Hứa Trao Em Kim Ngọc Lương Duyên
Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341884
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1884 lượt.
!”
Bực quá! Rõ ràng hắn không coi lòng tốt của tôi ra gì!
Ninh Hiên thấy tôi nổi giận, vội kéo tay tôi nói chuyện tiếp: “Tô Nhã, sao em không chịu nói cho anh biết chuyện chia tay?”
Lòng tôi dậy lên nỗi tủi thân xót xa vô hạn, “Tôi là cô giáo của cậu mà! Tôi sợ...” Ngừng một lát tôi pha thêm vị ai oán đậm đặc: “Hơn nữa, cậu và Điền Uyển Nhi đã trở thành một đôi rồi, ngày nào cũng công khai thách thức hai con mắt tôi. Hai người đã như thế chẳng lẽ tôi lại dở hơi chạy đến trước mặt cậu bảo: Ninh Hiên ơi, tôi đã thuộc giới độc thân rồi này! Như thế không là đứa bệnh hoạn, không thành đứa vô sỉ à!”
Ninh Hiên nhìn tôi, không cười, nghiêm túc nói: “Tô Nhã, anh và Uyển Nhi... làm em đau lòng lắm à? Sau này sẽ không thế nữa! Sau này nhất định anh sẽ không bao giờ dùng đến mấy cách ngu ngốc đó làm tổn thương em nữa!”
Xong rồi, xong rồi! Tôi xong đời rồi! Tôi hoàn toàn đổ tên tiểu tử này rồi!
Hắn không còn trách tôi ương ngạnh nữa mà đã chuyển sang tự trách mình làm tôi đau lòng. Trời ạ, trước tình cảm đáng yêu thế này, làm sao tôi có thể không cảm động được cơ chứ!
Tôi nhìn Ninh Hiên, không biết ngực mình làm sao mà cứ thổn thức thế này, tôi rất muốn ôm lấy hắn nói câu gì đó, nhưng cụ thể nên nói gì thì hoàn toàn chưa xác định được!
Ninh Hiên vỗ nhẹ hai cái vào má tôi hỏi: “Tô Nhã, nhìn vào mắt em thấy, thấy sao mà... đói khát thế?” Hắn ghé vào tai tôi hỏi nhỏ: “Có phải em đang muốn anh hôn em phải không?”
Lần này tôi quyết tâm phải vùng dậy tự làm chủ mới được, không thể lần nào cũng để bị hắn nuốt trôi! Lần này tôi phải nuốt hắn!
Kéo cổ áo Ninh Hiên lại, tôi sấn sổ như một con sói háu đói, hung hăng ngoác cái miệng rộng, máu me be bét tấn công đôi môi đỏ đầy cám dỗ của cậu học sinh xinh trai.
Đừng tưởng chị không biết hôn người! Chị hôn rồi có thể làm em quên mất rằng chị cũng là người đấy!
Hắn là cao thủ
Ngày tháng cứ thế ngọt ngào trôi qua, mỗi sáng tôi đều được đánh thức bởi tiếng cười hạnh phúc từ những giấc mơ đẹp.
Ở trường, tôi và Ninh Hiên lúc nào cũng ra vẻ đường hoàng đạo mạo diễn vai cô trò vô cùng trong sáng. Đến khi tan học, hắn liền kéo ngay tôi đến chỗ không người - nhiều nhất chính là tới khu rừng nhỏ trong công viên gần trường - hai đứa quấn quýt tán chuyện và hôn nhau.
Có vẻ hôn thế nào cũng mãi không thấy chán.
Có lần tôi phát hoảng vì kỹ thuật hôn điên cuồng, hôn tối trời tối đất của hắn, mệt mỏi hỏi: “Nhóc con, mới mười tám tuổi sao hôn người ta điêu luyện như vậy! Nói thật xem, đã luyện tập với bao nhiêu cô rồi đấy?”
Lúc đó tôi chỉ nói vu vơ thế thôi, Ninh Hiên nghe xong cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt, vẻ như chẳng hề để tâm.
Ai ngờ bỗng nhiên hắn lại mang cho tôi một ngạc nhiên lớn thế này, vui chết mất!
Đừng trách chị biến thái chỉ thích bạo lực. Có người con trai tình nguyện đứng đằng sau âm thầm ra tay trừng trị những kẻ bắt nạt mình thì đố ai không hả hê vui sướng cho được?
Hết giờ, tôi hỏi Ninh Hiên: “Đám nhóc ấy đứa nào đứa nấy đều cứng đầu cứng cổ quái dị nhất nhì thiên hạ, sao lại có thể răm rắp nghe lời cậu được nhỉ? Còn tôn cậu là đại ca nữa?”
Ninh Hiên vênh váo nói: “Biết làm sao được. Chỉ số thông minh của anh cao ngút trời, sinh ra đã có tố chất làm lãnh tụ rồi!”
Tôi nguýt: “Không biết xấu hổ! Khoe khoang khoác lác!” Rồi lại thấy lo lo hỏi: “Chúng nó đứa nào cũng bầm dập như thế, cậu có sao không đấy, có bị thương chỗ nào không?” Vừa nói tôi vừa kéo cánh tay hắn lên xem sao, chỉ sợ sẽ tìm ra một vết xanh xanh hay tim tím nào trên đó.
Ninh Hiên trấn an tôi: “Võ công của anh cao cường lắm, bọn chúng không đáng làm đối thủ đâu, yên tâm đi.”
Tôi ngẩng đầu, hiếu kỳ hỏi: “Võ công cao cường? Cậu là con nhà võ giống người ta hay nói hả?”
Ninh Hiên gật đầu: “Từ nhỏ bố đã cho anh tập Taekwondo.”
Tôi liền trở nên hào hứng hỏi han: “Thế cậu lên đai gì rồi?”
Ninh Hiên thản nhiên nói: “Đen.”
Ngước mắt lên nhìn hắn, tôi chỉ còn nhìn thấy những ngôi sao nhỏ sáng lấp lánh!
Tôi cũng là đứa đã từng tập Taekwondo. Chỉ có điều sau hai năm học, mấy nhóc bé tí tuổi đã đổi màu đai được hai lần rồi còn tôi vẫn ì ạch giậm chân tại mức khởi đầu là màu vàng. Cuối cùng huấn luyện viên cũng phải âu sầu, thành khẩn cầu xin tôi: “Tô Nhã, tôi xin em đấy, em đừng tập võ nữa, sự có mặt của em không những hủy hoại danh tiếng võ đường của tôi mà còn phá hoại cả không khí luyện tập của cả lớp - em đến đây chỉ để tìm người tán chuyện thôi! Tôi rất hoan nghênh nếu em đến tán dóc với tôi nhưng xin em đừng làm đệ tử của tôi nữa! Tôi xin lấy danh dự một võ sư ra nói với em một câu là cả đời này em chỉ có thể đeo đai vàng được thôi!”
Tôi chính là nỗi nhục nhã của huấn luyện viên. Đệ tử của thầy không ai giống tôi cả, luyện võ hai năm trời ròng rã, trình độ không những không tiến được bước nào mà càng luyện lại càng ngu đi!
Niềm mơ ước bao năm qua của tôi chính là cái đai đen Ninh Hiên đang sở hữu. Chỉ cần nghĩ đến thôi, tôi đã thấy hâm mộ sùng bái hắn ta