Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vẫn Mơ Về Em

Vẫn Mơ Về Em

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341881

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1881 lượt.

Thôi Dương rồi, tôi mới biết nỗi lo lắng của mình hoàn toàn không cần thiết.
Lũ quỷ sứ ba đầu sáu tay đẳng cấp khá cao, ăn nói lịch thiệp dí dỏm, không thèm tạo điều kiện cho tôi được bối rối khó xử lấy một lần.
Trước mặt chúng, Ninh Hiên ngồi ngay bên cạnh tôi, nắm chặt tay tôi từ đầu đến cuối. Ban đầu tôi còn cảm thấy hơi ngượng ngùng gò bó, nhưng sau khi dần dần hòa vào bầu không khí xung quanh, tôi lại cảm thấy như thế hoàn toàn rất tự nhiên.
Hình như hai bàn tay chúng tôi sinh ra là để đan chặt vào nhau như thế này mãi. Chẳng quản người trước hay kẻ sau, hiện tại hay tương lai.
Nghĩ đến đây, tôi không khỏi rung động, ngẩng đầu lên nhìn Ninh Hiên, chợt nhận ra hắn cũng đang nhìn mình. Bốn mắt nhìn nhau đắm đuối, cả hai hiểu ý nhau cùng cười, vô số con sóng hạnh phúc ngọt ngào lại một lần nữa dạt dào dâng lên trong lòng.
Tôi có cảm giác, dù bốn bề ồn ào hơn nữa, dù xung quanh đông người hơn nữa, nhưng chỉ cần cùng nhìn vào mắt nhau thế này, toàn bộ thế giới xung quanh chúng tôi sẽ trở nên tĩnh lặng, bên tai không nghe thấy thứ gì khác, trong đầu mỗi người cũng chỉ còn lại duy nhất tên người kia mà thôi.
Tôi và Ninh Hiên đang đắm mình trong khoảnh khắc thần giao cách cảm, quên bẵng xung quanh, bỗng giật mình vì tiếng gào rú của lũ con trai: “Úi úi úi, sắp chiếu phim người lớn, trẻ con to đầu dưới mười tám tuổi xin mời tự động tránh xa! Cách tốt nhất là tự giác úp mặt vào tường!”
Tôi nghe mà ngượng chín, mặt mũi lại bắt đầu nóng bừng lên.
Bỗng có một tên lớn tiếng quát: “Thôi Dương, sao cậu không tự giác, vừa bảo tất cả cùng úp mặt vào tường cơ mà! Cậu định không cho đại ca ít thời gian tình tứ quý báu đấy hả?”
Thôi Dương làm bộ oan ức, giả vờ cắn gấu tay áo và bải lải những câu buồn nôn: “Đại quan nhân quả là đãng trí! Hôm nay vừa hay ngày sinh nhật tiện thiếp nên tiện thiếp đã đủ mười tám tuổi rồi. Kể từ giờ phút này, thiếp đã có đủ tư cách và năng lực chiêm ngưỡng chuyện người lớn rồi ạ!”
Tôi đang giả bộ uống nước để che dấu khuôn mặt đỏ ửng, kết quả lại bị mấy câu tê tái xương tủy này của Thôi Dương ám hại làm sặc phun hết nước ra ngoài! Mắt mũi miệng, tổng cộng có năm cái hốc trên mặt, hốc nào cũng tuôn ra đầy chất lỏng: nước lọc, nước mũi rồi nước mắt, không lãng phí hiệu suất hoạt động của bất kỳ cơ quan nào.
Tôi bắt đầu ho sặc sụa. Ninh Hiên vội vàng vỗ lưng cho tôi. Khốn khổ lắm mới xuôi được, tôi sụt sịt: “Chuyện này nhất định là cậu ta cố ý, cậu ta vẫn chưa hết hận tôi vụ lần trước, chắc chắn thế rồi, nếu không tại sao lại nhằm đúng lúc tôi đang uống nước mà phun ra những lời buồn nôn như thế!” rồi kéo tay Ninh Hiên rủ rỉ: “Ninh Hiên, đấm cậu ta đi, đấm cậu ta đi!”
Nghe xong câu cuối cùng của tôi, Thôi Dương vội núp sau một cậu bạn, có vẻ run như cầy sấy. Cậu ta cường điệu sụp xuống bên tôi, mặt mày thảm thương nhìn tôi nói: “Cô Tô ơi, em và cô bắt tay xóa hết thù hận nhé! Xin cô đấy! Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật em, cô để đại ca đánh em, khác nào đánh vào mặt gấu trúc bảo vật quốc gia, cô bảo làm sao em có thể chịu đựng được nỗi nhục này!”
Tôi thấy cậu ta cả thanh lẫn hình đều diễn rất đạt, cũng không dễ dàng gì, nên quyết định cho cậu ta một cơ hội. Tôi hỏi Ninh Hiên: “Tôi quyết định sẽ nghe theo lời cậu. Cậu bảo có đáng ăn đòn không?”
Ninh Hiên nhếch mép cười nham hiểm nói: “Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật Thôi Dương, không nên dùng bạo lực. Chi bằng em hát tặng cậu ta một bài đi!”
Tôi nhìn Ninh Hiên, cũng nham hiểm nhếch mép cười.
Hắn thật nham hiểm, nham hiểm, nham hiểm quá! Lại có thể nghĩ ra chiêu lấy tiếng hát của tôi để trừng trị Thôi Dương!
Đám yêu tinh thấy tôi chuẩn bị lên hát tỏ ra rất hào hứng chờ đợi. Thôi Dương đang có vẻ không được tỉnh táo lắm, lúc tiếng hát của tôi cất lên, cậu ta lập tức hết u mê luôn!
Thôi Dương ôm đầu gào lên thảm thiết: “Dừng lại, dừng lại đi! Bà cô ơi đừng hát nữa! Đại ca ơi, cầu xin anh đấy, hay anh cứ đánh em đi!”
Có đứa muốn trốn ra ngoài liền bị tôi tóm lại, nhân lúc nhạc dạo tôi hỏi: “Ra ngoài làm gì? Tôi chưa hát xong không được đi đâu hết! Ai bỏ ra ngoài đến cuối kỳ trượt đừng trách tôi!”
Tên tiểu quỷ bị tôi tóm lại gần như quỳ sụp xuống, nước mắt giàn giụa phân trần: “Cô Tô ơi, em ra ngoài không nhằm mục đích nào khác ngoài muốn chứng minh với thiên hạ là không phải em đang đánh đập người đang hát trong này đâu!”
...
Ý gì đây? Định ví tiếng hát của tôi ngang với tiếng gào thét ầm ĩ của kẻ bị đánh?
Ô hay, cách diễn đạt này rất mới mẻ, lại thêm một kiểu ví von mới mẻ về giọng hát của tôi! Sau này có thể áp dụng để hạ nhục Tiêu Tiêu, hay lắm, hay lắm!
Tôi kiên quyết hát hết trọn bài cho có đầu có đũa. Lũ tiểu tử ngồi đưới đều dính nội thương ngã rạp cả xuống. Tôi quay trở về ngồi bên cạnh Ninh Hiên, hắn đang sảng khoái cười tít mắt.
Đột nhiên có một kẻ kiên cường vùng đứng lên, nói chắc như đinh đóng cột: “Nhất định đây không phải lần đầu tiên bọn mình bị nghe tiếng hát này! Chắc chắn trước đây đã nghe rồi! Chắc chắn thế!”
Tôi không thể không khen nó một câu: “Rất có


The Soda Pop