Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341473
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1473 lượt.
ần Đỗ Mai Mai đã có chuyển biến tốt. Chị ấy nói muốn gặp em, giờ anh đi đón em được không?”
“…” Lương Ưu Tuyền dần hiểu “Chị ấy muốn nói gì với em?”
“Em mặc quần áo trước đi. Anh lập tức đến dưới nhà em.” Nói xong Tả Húc cúp điện thoại.
Lương Ưu Tuyền nằm trong chăn vài giây, sau đó vội rời giường đánh răng rửa mặt, đổi quần áo đứng dưới lầu chờ hắn.
…
Tả Húc tới nơi rất nhanh, khuôn mặt vui vẻ. Lương Ưu Tuyền ngồi trên xe, mù mịt nhìn hắn.
Tả Húc đại khái quay qua giải thích với Lương Ưu Tuyền mọi thứ. Hắn đến bệnh viện chăm sóc Đỗ Mai Mai. Hai người mới trò chuyện mấy câu Đỗ Mai Mai đã nhắc tới việc mấy năm nay không có con gái ở bên chăm sóc Tả Húc. Đỗ Mai Mai biết mình đã ích kỉ, truy hỏi Tả Húc có thích Lương Ưu Tuyền không. Tả Húc dứt khoát thừa nhận, Đỗ Mai Mai cũng không có khóc nháo, thậm chí còn chân thành chúc phúc Tả Húc.
Sau khi nghe xong. lòng Lương Ưu Tuyền cảm thấy là lạ “Mấy hôm trước chị ấy còn nhất định không rời anh, cái này có chút lạ quá.”
Tả Húc một tay nắm vô lăng, tay còn lại vò đầu cô “Chấp nhận sự thật vẫn tốt hơn là tự lừa mình dối người. Nhất định đây là hiệu quả của trị lệu tâm lý rồi.”
Lương Ưu Tuyền lặng lẽ gật đầu. Có thể thấy được sự vui mừng từ tận đáy lòng của Tả Húc. hắn thật lòng hy vọng Đỗ Mai Mai hiểu ra, chờ đợi Đỗ Mai Mai có thể tìm được niềm vui. Tóm lại sự kiện này đối với cả ba người đều là việc vui.
…
Trong phòng bệnh
Đỗ Mai Mai ngồi trên giường, thần sắc bình tĩnh đến dị thường. Cô cười cười “Tôi vừa phẫu thuật không lâu, đành bất tiện cô tới đây. Lương tiểu thư cứ ngồi đi.”
Lương Ưu Tuyền xấu hổ gật đầu. Tả Húc lập tức lôi cô ngồi xuống cạnh giường bệnh, cười dịu dàng với Đỗ Mai Mai “Bác sĩ chính của chị tìm tôi. Hai người cứ nói chuyện đi.”
Đỗ Mai Mai cười nói “Tốt, lúc quay lại nhớ lấy một lon đồ uống cho Lương tiểu thư.”
Tả Húc gật đầu. Đã năm năm rồi Đỗ Mai Mai mới khôi phục thái độ bình thường như vậy. Chuyện này thật sự làm hắn vui mừng.
Đợi Tả Húc đi rồi Đỗ Mai Mai đột nhiên kéo ngón tay Lương Ưu Tuyền. Lương Ưu Tuyền rụt lại trong vô thức, nhưng hành động này không lịch sự nên cô vội xin lỗi.
“Lương tiểu thư đừng sợ, tôi thật sự đã thông suốt rồi.” Đỗ Mai Mai mím môi, cười yếu ớt “Mấy hôm nay tôi đã nghĩ rất nhiều. Nại Đường vì chăm sóc tôi đã năm năm rồi không có bạn gái. Nhưng dù sao cậu ấy cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, đương nhiên cần có người phụ nữ chăm sóc mình. Tôi luôn ở bệnh viện không thể cho cậu ấy bất kì thứ gì. Ai da, hiện tại nghĩ lại, cậu ấy chẳng những đóng hết chi phí thuốc men cho tôi, còn thường xuyên nghe điện thoại tố khổ của tôi nữa. Nhưng những năm nay tôi lại khiến cậu ấy… Thật sự là quá đủ rồi…”
Lương Ưu Tuyền thấy nước mắt cô ấy tràn ra, lòng cũng mềm nhũn. Nước mắt của đàn bà là thứ vũ khí với đàn ông, còn đối với đàn bà cũng là một chiếc chìa khóa hóa giải gút mắc trong lòng. Cái khóa này tuy vô hình nhưng cũng rất hiệu nghiệm, khiến lòng đàn bà mềm ra.
Lương Ưu Tuyền rút một chiếc khăn giấy ra đưa cho Đỗ Mai Mai, nói “Chị là vì cứu anh ấy nên mới bị thương. Chị mới là người bị hại, anh ấy nên chăm sóc chị. Phẫu thuật cấy ghép da rất đau đớn, chị đúng là một người phụ nữ kiên cường.”
Đỗ Mai Mai lau khóe mắt “Thật xin lỗi. Từ sau lần đi tìm cô tôi rất hối hận. Thật xin lỗi đã đem đến phiền phức cho Lương tiểu thư. May mắn cô không buông tay Nãi Đường, nếu không cậu ấy nhất định sẽ rất khổ sở.”
“…” Lương Ưu Tuyền ngượng ngùng vuốt tóc “Thật ra tôi với anh ấy cũng chưa tính là yêu nhau, chỉ là trò chuyện hợp nhau. Anh ấy rất để ý tâm tình chị, tôi nhìn được anh ấy thật lòng quan tâm chị, cho nên… Đối với vai trò của mình tôi cũng rất mâu thuẫn.”
Đỗ Mai Mai cười lắc đầu “Tuổi trẻ thật tốt, tôi thật lòng hâm mộ cô, cũng chúc phúc cho cả hai người. Nãi Đường là người đàn ông xứng đáng để cô yêu, cậu ấy luôn dũng cảm nhận trách nhiệm. Còn nhớ năm tôi thành trợ lý cho Nãi Đường, lúc ấy cậu ấy cũng mới mười sáu tuổi mà đã biết tự mình chịu ưu sầu, luôn mỉm cười cám ơn những ai quan tâm đến mình. Chính vì là một diễn viên nổi tiếng nên mới phải chịu nhiều áp lực như vậy. Mà cũng tại áp lực quá lớn nên cậu ấy mới đi đua xe để giải phóng bớt.”
Cô phiền muộn thở dài, còn nói “Cậu ấy sợ tôi không vui sẽ làm bệnh tình chuyển xấu chứ thật ra tôi còn sợ cậu ấy sẽ sụp đổ hơn. Hiện tại có Lương tiểu thư, tôi cũng yên tâm…”
Lương Ưu Tuyền suy nghĩ không nói, tâm tình nặng nề. Đỗ Mai Mai nói không sai, Tả Húc chính là loại người luôn che dấu cảm xúc. Nhìn bề ngoài giống như người hời hợt nhưng thật ra hắn luôn cân nhắc rất kĩ. Hắn luôn đem chuyện phức tạp biến thành đơn giản nhất có thể, hơn nữa cũng luôn mỉm cười đối mặt với khó khăn.
“Tôi hiểu được, về sau tôi sẽ cùng anh ấy chăm sóc chị.” Cô nắm thật chặt tay Đỗ Mai Mai.
“Ừ…” Đỗ Mai Mai gật đầu cười.
Trong bếp hỗn loạn “gà bay chó chạy”, cái kia là đang giết chóc, cái kia chính là máu rơi.
Tả Húc nằm trên ghế sô pha, từ cửa bếp tỏa