Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341998
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1998 lượt.
tai âm nhạc đấy!”
Thôi Dương phụ họa theo: “A, hình như đúng thế! Hình như lần trước bọn mình đến Golden Melody cũng đã nghe thấy tiếng gào thét từ phòng bên cạnh vọng sang! Mẹ ơi, chẳng lẽ chúng ta lại có duyên nợ với cô Tô thế, lần đó chỉ cách nhau có một bức tường thôi! Thật kỳ diệu! Không ngờ chúng ta vẫn còn cơ hội được nghe lại tiếng hát hôm đó trong những năm tháng còn lại của đời mình thế này. Cô Tô ơi, em muốn nói, giờ em có chết cũng không hối tiếc gì nữa! Em biến thành ma cũng sẽ không thể quên được cô! Nửa đêm nhất định em sẽ đến ngồi trên đầu giường tán chuyện với cô!”
Cái gì mà tiếng gào thét! Rõ ràng bà đây hát rất nhập tâm mà! Cái gì mà làm ma cũng không tha cho tôi! Xem ra tên tiểu tử này lại muốn ăn đòn rồi!
Một tên ngồi cạnh tiếp lời: “Đúng, đúng! Tớ cũng nhớ ra rồi! Lần đấy còn có cả Điền Uyển Nhi đi cùng!”
Tên nhóc vừa dứt lời đã lập tức bị bầy đàn bổ đến vùi dập.
Tôi nhìn chúng mà khoái trá vô cùng. Bọn chúng không biết chuyện Ninh Hiên và Điền Uyển Nhi chỉ là đóng kịch, còn tưởng nhỡ lời nhất định sẽ khiến tôi phật lòng nữa.
Tôi đứng lên nói: “Tôi vào phòng vệ sinh một lát!”
Ninh Hiên cũng đi ra cùng tôi.
Tôi nói: “Cậu ra đây với tôi làm gì? Cậu bị ám ảnh quá mức với nhà vệ sinh nữ thật đấy à!”
Ninh Hiên nhướn mày nói: “Em có tiền án rồi nên anh phải đi coi chừng, không khéo em lại chui vào phòng vệ sinh nam giở thủ đoạn lưu manh nữa thì sao!”
Tôi nhào đến cấu hắn một cái: “Cậu mới giở thủ đoạn lưu manh! Rõ ràng tôi bị cậu lừa mà!”
Ninh Hiên vừa né vừa cười: “Tô Nhã, anh muốn hỏi em một chuyện. Em nói đi, sao tiếng hát của em kinh khủng vậy!” Nói xong, hắn không cách nào nhịn được lại há miệng quang quác cười sặc sụa.
Tôi ức chế: “Cậu làm đại diện quảng cáo cho hãng trứng gà GeGeDa[Trứng gà nhân xanh, rất nổi tiếng ở Trung Quốc'> đấy à? Tiếng cười thật khủng khiếp! Khà khà với chả há há! Không được cười nữa!”
Ninh Hiên không cười nữa thật, ánh mắt hắn chăm chú nhìn về phía sau lưng tôi. Tôi nhìn theo, cũng ngẩn người ra.
Không ngờ lại gặp Trác Hạo ở đây.
Chỉ được thích anh
Thật không ngờ lại tình cờ gặp Trác Hạo ở đây.
Anh ta đang đi cạnh một người đàn ông trung niên, thái độ có vẻ khá khách khí. Họ đang đi về phía tôi và Ninh Hiên.
Tôi quay lại hỏi Ninh Hiên: “Làm thế nào? Chạy không kịp rồi!”
Ninh Hiên chẳng nói chẳng rằng, xoay người đẩy tôi nép vào giữa hắn và bức tường, lấy thân hình to lớn của mình che chắn cho tôi. Sau đó hắn cúi đầu xuống khẽ khàng hôn tôi.
Tôi trợn mắt líu lưỡi: “Thế là xong à?”
Ninh Hiên chẳng ừ hử gì nhìn tôi: “Không thì còn thế nào nữa? Chẳng lẽ lấy thân ra báo đáp? Nếu em đồng ý thì anh cũng sẵn sàng thôi!”
Hắn quả không phải là kẻ vô lương tâm lòng dạ sắt đá ở mức bình thường!
Nghĩ đến thái độ Ninh Hiên đối xử với món quà sinh nhật Điền Uyển Nhi tặng hắn, tôi bùi ngùi: “Cậu đã không có tình cảm với cô gái nào thì đối xử với người ta tàn nhẫn thật đấy!”Nói xong tôi lại không nén nổi chút hoang mang: “Cũng may, tôi thích cậu cậu cũng thích tôi. Chứ nếu mà như Điền Uyển Nhi, tôi thích cậu, cậu lại chẳng thích tôi, chỉ nghĩ đến lúc cậu không buồn nhìn tôi lấy một cái thôi cũng đau lòng muốn chết rồi!”
Ninh Hiên nắm tay tôi: “Không đâu! Anh sẽ không bao giờ đối xử với em như vậy.” Sau đó hắn nâng niu khuôn mặt tôi nói tiếp: “Anh đã không thích Điền Uyển Nhi, thì thà cứ lầm lì lạnh nhạt ngay từ đầu, còn hơn quan tâm nhiều quá khiến cô ấy tưởng mình còn hy vọng.”
Tôi không thể đồng tình với cách nghĩ của hắn được: “Ninh lão gia, cậu đã lợi dụng tình cảm cô ấy dành cho mình để theo đuổi một cô gái khác đấy! Như thế cũng được coi là muốn tốt cho cô ấy à?” Phải gọi là quá tàn nhẫn mới đúng!
Ninh Hiên thản nhiên bĩu môi: “Có phải anh nhờ cô ấy đâu, là cô ấy chủ động tìm đến bảo muốn giúp anh đấy chứ. Không cần cô ấy anh cũng tìm được đầy người khác sẵn sàng hợp tác. Vì thế không thể coi anh lợi dụng tình cảm của ai được.”
Dù có vậy nhưng sao tôi vẫn thấy nhẫn tâm quá?... Cơ mà trong bụng tôi cũng ngấm ngầm hỉ hả. Đối với các cô gái khác, đặc biệt là các cô tuyệt sắc giai nhân, hắn càng tàn nhẫn bao nhiêu chẳng phải càng chứng tỏ hắn si mê tôi bấy nhiêu sao?
Không nén nổi cảm giác lâng lâng, tôi kéo tay hắn nũng nịu hỏi: “Ninh Hiên, cậu nói xem, rốt cuộc cậu thích gì ở tôi?”
Hắn thản nhiên nói: “Vì em ngốc!”
Mặt mày tôi lại cứng đơ, tím tái biến sắc, tôi bực mình vặc lại: “Cậu ngốc thì có!”
Ninh Hiên cúi đầu kề sát tai tôi khẽ nói: “Ngốc ơi, đáng yêu quá đi mất!”
!!!
Hắn lại nã đạn vào tim tôi rồi! Một lần nữa, dưới đòn công kích của hắn, cơn giận dữ trong tôi tan biến sạch, lòng tôi như nở hoa, hai chân tê dại! Và thế rồi không kiểm soát nổi mình, tôi nũng nịu giậm chân, ngại ngùng mắng yêu hắn: “Đáng ghét!”
Tôi lại có thể làm được cái trò giậm chân buồn nôn chết người thế này sao!
Nhất định là bị mấy nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết Đài Loan nhập hồn rồi!
Ninh Hiên ngẩng đầu nhìn tô