Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341471
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1471 lượt.
ra khói cuộn dày đặc, hắn rất muốn nói cho Lương Ưu Tuyền, trong siêu thị đã có bán những món ăn sẵn, có gà, vịt, cá…
“Tiểu Tuyền nè, chúng ta lúc nào thì được ăn cơm ah…” Tả Húc nhìn đồng hồ treo tường, hai giờ chiều rồi.
“Ah, sắp rồi, vật liệu ngay lập tức được chuẩn bị đây.”
“…” Nói các khác, cô nàng giằng cô trong bếp suốt mấy tiếng, lại vẫn chưa cho một món nào ra khỏi nồi.
Tả Húc híp mắt lại nhìn vào bếp “Lương Ưu Tuyền! Em chui ra đây ngay cho anh!”
Lương Ưu Tuyền người đầy máu động vật, giơ dao thái rau đi ra từ phòng bếp, dọa Ngô Thiên Khải và Tả Húc khẽ lùi lại.
Lương Ưu Tuyền bỏ qua Tả Húc, vung dao lên chào hỏi Ngô Thiên Khải “Ah, anh cuối cùng cũng đến rồi, mau vào bếp cùng tôi đi.”
Ngô Thiên Khải ưng thuận, lách qua Tả Húc, nhíu mày.
“…” Tả Húc vốn định cùng qua xem, không ngờ cửa bếp đã đóng lại.
Lúc này, Đinh Đới Vĩ thấy cửa không khóa liền đẩy cửa rồi hô “Hii, anh chàng đẹp trai ngon miệng đến rồi đây ~ …”
“…” Tả Húc thấy hai tay hắn trống trơn, vẻ mặt không chút thương tiếc ném một chiếc đệm ra.
Đinh Đới Vĩ linh hoạt né tránh, theo bản năng xua xua đồng khói đặc trước mắt “Xảy ra chuyện gì, hỏa hoạn rồi hả?!”
Tả Húc vô lực nằm trên ghế sô pha “Tuyền tỉ khăng khăng đòi làm cơm trưa tình yêu, cậu đi đi, tôi hiện tôi đói đến mức không còn sức để xử cậu nữa rồi.”
Đinh Đới Vĩ vừa vặn cũng chưa ăn cơm, hắn lấy trong túi quần ra một gói kẹo cầu vồng, ném cho Tả Húc “Fan hâm mộ tặng đấy, xem, tôi đối với cậu thật tốt.”
Tả Húc xé giấy gói, chọn lấy một viên kẹo vị nho cho vào miệng, lầu bầu “Nếu là bạn bè thì giúp tôi giải quyết tên dai dẳng trong bếp trước đi.”
Đinh Đới Vĩ nghe được một chuỗi tiếng cười ồm ồm liền đi đến bếp nghe lén, sau đó lại xoay người, khom lưng quay lại bên cạnh Tả Húc “Ai đang ở nhà cậu đấy? Đồng nghiệp của Lương Ưu Tuyền?”
“Ngô Thiên Khải… Quên nói cho cậu, tôi với hắn tuyên chiến rồi, hiện tại chúng tôi là tình địch.” Tả Húc càng nghĩ càng tức giận, Lương Ưu Tuyền rõ ràng là cố ý đối nghịch với hắn mà.
Đinh Đới Vĩ thở dốc vì kinh ngạc, sờ lên trán Tả Húc “Tôi chỉ là hi vọng cậu chiếm hết tiện nghi của Lương Ưu Tuyền rồi lui lại, không ngờ cậu thật sự có can đảm nhảy vào trong hố lửa?! Cậu đang rèn luyện khả năng kháng đòn sao?…”
“…” Tả Húc gạt ngón tay Đinh Đới Vĩ ra “Cô ấy rất tốt, thật đấy, còn tìm tình địch của tôi đến để cùng nhau làm cơm trưa cho tôi nữa chứ, đúng là một cô gái tốt…”
(Ôi vì Chúa, em nghĩ đến nước này thì em cũng phục chị rồi…)
Đinh Đới Vĩ đối với cửa bếp giơ hai ngón tay lên “2″, quay đầu an ủi Tả Húc “Bỏ đi bỏ đi, những người phụ nữ muốn xu nịnh còn rất nhiều, rất nhiều, cậu ngàn vạn lần đừng luẩn quẩn trong lòng.”
Vèo!… Một cây dưa leo phi thẳng đến gáy Đinh Đới Vĩ, Lương Ưu Tuyền hai tay chống nạnh, đằng đằng sát khí.
Đinh Đới Vĩ lập tức trốn sau lưng Tả Húc “Darling ah… Cứu tôi…”
Tả Húc sẵn tức giận trong lòng, mượn chuyện tư báo thù riêng “Lương Ưu Tuyền! Đánh bạn của anh là không nể mặt anh, lập tức xin lỗi Đinh Đới Vĩ ngay!… Ah…” Nhưng là lời của hắn còn chưa dứt, một quả cà lại bay tới. Tả Húc nhanh nhẹn né tránh, quả cà vừa vặn trúng ngay xương gò má của Đinh Đới Vĩ.
Lương Ưu Tuyền giật tạp dề ra vứt xuống mặt đất, nói “Từ tám giờ sáng đến giờ em đã bận rộn đến đây chính là để làm cho anh một bữa cơm! Anh không cảm động còn chưa tính, lại còn cùng cẩu bằng hữu nói bậy sau lưng em! ***, tốn sức mà chẳng được biết ơn, em về!” Nói xong, cô đi đến trước cửa đổi giày.
Tả Húc thấy cô định đi cũng không ngăn cản, cho đến khi Lương Ưu Tuyền đi ra khỏi cửa, hắn mới đuổi theo.
Lương Ưu Tuyền hầm hừ ấn nút thang máy, ngẩng lên đã thấy hắn đứng im lặng ở bên cạnh. Vì vậy cô cố ý dùng túi xách đập vào bụng hắn, tiếp theo xoay người, đi đến đường thoát hiểm. Tả Húc vẫn không nói lời nào, chỉ là cô đi đến đâu hắn theo tới đó.
…
Từ tầng cao nhất đến tầng một, tổng cộng 22 tầng, tiếng bước chân “âm vang mạnh mẽ” của Lương Ưu Tuyền vòng qua vòng lại trên cầu thang bộ trống trải. Cô biết rõ cái “âm hồn bất tán” Tả Húc đang đi theo mình nên không ngừng bước nhanh hơn, tạo một khoảng cách nhất định giữa hai người. Đúng lúc chỗ góc cua của cầu thang, trong lúc vô tình ngẩng đầu lại phát Tả Húc chưa có đi giày.
“Anh! Anh cho mình là đại tiên Xích Cước* hay sao? Về về!” Lương Ưu Tuyền tức giận rút khăn giấy từ trong túi ra, run run mở ra, tức giận trải xuống cầu thang.
(* một trong các vị tiên trong thần thoại Trung Hoa, nổi tiếng với đôi chân trần.)
Tả Húc một bước dẫm lên giấy, thấy cô lại muốn đi, hắn một tay bám lan can, một tay bắt lấy cổ tay cô, nói “Anh hiểu em là có ý tốt, cũng biết em bận rộn thật lâu, nhưng là anh không muốn em miễn cưỡng mình làm những chuyện mình không am hiểu.”
Lương Ưu Tuyền lau khóe mắt, hất tay hắn ra “Gần đây anh sụt năm, sáu cân, em chính là muốn luộc canh gà cho anh bồi bổ thân thể. Mẹ em nói thịt gà là món bổ nhất, nếu không em cần gì phải sáng sớm chạy ra chợ mua gà sống làm gì ah, anh còn chê em chân chậm tay chậm nữa. Làm người s