húc rõ tình hình thực tế, còn chuyện có giao cảnh sát xử lý hay không lại phải xem ý kiến của hắn thế nào.
“…” Lương Ưu Tuyền kẹt ở thế tiến thoái lưỡng nan, bởi cô cũng chẳng phải bạn gái của ai. Mặc dù cô là tình nhân bí mật của Tả Húc thì cũng đâu thể công khai thân phận được.
Lương Ưu Tuyền nhíu mày, cô vốn biết loại quan hệ không thể lộ ra ở ngoài ánh sáng này sẽ đem lại nhiều phiền phức rồi mà. Cũng may là cô chưa nhận lời Tả Húc.
Ngô Thiên Khải phải gọi Lương Ưu Tuyền vài tiếng mới lôi kéo được sự chú ý của cô. Lương Ưu Tuyền cười nhàn nhạt “Tôi cũng không biết khiêu vũ, chỉ đi cho vui thôi.”
Ngô Thiên Khải vui vẻ nhận lời sau đó xách hành lí của mình về phòng, hẹn nhau sẽ