Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vì Em Mà Anh Đến

Vì Em Mà Anh Đến

Tác giả: Huyền Mặc

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341377

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1377 lượt.

cô vẽ và muốn mua nhiều hơn, thực ra người đó chính là Tống Thư minh.
Anh mua hết tranh của cô






Cô lật xem từng bức từng bức một, Tống Thư Minh đứng sau cũng ngồi xổm xuống bên cạnh cô, “Anh chỉ là...”
Giải thích cũng vô dụng, anh bèn từ bỏ ý định đó, vò tóc nói: “Xin lỗi, anh nghĩ nếu mua đồ cho em hoặc tặng em thứ gì đó nhất định sẽ khiến các bạn ở trường thấy không bình thường, chi bằng làm như thế này dù sao anh cũng lớn tuổi hơn em nhiều, anh có khả năng cho em một cuộc sống tốt đẹp đầy đủ, đừng vì vậy mà cảm thấy mắc nợ anh.”
Anh chỉ muốn tìm mọi cách để cô có một cuộc sống tốt đẹp hơn, tìm mọi cách giúp đỡ cô, nhưng không muốn làm tổn thương tới lòng tự tôn của cô.
Thời khắc này Duy An có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cô lại không thốt lên lời, cảm giác này khiến cô không biết phải làm thế nào cho đúng. Cô đành chọn cách quay lại ôm chặt anh, nước mắt giàn giụa dụi dụi vào lòng anh, “Thầy ơi, vậy mà em lại đánh thầy. Hôm đó em bị điên thật rồi.”
Cảm xúc mãnh liệt chỉ muốn giết chết bản thân mình ngay lúc này khiến Duy An càng buồn bã hơn.
Duy An vội vàng ra hiệu cho bạn nói nhỏ thôi, thấy nhà vệ sinh không có người, cô mới yên tâm, sau đó lắc đầu nói: “Mình không biết, mình rất muốn làm rõ chuyện này, nhưng mình thật sự không muốn gặp anh ấy. Thầy hỏi mình có muốn gặp cảnh sát để giao chứng cứ không, nhưng mình vẫn chưa quyết định.”
“Tại sao? Anh ta hại cậu thành ra thế này!” Cố Mộng Mộng rõ ràng là không sao hiểu nổi.
Duy An không nói gì, nhìn những khối kiến trúc bên ngoài cửa sổ, thư viện vẫn tĩnh lặng như thế, hình như tất cả lại quay về trước đây, chẳng có gì thay đổi.
Cảm giác như ngủ một giấc dậy, mở mắt ra, sân trường phủ sương, tầm mắt của cô vẫn rõ ràng như cũ, có thể thấy bóng Kiều Ngự đứng dưới bức tượng điêu khắc đó.
“Mình cũng không biết có phải do mình quá yếu đuối hay không.” Cô thấy buồn phiền, đẩy đẩy gọng kính. Cố Mộng Mộng yên lặng bất thường, không hỏi nhiều.
Không khí dịu lại, hành lang trống trải, mọi người đều đang ở trong lớp học, hai cô gái kéo tay nhau chạy đi, chạy đến tận cuối hành lang, vào một lớp học không có người, rồi bắt đầu vẽ linh tinh lên bảng đen.
Cố Mộng Mộng giúp Duy An viết liên tục lên bảng rằng: Kiều Ngự là ma quỷ, Kiều Ngự là kẻ xấu.
Phương thức báo thù rất trẻ con.
Duy An lại viết rõ ràng từng nét một, sau đó nhìn chữ “Kiều” đầy đủ rồi cười ra nước mắt, “Chúng ta thật ngốc.”
Cuối cùng cả hai đều mệt, Cố Mộng Mộng lặng lẽ ôm bạn, vỗ vỗ lưng bạn, sau đó thở dài nói: “Mình biết cậu đang rất buồn rất buồn, mình không nói gì cả, cậu quyết định thế nào đều được, mình sẽ ủng hộ cậu, đúng rồi! Cái tên Trịnh Chí Ma nữa, anh ấy cứ lo cho cậu suốt, bọn mình luôn đứng về phía cậu.”
Duy An cười gật đầu, “Mộng Mộng, cậu nhất định sẽ hạnh phúc, đừng giống như mình, luôn không hiểu rõ trái tim cần gì, cậu hãy vui vẻ bên Trịnh Chí Ma.”
Cố Mộng Mộng đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lém lỉnh ghé sát tai Duy An nói: “Cậu còn nhớ Trịnh Chí Ma nợ bọn mình một bữa cơm không? Lần trước đi làm lao động khổ sai, anh ấy đã hứa sẽ mời bọn mình, kết quả cậu bị bóng đập vào đầu, thế là bọn mình quên béng mất chuyện ấy. Giờ cậu quay về rồi, mình gọi điện để hôm nay anh ấy thực hiện lời hứa nhé.”
Cuộc sống lại quay về quỹ đạo vốn có của nó.
Duy An gọi điện cho Tống Thư Minh, nói buổi tối ra ngoài ăn thịt nhúng, về muộn một chút để anh không phải lo cho mình, “Em sẽ về thẳng ký túc.”
Tống Thư Minh cuối cùng cũng cảm thấy yên tâm, “Cũng được, đi với bạn bè sẽ giúp tâm trạng em thoải mái, chú ý an toàn, tối về tới ký túc thì gọi điện cho anh.”
“Dạ.” Cô nghe lời cúp máy, phía sau đột nhiên có người thò đầu lên cao giọng gọi: “Duy An! Để chúc mừng em đã bình phục, hôm nay chúng ta nhất định phải uống chút rượu, không say không về!”
Trịnh Chí Ma đã thực hiện lời hứa mời hai cô gái ăn một bữa thịnh soạn, ba người vào cửa hàng thịt dê cạnh trường ăn uống tới tận tối mịt.
Hai cô gái đương nhiên không uống rượu, bản thân Trịnh Chí Ma cũng chẳng uống được là bao, nhưng anh ta luôn miệng bảo không muốn lãng phí, thế là uống tới mặt đỏ tía tai, loạng choạng được Cố Mộng Mộng đỡ ra ngoài, ba người vào quán cafe Vui vẻ ngồi trò chuyện đến mười giờ đêm.
Duy An cười cười kéo Cố Mộng Mộng, giục họ về: “Về muộn là ký túc đóng cửa đấy, đi thôi.”
Trịnh Chí Ma ngồi mãi mà không thấy đỡ say, nôn hai lần rồi vẫn choáng váng, Cố Mộng Mộng tức tới mức lôi hết đạo lý này tới đạo lý khác ra để “giáo dục” bạn trai. Nhưng Trịnh Chí Ma say thế này rồi còn nghe được gì nữa, chắc nghĩ Duy An đã quay về nên ai cũng thấy yên tâm, vậy là anh ta nhất định đòi cùng Duy An đi đến thư viện để đọc Shakespeare, thảo luận về vấn đề văn học phương Tây.
Duy An cứ bị anh ta lôi lôi kéo kéo, đành phải nhận lời cho anh ta yên tâm.
Cuối cùng hai cô dìu Trịnh Chí Ma quay về trường, ký túc nam nằm ở hướng ngược lại với ký túc nữ, Cố Mộng Mộng buồn bực, đẩy đẩy Duy An nói: “Cậu về trước đi,


The Soda Pop