Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341465
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1465 lượt.
br>“Ừ, cố gắng công tác, nếu không cũng sẽ bị xử phạt về thể xác giống bị tiểu thư này.” Tả Húc cố ý nói.
“… Dạ!” Đám nhân viên bị làm cho rét run, ôm cặp văn kiện trốn mất dạng, mẹ của tôi ơi, Tả tổng càng ngày càng biến thái rồi.
“…” Điện thoại Lương ưu Tuyền vang lên, cô liền nhân cơ hội đá Tả Húc xuống khỏi lưng để nghe điện thoại.
“Này, Mai tỷ sao? Dạ… Em đang ở gần Tả Húc này, ah khỏe…” Cô kẹp điện thoại sang một bên để lấy giấy bút, viết tên cuốn sách Đỗ Mai Mai muốn đọc xong liền nói “Được rồi, em sẽ đến tiệm sách mua, khoảng bốn mươi phút nữa sẽ đến đưa cho chị, được, lát nữa gặp.”
Tả Húc hơi nhướn mày, lúc cửa thang máy mở ra, hắn khẽ cong người ôm Lương Ưu Tuyền bước vào, cười nói “Vốn anh muốn trừng phạt em một chút, hiện tại lại đổi thành anh áy náy rồi.”
Lương Ưu Tuyền tựa vào vai Tả Húc, cất giấy bút vào túi, ngẩng đầu hỏi “Trừng phạt em? Em làm gì sai?”
“Em đem tình địch đến nhà là có ý gì?”
“Anh nói Ngô Thiên Khải sao? Anh ấy vừa vặn gọi điện tìm em, em liền thuận miệng hỏi anh ấy có biết hầm gà cách thủy không, anh ấy nói anh ấy hầm gà cách thủy ngon nhất luôn, em liền thuận tiện hỏi một chút, em cũng không ngờ anh ấy sẽ đến đây, còn tưởng rằng anh mời người ta tới dùng cơm chứ.”
“Ah? Chẳng lẽ em cho rằng hai chữ ‘tình địch’ là nói đùa sao?” Tả Húc không vui nhướn mày.
Lương Ưu Tuyền không cho là đúng lắc lắc mu bàn chân “Cái gì mà tình địch với chả không tình địch, hai người đừng nghịch nữa, ha ha.”
“…”
Quay lại trong phòng
Ngô Thiên Khải và Đinh Đới Vĩ đã đang ăn rồi. Đinh Đới Vĩ giơ ngón tay cái lên, tán dương trù nghệ người ta tốt.
“Nãi Đường, mau tới nếm thử tay nghề của Thiên Khải ca. Số một luôn đó!”
“Đến đây đi đến đây đi, tôi không có hạ độc trong thức ăn đâu.” Ngô Thiên Khải giơ chén bia lên.
Lương Ưu Tuyền xoa xoa bụng, gắp một miếng thức ăn đưa vào bụng, mắt không khỏi sáng ngờ “Được a Ngô Thiên Khải, không ngờ anh thật sự là số một, sau này nhớ dạy bảo tôi nha.”
“Chỉ cần em thích, tôi có thể dạy em suốt hai tư tiếng luôn.” Ngô Thiên Khải kéo chiếc ghế bên cạnh ra, thuận tiện giúp Lương Ưu Tuyền lấy một bát soup borscht khai vị.
“Ah! Soup ngon!… Này Tả Húc, anh còn đứng ở cửa ra vào làm gì thế? Nhanh tới dùng cơm, ăn xong chiều em còn phải đến tiệm sách nữa chứ.” Lương Ưu Tuyền vừa ăn vừa mời Tả Húc tới bên cạnh ngồi, hơn nữa không đợi Tả Húc trả lời đã quay sang rôm rả trò chuyện với Ngô Thiên Khải.
Tả Húc mặt đầy hắc tuyến, hiếm lắm mới được ở cùng một chỗ với bạn gái, không ngờ, buổi sáng thì lãng phí trong bếp… buổi chiều chỉ thấy Ngô Thiên Khải một chảo có cán nấu ăn, khiến tên bạn cà lăm Đinh Đới Vĩ không phân biệt được, Lương Ưu Tuyền chẳng những hồ ăn biển nhét, còn cùng Ngô Thiên Khải trò chuyện sôi nổi. Chúng bạn xa lánh ah! Không có bạn bè, không có…
—
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Nhìn ra chỗ nguy hiểm của Đỗ Mai Mai chưa?
Trên đường chạy tới bệnh viện Lương Ưu Tuyền lại nhận được điện thoại từ cảnh cục nói rằng con gái duy nhất của chủ tịch tập đoàn Tinh Hỏa, Dương Phỉ Nhi nửa giờ trước đã về nước.
Giờ này Dương Phỉ Nhi đang trên đường trở về Tinh Hỏa. Theo nguồn tin đáng tin cậy, cô ta dắt theo đoàn luật sư của Dương lễ Trung. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì nội bộ của Tinh Hỏa có thể sẽ có đại biến.
Sau khi nhận được điện thoại Lương Ưu Tuyền lập tức báo cho Tả Húc, nhưng điện thoại Tả Húc đã ở chế độ thư thoại. Cô lại gọi đến văn phòng Tả Húc, nhận được thông báo của thư kí: hiện đang tổ chức họp khẩn cấp.
Lương Ưu Tuyền nghĩ nghĩ, cảnh sát giám sát việc Dương Lễ Trung và người nhà ông ta xuất nhập cảnh đơn giản là để điều tra vụ án buôn lậu. Còn việc Dương Phỉ Nhi đột nhiên về nước vẫn cần điều tra, dĩ nhiên nếu là vì việc nhà thì không liên quan đến cảnh sát.
Cô đỗ xe vào bãi, cầm túi sách đi vào khoa bỏng của bệnh viện.
Lương Ưu Tuyền sầm sì, nhận lấy cuốn album xem qua từng bức ảnh…
Tả Húc năm mười sáu tuổi rất khác so với bây giờ. Lúc đó làn da hắn trắng nõn, tựa như một cô học sinh thanh tú. Trong đó còn có mấy bức khiến Lương Ưu Tuyền phải bật cười.
Qua Mấy bức ảnh cũng dễ nhận ra, Tả Húc ngủ ở studio, trong lúc ngáy có rất nhiều nữ diễn viên thích trêu chọc hắn, vụng trộm bôi son môi và buộc bím tóc cho hắn. Nhưng tính hắn rất tốt, không vì bị trêu mà tức giận, còn cười tủm tỉm chụp ảnh cùng mấy cô gái kia. Thậm chí trong album còn có ảnh hắn sắm vai nữ hoàng Ai Cập, dáng vẻ yêu mị rất sinh động.
Đỗ Mai Mai thấy khóe miệng Lương Ưu Tuyền nhếch lên rất vui vẻ, cũng đi theo cười “Nãi Đường là một người rất hiểu phép tắc. Cậu ấy đối xử với nhân viên công tác rất thân mật, mặc kệ là người của tổ nào cũng đều thích cậu ấy…”
“Dạ, em nhìn ra được. Nhưng giờ anh ấy thay đổi rồi, ví như lần này…” Nụ cười của Lương Ưu Tuyền cứng đờ, không biết Đỗ Mai Mai có biết việc Tả Húc đã tiếp tục tham gia đóng phim chưa.
Đỗ Mai Mai lại cười rất ung dung, nói “Em nói đến phim mới của Ngô đạo diễn phải không? Ha