Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vẫn Mơ Về Em

Vẫn Mơ Về Em

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342039

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2039 lượt.

tôi thua đã rồi hãy hỏi!”
Tôi đứng lên ra khỏi phòng hát. Mắt cúi gầm xuống con đường dưới chân, trong đầu chỉ nghĩ đến cảnh tượng Ninh Hiên và Ngải Phi gần gũi nhau ban nãy.
Dường như có gì đó nghẹn ứ nơi cổ họng tôi, nhổ ra không được mà nuốt vào cũng không trôi, ép người ta đến phát khóc.
Tôi vừa dụi mắt vừa đẩy cửa nhà vệ sinh.
Sau đó, tôi hóa đá.
Cảnh tượng trước mắt dường như tôi đã từng nếm trải nhiều năm về trước. Hình dạng quen thuộc của những bồn tiểu tiện, dáng dấp những cơ thể nam giới cường tráng đang cuống quýt quay đi tránh con mắt của kẻ khác giới trông thấy chổ hiểm của mình, liên tiếp những tiếng chửi thề kinh hãi…Mọi thứ ở đây đều khiến tôi có một cảm giác cực kì quen thuộc.
Mẹ ơi! Đã bao nhiêu năm rồi, hôm nay bà cô lại dũng cảm xông vào nhà vệ sinh nam một lần nữa!
Tốc độ tên lửa nhanh bao nhiêu thì tôi thì lúc này tôi cũng tin rằng mình cũng chạy khỏi nhà vệ sinh nam nhanh bấy nhiêu.
Sau khi ra khỏi đó, tôi đứng dựa vào tường thở dốc. Nhưng ngay khi ngẩng đầu lên, tôi lập tức rơi vào trạng thái hôn mê.
Hôm nay có phải một ngày thích hợp để vượt thời gian trở về quá khứ không? Tại sao tôi lại có cảm giác một quãng thời gian trong quá khứ đang tái hiện trước mắt tôi?
Tôi ngẩng đầu lên, chỉ cách tôi mấy bước chân, là Ninh Hiên đang đứng bất động, nhìn về phía tôi. So với mấy năm trước, dường như hắn không có gì thay đổi, lại dường như đã thay đổi hoàn toàn. Khuôn mặt hắn vẫn đẹp đến ngỡ ngàng; nhưng linh hồn thì lại như đã hoàn toàn xa lạ với tôi.
Cảnh tượng trước mắt hệt như khi tôi và Ninh Hiên gặp nhau lần đầu. Duy chỉ có một điều khác biệt, ngày đó khi Ninh Hiên bắt gặp tôi chạy ra từ nhà vệ sinh nam, hắn đã cười vô cùng thích thú. Khi ấy, nụ cười tỏa sáng trên khuôn mặt khiến cả người hắn tràn trề sức sống tươi trẻ. Còn lúc này, mặt hắn đóng băng lạnh ngắt, không biểu lộ vui vẻ hay bực tức, không một chút cảm xúc.
Chuyện cũ hiện ra mồn một trước mắt, nhưng con người đã đổi thay.
Tôi dựa vào tường, ngẩng đầu thấy Ninh Hiên. Hắn đang đứng cách tôi vài bước chân, bộ mặt đóng băng lạnh ngắt, không nhìn ra bất kì cảm xúc nào. Tôi không biết có nên chào hắn một tiếng “anh Trình”, hay cúi đầu im lặng không nói năng gì rồi cứ thế nhẹ nhàng đi qua hắn trở về phòng hát.
Nỗi phiền muộn của tôi cuối cùng do chính Ninh Hiên giải quyết. Hắn đứng đó, vẫn bất động nhưng đã bắt đầu lên tiếng nói chuyện với tôi.
Hắn nói: “Bao nhiêu năm rồi em vẫn không trưởng thành lên được chút nào! Lớn bằng này tuổi đầu mà vẫn đầu óc để đi đâu xông bừa vào nhà vệ sinh nam!”
Hắn vừa nói vừa nhướng mày thản nhiên như không, khóe miệng cũng nhếch lên đầy mỉa mai. Nhìn hắn thế này, tôi bỗng thấy quen thuộc đến độ muốn òa khóc.
Điều hòa lại nhịp thở, tôi châm chọc hỏi hắn: “Cô bạn Điền Uyển Nhi vẫn khỏe chứ?”
Nghe nói sau khi Ninh Hiên ra nước ngoài, Điền Uyển Nhi cũng sống chết đòi đi theo. Năm đó sau khi diễn vở kịch phủi tay dứt áo ra đi, tôi đoán về sau người có thể ở bên Ninh Hiên chắc hẳn là Điền Uyển Nhi.
Ninh Hiên nhìn tôi, ánh mắt sắc lạnh, nói giọng đầy châm chọc: “Ha! Tô Nhã ơi là Tô Nhã, tôi thật muốn bổ đôi đầu em ra xem trong đó rốt cuộc đang nghĩ cái gì!” Hắn nheo mắt bước đến gần tôi: “Điền Uyển Nhi? Em nghĩ tôi hứng thú với cỏ gần tổ và cỏ đã nhai ư?”
Đây là lần đầu tiên hắn gọi tên tôi sau khi gặp lại, nhưng không hề dịu dàng chút nào mà hung tợn dữ dằn hệt như vạch mặt chỉ tên.
Hắn vừa tiến lại gần, đầu óc bỗng chẳng sáng sủa gì của tôi bỗng chốc càng trở nên đần độn. Nghe hắn nói tôi cũng không khỏi băn khoăn: “Cỏ đã nhai? Trước kia cậu đã từng qua lại với Điền Uyển Nhi thật ư?” Năm đó, hắn nói hắn và cô ta chẳng qua chỉ đóng kịch thôi sao?
Ninh Hiên nhìn tôi cười, nụ cười lạnh băng, nhưng tiếng nói lại dịu dàng kì lạ: “Tôi nói cỏ gần tổ là cô ấy, cỏ đã nhai rồi là chỉ em!” Nói xong hắn bước thẳng qua tôi, mở cửa đi vào nhà vệ sinh.
Tôi dựa vào tường, chân mềm nhũn tựa hồ có thể khụy ngay xuống đất.
Đây chính là báo ứng. Hắn chỉ nhẹ nhàng buông một câu “không ăn cỏ đã nhai”, lòng tôi đã đau đớn tột đỉnh; còn năm đó tôi kiên quyết quay lưng bỏ đi, từ đó biền biệt không tin tức, tôi đã gây ra cho hắn nỗi đau nhức nhối tâm can nhường nào?
Tôi cắn chặt môi, mặc cho nước mắt tuôn rơi lã chã trên mặt, nhưng tất cả đều trong im lặng.
Đây là báo ứng của tôi, là nỗi đau tôi phải chịu, tôi phải cắn răng chấp nhận.
Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể được hạnh phúc, Ninh Hiên, em hy vọng người đó là anh.
Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể được vui vẻ, Ninh Hiên, em hy vọng người đó là anh.
Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể yêu thêm lần nữa, Ninh Hiên, em biết nhất định người đó không phải em.
Em có một ước nguyện, rất nhỏ bé rất giản đơn nhưng không thể nào thành hiện thực.
Em chỉ muốn yêu anh, Ninh Hiên.






Lại gọi tên anh
Tôi nhẹ nhàng ngắt lời ông: “Quản lý, thế nào nhỉ, quản lí vẫn chưa n