Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích
Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342041
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2041 lượt.
ớc đến gần tôi: “Điền Uyển Nhi? Em nghĩ tôi hứng thú với cỏ gần tổ và cỏ đã nhai ư?”
Đây là lần đầu tiên hắn gọi tên tôi sau khi gặp lại, nhưng không hề dịu dàng chút nào mà hung tợn dữ dằn hệt như vạch mặt chỉ tên.
Hắn vừa tiến lại gần, đầu óc bỗng chẳng sáng sủa gì của tôi bỗng chốc càng trở nên đần độn. Nghe hắn nói tôi cũng không khỏi băn khoăn: “Cỏ đã nhai? Trước kia cậu đã từng qua lại với Điền Uyển Nhi thật ư?” Năm đó, hắn nói hắn và cô ta chẳng qua chỉ đóng kịch thôi sao?
Ninh Hiên nhìn tôi cười, nụ cười lạnh băng, nhưng tiếng nói lại dịu dàng kì lạ: “Tôi nói cỏ gần tổ là cô ấy, cỏ đã nhai rồi là chỉ em!” Nói xong hắn bước thẳng qua tôi, mở cửa đi vào nhà vệ sinh.
Tôi dựa vào tường, chân mềm nhũn tựa hồ có thể khụy ngay xuống đất.
Đây chính là báo ứng. Hắn chỉ nhẹ nhàng buông một câu “không ăn cỏ đã nhai”, lòng tôi đã đau đớn tột đỉnh; còn năm đó tôi kiên quyết quay lưng bỏ đi, từ đó biền biệt không tin tức, tôi đã gây ra cho hắn nỗi đau nhức nhối tâm can nhường nào?
Tôi cắn chặt môi, mặc cho nước mắt tuôn rơi lã chã trên mặt, nhưng tất cả đều trong im lặng.
Đây là báo ứng của tôi, là nỗi đau tôi phải chịu, tôi phải cắn răng chấp nhận.
Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể được hạnh phúc, Ninh Hiên, em hy vọng người đó là anh.
Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể được vui vẻ, Ninh Hiên, em hy vọng người đó là anh.
Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể yêu thêm lần nữa, Ninh Hiên, em biết nhất định người đó không phải em.
Em có một ước nguyện, rất nhỏ bé rất giản đơn nhưng không thể nào thành hiện thực.
Em chỉ muốn yêu anh, Ninh Hiên.
Nhiệm vụ của Tô Nhã
Trong phòng hát ồn ào, chỉ một câu nói của Ninh Hiên đã làm tôi cắt đứt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Hắn không có ý mạo phạm, chỉ là thua nên đành chịu phạt thôi.
Giờ đây, đối với hắn, tôi chỉ là một người hắn vô ý mạo phạm.
Ván tiếp theo diễn ra như thế nào tôi hoàn toàn không nhớ nữa. Trong đầu tôi, mọi thứ tưởng như rất rõ ràng phân minh, nhưng hóa ra chỉ là một mớ hỗn độn, rỗng tuếch. Cơ thể cử động theo bản năng, khóe miệng nhếch lên như một cái máy, mắt nhìn thấy tất cả nhưng lòng trống rỗng, tôi hoàn toàn tê liệt ý thức với bất kì đều gì, kể cả bản thân mình.
Mãi cho đến khi Đào Tử kinh hãi kêu lên: “Ôi mẹ ơi! Tô Nhã lại không thua! Ông trời lên cơn sốt rồi! Lại để anh Trình thua thêm trận nữa này!”
Tôi nín thở lắng nghe.
Hắn mỉm cười, ung dung mà bình thản, chậm rãi nói: “Tôi chọn chịu phạt.”
Trong chớp mắt, lời hắn nói truyền đến tai tôi như những âm thanh nhẹ nhõm của tự nhiên giúp toàn thân tôi được thả lỏng.
Vậy là ông trời vẫn cho tôi một lối thoát, không bắt tôi phải đối mặt với điều tôi không muốn đối mặt. Nhưng ả Đào Tử Thanh nghiệp chướng đáng chết bị men rượu xộc lên tận não lại gây chuyện, nhẹ như không, đẩy tôi vào chốn địa ngục trần gian đầy bi kịch khóc không ra nước mắt.
Đào Tử nói: “Anh Trình thật chả chu đáo chút nào! Anh xem anh trả lời như vậy làm tiểu thư Ngải Phi thất vọng nhường nào kìa! Tôi biết thừa các người nổi tiếng các vị thích trò yêu đương lén lút! Nhưng cũng chẳng vấn đề gì, chẳng phải tôi đang nắm quyền sinh sát trong tay sao? Lần này sẽ phạt anh hôn tiểu thư Ngải Phi một cái! Chú ý, phải là hôn kiểu Pháp đấy! Không được lướt vèo vèo qua môi như với Tô Nhã lúc trước đâu! Đã là người nổi tiếng thì phải quang minh chính đại, thua bạc phải chịu phạt! Nào hôn đi, chúng tôi không muốn xem chuồn chuồn đạp nước đâu, chúng tôi muốn nhìn cảnh hút nước giếng sâu cơ đấy nhé!”
Tôi ước gì bây giờ có thể biến thành một con dao phay cắm phập vào lòng ngực bên trái của Đào Tử, đâm nát bét quả tim đen tối của nó, đâm cho nó không chết thì nửa phần đời còn lại cũng toàn thân bất toại với cái lưỡi bại liệt hoàn toàn!
Không biết có phải tôi nhìn nhầm không nhưng tôi có cảm giác hình như Ninh Hiên vừa quay sang nhìn mình, nửa cười nửa không. Có lẽ chỉ vì tôi quá nhạy cảm. Bây giờ hắn đã chỉ “vô tình mạo phạm” đến tôi thì còn cần gì phải xem phản ứng của tôi thế nào nữa?
Hắn và Ngải Phi mặt đối mặt và hòa vào nhau. Bên tai tôi là tiếng gào thét bệnh hoạn của Đào Tử, và cả tiếng trái tim tôi nổ tung, vỡ vụn.
Ngực tôi đau buốt ngột ngạt. Nếu còn ngồi đây chúng kiến cảnh bọn họ hôn theo kiểu Pháp nữa chắc tôi sẽ nôn ra máu tươi rồi lăn đùng ra tắt thở mất.
Tôi phải đi ra ngoài!
Tôi nói với Đào Tử: “Mình phải đi vệ sinh!”
Đào Tử lấm lét nhìn tôi nói: “Tô Nhã, cậu thẹn thùng đỏ mặt thế này khiến tớ hiểu nhầm cậu vẫn còn là gái trinh đấy! Nhưng nói đi nói lại kể ra từ khi quen biết cậu, tớ chưa thấy cậu hẹn hò với ai bao giờ, có khi cậu vẫn còn là gái trinh thật không chừng! Tô Nhã, nói cho tớ biết cậu có phải gái trinh không, hả?”
Hận là trong tay tôi không có thanh kiếm gỗ đào trừ tà, bằng không tôi phải chém con yêu vật chuyên gieo họa cho người này hồn phi phách lạc ngay lập tức.
Tôi hầm hầm nói: “Muốn biết chứ gì? Đợi