Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vài Lần Hồn Mộng

Vài Lần Hồn Mộng

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341463

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1463 lượt.

uyệt đập bàn, tay để ở bên hông như là sắp rút kiếm ra khỏi vỏ. Lúc này, ngoài cửa một bóng người chợt hiện ra vỗ nhẹ nhẹ tay Khuynh Nguyệt, chậm rãi đi lên trước nói : “Mạc cô nương nói như vậy là đang trách ta ?”
Mạc Mặc nhướng mi, lão đại của bọn họ đã tới thì chơi hết vui rồi, lập tức ngoan ngoãn đi đến bên bàn, bưng bát cơm lên liền ăn nhanh.
“Ngươi xuống trước đi .” Quý Tử Hiên lạnh nhạt nói.
Trong lòng Khuynh Nguyệt kính nể nhất là Quý Tử Hiên, hắn đã lên tiếng, nàng tự nhiên sẽ không so đo nữa, hung hăng trừng mắt nhìn Mạc Mặc liếc mắt một cái, sau đó nghe lời lui xuống.
Mạc Mặc mang một miệng đầy cơm, phun phì phì nói : “Ở đây nuôi toàn những người nóng tính, nếu mọi người đều có khả năng chịu đựng như ngươi, ta không biết chắc mình còn có thể thích được nơi này không.”
Quý Tử Hiên cười cười lắc đầu : “Mạc cô nương, nói thì cứ việc nói. Cũng xin đừng dùng chiếc đũa chọc vào ngọc bội của ta .”
“Ta chỉ là tò mò ngươi như thế nào mà mỗi ngày đều đổi một cái mới.” Mạc Mặc phẫn nộ thu tay lại, đem cơm trong miệng nuốt xuống rồi nói : “Ngươi rốt cuộc có bị mù hay không, làm sao mà cái gì cũng nhìn thấy được .”
“Trong lòng có mắt, tất nhiên là cái gì cũng thấy được .”
Mạc Mặc bĩu môi không cho là đúng. Ăn cơm xong, Mạc Mặc nhớ tới kế hoạch của mình, kéo tay của hắn, kéo hắn đi đến phòng ngủ của mình, vừa đi vừa nói : “Ta biết các ngươi ở đây đều nho nhã đều thích âm nhạc, cho nên ta phải đem sở trường của mình ra biểu diễn.”
Quý Tử Hiên nhíu mày, không nói gì.
Mạc Mặc dẫn Quý Tử Hiên ngồi trên giường của mình, sau đó lôi một cái túi bên mình ra. Nhìn thì như túi áo bình thường thôi, nhưng nó cũng là một loại vu tên là túi Càn Khôn, bề ngoài nhìn nhỏ xinh, kì thực bên trong có thể để đủ thứ đồ vật này nọ.
Mạc Mặc tìm kiếm một hồi bên trong, rốt cục cười vui mừng, mang một gói to ra, miệng lẩm nhẩm mấy câu pháp chú, lập tức một cỗ đàn hương cầm đen tuyền xuất hiện tại trong sảnh.
Quý Tử Hiên hơi hơi nhíu mày, vừa rồi hắn cảm giác gió nhẹ thổi bốn phía, dòng khí quanh thân chuyển động một cách kì dị, thực rõ ràng là có người thi chiển pháp thuật, thế nhưng lực lượng lại rất kì quái, giống như trong không khí không ai hay biết phá ra một cái động.
Không kịp suy nghĩ nhiều, hắn liền nghe thấy Mạc Mặc giống như hiến vật quý nói : “Nghe cho kỹ, muốn được ta – Mạc Mặc tiểu thư tự mình biểu diễn thế nhưng không dễ dàng .”
Muốn xem nữ tử này định dở trò gì mới. Hắn lẳng lặng ngồi ngay ngắn, chờ nàng đem lại cho hắn một sự ngạc nhiên thích thú.
Mạc Mặc ấn dây đàn một chút, cái loại nhạc khí này đánh lên nghe khác với âm điệu ở nơi đây nên nhất thời hấp dẫn Quý Tử Hiên, hắn không khỏi thưởng thức đến nhập thần.
Mạc Mặc đàn chính là khúc nhạc đấu bò của Tây Ban Nha. Làn điệu trào dâng, giai điệu mạnh mẽ, tựa như nàng cứng cỏi như thế, làm cho người ta khó khống chế. Quý Tử Hiên lẳng lặng nghe, khoé môi vẫn hàm chứa nụ cười nhợt nhạt.
Đàn xong một bản, Mạc Mặc thở phào một hơi hỏi : “Như thế nào?”
Quý Tử Hiên trầm ngâm : “Khúc nhạc này cực kỳ sôi động, tràn đầy không khí chiến đấu, ẩn chứa sát khí, Mạc cô nương đàn bản này cho ta nghe là có ý gì ?”
Mạc Mặc vừa lòng cười, nếu nàng là người của thế giới này, nói không chừng rất có thể sẽ coi trọng nam tử này, cơ trí mà dũng mãnh, chỉ tiếc……..Nàng áp chế tâm tư không thuần khiết của chính mình, nói : “Đại cung chủ Quý Tử Hiên, ta muốn mê hoặc ngươi, làm cho ngươi quỳ gối xuống dưới chân ta……..Đây chỉ là khúc nhạc tuyên chiến dạo đầu thôi .”
“Vậy sao?” Quý Tử Hiên rất lạnh nhạt nói, “Mạc cô nương từ khi nào thì đối với Quý mỗ có hứng thú ?”
“Chính là mới vừa rồi. Ta đàn khúc nhạc này ngươi không phải là rất thích sao ?”
Quý Tử Hiên đứng lên, chậm rãi đi đến trước mặt của Mạc Mặc cười nói : “Mạc cô nương cần gì phải suy nghĩ cách lấy lòng như vậy.” Hắn dang tay ôm Mạc Mặc vào trong ngực.
Mạc Mặc ngẩn ra, không ngờ người này nhưng lại như thế mạnh mẽ chủ động. Nàng theo bản năng muốn đẩy hắn ra, cũng không biết tại sao Quý Tử Hiên lại ôm nàng càng chặt, một tay của hắn chế trụ đầu nàng, đem môi nàng hướng tới môi chính mình. Gắn bó dây dưa một hồi, Mạc Mặc nghe thấy hắn mơ hồ nói không rõ : “Nàng chỉ cần nói một tiếng là được rồi.”






Tử Ly – người này thật là kỳ quái.
Càng ngày Nhược Nhất càng cảm thấy được hắn không phải là người thường, hắn không tu tiên, cũng không phải yêu, thế nhưng hắn lại có thể dễ dàng châm lửa cho củi trên mặt đất. Từ khi bọn họ cùng đồng hành, trên dọc đường đi vẫn chưa thấy được chợ hoặc là thôn xóm để có thể mua bán đồ vật này nọ. Nhược Nhất hái một ít dược thảo ven đường để đắp lên vết thương cho Thiên Tố. Mỗi khi vết thương của Thiên Tố lại tái phát, cho dù là nôn ra máu hay là phát sốt, Tử Ly luôn có thể lấy ra linh đan diệu dược để áp chế.
Hắn luôn nói nàng chớ có gây sự ầm ĩ, nhưng mà cứ mỗi lần Nhược Nhất nhìn thấy cái gì đó ngạc nhiên, thì vẫn cứ lôi kéo hắn nói chuyện trên trời dưới đất, mà