Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vì Em Mà Anh Đến

Vì Em Mà Anh Đến

Tác giả: Huyền Mặc

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341381

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1381 lượt.

iếng đàn ông khóc ri ri và lẩm bẩm chửi rủa.
Mười một giờ đêm, cô bị Tống Thư Minh bắt gặp ở trong phòng khách sạn với một người đàn ông khác, thậm chí vì cuộc vật lộn vừa rồi mà quần áo cô xộc xệch, sắc mặt trắng bệch đứng trước anh với bộ dạng ấp a ấp úng.
Còn có thể giải thích thế nào đây?
Tống Thư Minh đứng ngoài cửa một lúc rất lâu không nói gì, mãi anh mới khẽ hỏi: “Người nằm bên trong là Kiều Ngự phải không?”
Duy An gần như cuống tới mức sắp khóc đến nơi, ra sức lắc đầu, “Không phải, em không phải với anh ấy… Thầy, thầy phải tin em, anh ấy uống say rồi, ngã bên vệ đường, em không thể nhìn anh ấy nằm đó cả đêm, em đành đưa anh ấy đến đây, em sắp đi rồi…”
Người đàn ông đứng trước mặt cô cũng đang ra sức lắc đầu ngăn những lời giải thích của cô lại, anh chỉ hỏi cô: “Có phải anh đã từng nói với em, tuyệt đối không được gặp lại Kiều Ngự nữa?”
“Vâng.” Duy An gật đầu thừa nhận.
“Em cũng biết cậu ta làm những gì với em?” Anh tiếp tục hỏi.
Duy An đi về phía anh, “Em biết.”
Tống Thư Minh đứng bất động, thấy cô đi đến trước mình thì giơ tay ra, sau đó giúp cô chỉnh lại áo khoác ngoài và cài lại cúc, suốt quá trình đó Duy An không kìm chế được cảm xúc mà cứ run lên bần bật, cô muốn ôm chầm lấy anh, nhưng Tống Thư Minh lại thở dài.
Tay cô cứng đờ giữa không trung.
Anh nhìn vào mắt cô, “Suốt buổi tối anh cứ lo lắng cho em mãi, hơn mười giờ mà em vẫn chưa về ký túc, anh gọi điện cho em, muốn đi đón em, kết quả di động của em lại do người khác nghe, người đó chẳng nói gì cả, chỉ bảo anh đến đây, nói em và người khác đi thuê phòng rồi. Dọc đường lái xe tới khách sạn anh vượt tất cả mọi đèn đỏ, sợ em bị người ta uy hiếp. Không ngờ em lại cùng Kiều Ngự đến nơi như thế này.” Tống Thư Minh cũng sắp không thể nói nổi nữa.
“Không phải! Em không biết di động bị rơi.” Cô sờ khắp túi trên túi dưới trên người mình, quả nhiên không tìm thấy di động. “Thật sự không phải như vậy, em không phải đi cùng anh ấy tới đây để… Anh ấy uống say, em không nỡ nhìn anh ấy nằm cả đêm bên vệ đường. Thầy phải tin em, em sao có thể làm những chuyện như thế.”
Lần đầu tiên, cô không chịu tin Tống Thư Minh, cô bỏ đi cùng Kiều Ngự trước mặt anh.
Lần thứ hai, cô đánh anh, một mình bỏ đi bặt vô âm tín.
Lần thứ ba, cô thậm chí còn để anh nhìn thấy cảnh tượng này.
Ngay bản thân Duy An cũng không sao tin được lời giải thích của mình, cô thật sự tuyệt vọng, run rẩy đứng đó, ánh đèn trong khách sạn năm sao thật sự ấm áp, nhưng cô lại thấy lạnh.
Tống Thư Minh nhìn cô, vẫn mỉm cười như trước đây, nhưng nụ cười của anh thật miễn cưỡng. Cuối cùng anh quay người định bỏ đi, Duy An đuổi theo ôm chặt lấy anh từ phía sau.
Anh vỗ vỗ tay cô, “Anh không nghi ngờ em, anh chỉ cảm thấy, Annie, em thật sự cần thời gian để suy nghĩ, em phải nghĩ cho thông suốt, rốt cuộc cậu ta đã làm gì với em. Anh đã nói rất nhiều lần rồi, tránh xa Kiều Ngự, sự tổn thương mà anh ta gây ra cho em là không thể tưởng tượng nổi. Không phải anh không tin em, mà do em luôn nghi ngờ những gì anh nói.”
Anh buông tay cô bước về phía trước, không quay đầu thêm lần nào nữa.
Duy An loạng choạng, chầm chậm ngồi bệt xuống tấm thảm cao cấp trải trên hành lang.






Một giờ sáng, ký túc đã đóng cửa từ lâu.
Cô chạy trốn khỏi khách sạn, một mình chẳng có chỗ nào để đi, đành đi đi lại lại trước con đường lớn ngoài cổng trường, hôm nay thời tiết đẹp. Duy An ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy sông Ngân.
Cũng có thể đúng là ai đó đang sáng tác một câu chuyện, và để những nhân vật tự vui tự buồn trong đó. Duy An luôn có cảm giác cuộc sống của mình giống như một giấc mơ, những ngày bình thảng vui vẻ trước kia luôn bị phá vỡ vào giờ khắc quan trọng nhất.
Chẳng qua người ta có ý tốt.
Nhưng cô hết lần này tới lần khác, đều phạm lỗi yếu mềm.
Điều duy nhất khác biệt là, lần này hình như là tiếng bước chân của phụ nữ, bởi vì tiếng giày cao gót gõ trên đường vang lên rất rõ ràng.
Toàn bộ tế bào trên người Duy An run lẩy bẩy, cảnh tượng đáng sợ xảy ra vào buổi tối hôm đó lại hiện lên trong đầu, cô không muốn phải trải qua một lần nữa, nhanh chóng đẩy gọng kính rồi chạy thật nhanh về phía trước.
Không ngờ, cái đuôi bám theo đáng sợ đó lại lên tiếng trước: “Chẳng phải cậu đang muốn tìm tôi sao!”
Duy An chạy được hai bước thì khựng lại, cuối cùng quay người nhìn. Bên ngoài trường đại học G, hai bên đều là những căn nhà thấp, ban ngày khi trường mở cửa thì chúng chính là các siêu thị và cửa hàng tiện lợi dành cho sinh viên, đến tối chúng đen sì thành một khối, trên kính phản chiếu những ánh sáng lờ mờ.
Duy An đứng trên đoạn đường này, còn người đứng cách cô mười mấy mét và đang lạnh lùng trừng mắt nhìn cô kia, chính là Trình An Ni.
Không có gì phải nghi ngờ, mùa xuân chính là mùa mà phụ nữ yêu thích nhất, không khí ấm áp khiến họ có thể khoe hình thể một cách triệt để. Trình An Ni mặc một chiếc váy liền màu tím sẫm, cùng đôi bốt cao quá đầu gối, chầm chậm đi về phía Duy