Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341619
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1619 lượt.
g Tiêu sau khi nghe xong những lời này, sắc mặt thay đổi mấy lần, hắn mở miệng muốn nói gì đó, cuối cùng lại im lặng không lên tiếng.
“Lúc đó khi rời đi, là ta sợ hãi chàng sẽ mở miệng đuổi ta đi trước.”
Thương Tiêu mím chặt môi, Nhược Nhất cảm giác được bàn tay đặt trên bụng của nàng từ từ trở nên cứng ngắc, Nhược Nhất bình tĩnh nhìn chằm chằm Thương Tiêu, “Hiện tại, ta lại có chút không cam lòng .”
Nàng đưa tay phủ lên bàn tay của Thương Tiêu, từ từ nắm chặt bàn tay của hắn, trong lòng Nhược Nhất cố lấy dũng khí : “Nhan Nhược Nhất cũng không phải là người mù, lại càng không phải là ngu ngốc, Thương Tiêu, ta biết trong lòng chàng cũng có tình cảm với ta. Bây giờ ta lấy dũng khí cuối cùng hỏi chàng. Thương Tiêu, đừng thích Tử Đàn nữa, ta muốn ở bên cạnh chàng, ta muốn vì chàng lại từ bỏ tất cả một lần nữa.”
“Cho nên, chàng đừng thích Tử Đàn nữa. Được không ?”
Chương này ở dạng file ảnh, các bạn click vào link ảnh để đọc nhé
Một luồng ngân quang từ trong cơ thể Thương Tiêu hiện ra, cùng quấn quanh hắc khí của hắn mà chen đẩy. Ở chỗ đó giao chiến kịch liệt tới nỗi thậm chí vang lên âm thanh rung động đùng đùng.
Nhược Nhất không biết một chút máu của mình có thể áp chế ma khí trong cơ thể Thương Tiêu được bao lâu, nhưng hắn cứ tiêu hao yêu lực đối kháng cùng Hồng Liên như vậy, rất nhanh, ma khí bị áp chế sẽ thoát khỏi sự giam cầm mà tỏa ra! Lòng nàng sốt ruột không thôi, xa xa chợt nghe vang lên một tiếng than nhẹ biến hóa khôn lường giống như thần chú mà cũng giống như giọng ca.
Hình dạng đám khói đen kia dần dần trở nên kỳ quái.
Thương Tiêu dứt khoát thu lại ngân quang bảo vệ bao quanh người mình, chỉ trong chốc lát ở giữa khói đen kia thở dài một tiếng rồi liền buông lỏng Thương Tiêu ra.
Sương khói chậm rãi bay đến một chỗ rất cao rồi ngưng tụ lại bộ dáng của Hồng Liên.
Nhược Nhất không có đáp lời nói của Mạc Mặc, vẻ mặt ngưng trọng lẩm bẩm nói: “Ma khí đã thấm lên ngày càng nghiêm trọng như vậy sao?” Hơn nữa Hồng Liên này còn có thể gọi được ma khí, hắn rốt cuộc là ai…
Tử Đàn hơi cong môi nói: “Chỉ có bấy nhiêu trò hề đó mà muốn đối phó với ta sao?” Nói xong, ngón tay nhỏ khẽ nhúc nhích, liền niệm thần chú.
Mạc Mặc thấy hành động của nàng ta, cười nhẹ một tiếng: “Yêu quái nhiều như vậy, có là đại la thần tiên chỉ dùng một cái chú ngữ cũng giải quyết không. . . . . . . . . . . .”
Ánh sáng hiện lên, phần lớn quái vật do ma khí ngưng tụ nên trong nháy mắt hóa thành sương khói. Phiêu tán dưới chân mọi người, nhìn phía dưới chính là một mảnh đất mông lung của Anh Lương Sơn. Mạc Mặc kinh ngạc nhìn chằm chằm Tử Đàn, nhỏ giọng hỏi Nhược Nhất: “Đây lại là cái quái vật gì?”
Nhược Nhất cười khổ.
Yêu ma phía dưới đều bị tiêu diệt, Hồng Liên xoay người liền muốn chạy trốn, đôi mặt tinh tường của Tử Đàn ngưng trọng, một yêu lực sắc bén chém thẳng về phía hắn. Mọi người chỉ thấy tia sáng màu đỏ chợt lóe lên, cùng với một tiếng nổ vang, không trung lập tức nổi lên một làn khói trắng.
Hồng Liên không bị một chút tổn thương nào từ đám sương mù trắng nhảy ra, khói đen phía dưới phiêu tán cuốn thành một đoàn mây đen bao lấy Hồng Liên, nhanh chóng bỏ chạy ra xa.
Mặt mày Tử Đàn nghiêm túc, phi thân muốn truy đuổi, mới vừa bay qua tầng sương trắng liền bị một vật thể bám trụ vào thân hình. Nàng quay đầu lạnh lùng nói: “Chỉ là có gương mặt giống nhau mà thôi, đây là ma khí hóa ma vật, ngươi vì cái gì lại ngốc đến như vậy?”
Thấy vật thể bám trụ vào Tử Đàn, sắc mặt Nhược Nhất thay đổi, không khỏi hô nhỏ: “Nguyệt Hoàng!”
Nguyệt Hoàng vốn đã là cực kỳ suy yếu, hiện tại lại thay Hồng Liên nhận một kích của Tử Đàn, thương tích lại trở nên cực kỳ nặng, nhưng mà nàng vẫn lại gắt gao cắn chặt xiêm y Tử Đàn, mặc dù cánh đã muốn không dang ra nổi, cũng không làm cho nàng ta tiếp tục đuổi giết Hồng Liên.
Tử Đàn nhíu mi nâng tay, một chưởng đánh nàng ta ngất, một thanh âm lãnh đạm vang lên: “Đàn nhi, thôi.”
Tử Đàn nhíu mày, nhìn phía Thương Tiêu: “Hiện giờ ngươi mềm lòng, không nhẫn tâm, ngày khác thứ này hấp thu càng nhiều ma khí biến hóa thành thiên ma, ngươi khóc một mình đi.”
Thương Tiêu chỉ nói: “Hôm nay buông tha cho hắn, ngày khác ta sẽ tự tay chém chết hắn.”
Tử Đàn nhìn thấy thần sắc kiên định trong đôi mắt của Thương Tiêu, khẽ thở dài. Quét mắt nhìn về góc áo của mình đang bị Nguyệt Hoàng cắn chặt, bất đắc dĩ cười: “Thật là dường như muốn biến ta thành một người phụ nữ độc ác. Thôi thôi, ta thấy các ngươi hôm nay đều đã biến thành cực kỳ chật vật. Trước hết nên nghỉ ngơi một chút đi. “Ánh mắt nàng lưu chuyển, cuối cùng dừng lại ở trên mặt Mạc Mặc, hơi cười nói, “Nhược Nhất, vị này chính là. . . . . .”
Nhược Nhất còn chưa trả lời, Mạc Mặc ngang ngược đem Nhược Nhất ôm chặt, tranh nói trước: “Chính là vị hôn phu.”
Tử Đàn lại là ngẩn ra, có chút kinh ngạc nhìn lướt qua Nhược