Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341692

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.

Chưa đủ số lần chứ gì?” Anh cắt ngang lời cô như đã thông hiểu, vì anh vẫn không quên lý do bị từ chối trong lần đâầ hẹn hò. “Thật không hiểu đầu óc em nghĩ gì, chuyện thân mật này có liên quan gì đến số lần gặp mặt? Hừ.”
Anh đã cởi xong áo, phần eo lộ ra, anh kéo đầu cô nhìn xuống dưới, dỗ dành để cô mở mắt ra: “Này, không phải là em muốn nhìn khuyên của anh à?”.
“Không… vẫn… vẫn chưa đủ số lần, em phải nhẫn nại mấy lần nữa.”
“Hừ, anh cho bạn gái thấy khuyên rốn mà phải đợi xem hẹn hò đủ bao nhiêu lần à?” Đó là hiểu biết cơ bản về bạn trai của mình mà.
“Hả? Khuyên… khuyên rốn… Á?” Cô mở mắt, nhìn xuống dưới, chỉ thấy một chiếc khuyên nho trên rốn của anh, rất đáng yêu và cũng rất gợi cảm, không khoa trương cũng không nổi bật, cảm giác như chiếc khuyên nằm gọn trên phần bụng phẳng lì của anh đang vẫy tay chào cô.
Bất giác cô đưa tay nghịch chiếc khuyên nhỏ ấy, như không tin rằng trên cơ thể rắn chắc của anh lại có một đồ vật nho nhỏ đáng yêu đến thế, nhưng anh lại cứng cả bụng vì hành động ấy của cô, hô hấp cũng dần trở nên nặng nề.
“Thì ra ở đây cũng xỏ khuyên được, vậy tại sao anh không xỏ khuyên ở môi hay lưỡi như họ?”
Âm thanh trầm khàn vang lên: “Vì… không tiện”.
“Không tiện?” Cô hứng chí ngẩng lên, thấy anh đang nhìn chằm chằm vào đôi môi mình, điều đó khiến cô dễ dàng nhận ra rốt cuộc là không tiện ở chỗ nào.
Anh đang ngầm bảo cho cô biết, anh muốn làm gì ngay bây giờ.
“Này, anh đã chứng minh cho em rồi, bây giờ có phải nên đến lượt em chứng minh? Hừ?” Anh nghiêng đầu sang, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cô.
Tay cô cứng đờ, không dám đùa nghịch chiếc khuyên rốn đó nữa, chiếc vòng trên tay lại kéo tư duy của cô về. Lúc này cô mới sực nhớ ra mình không thể cùng anh làm những hành động mà các đôi yêu nhau thường hay làm, bao gồm hôn và cả những cử chỉ cao hơn thế.
Thấy cô không động đậy anh đưa tay luồn vào mái tóc, kéo cô về phía môi mình, nhưng cô lại gắng sức ngả đầu ra sau để tránh.
“Em luôn nhìn anh bằng ánh mắt đó, không phải muốn hôn à? Tô Gia Áo, không được rút lui!”
“Em nhìn anh kiểu gì chứ?”
“Vẻ động dục.”
“Đâu có.”
“Em không có nhưng anh có.”
Anh mặc kệ cô cự tuyệt, cố chạm vào môi cô, nhưng cô lại nhanh hơn anh một bước, đưa tay lên bịt miệng lại.
Anh thấy hành động đó của cô thì sa sầm mặt, một sự từ chối quá rõ ràng, anh chưa bao giờ thấy, càng không biết ứng phó thế nào, anh muốn nổi điên lên đẩy cô ra khỏi vòng tay mình, trừng phạt cô gái dám từ chối và đùa giỡ anh quá mức ấy, nhưng anh lại nghe thấy mình lên tiếng vẻ thoả hiệp: “Ngay cả số lần đẻ được hôn cũng chưa đủ à? Sao quy tắc của em nhiều quá vậy!”
Sao lời nói cam chịu vớ vẩn này lại thoát ra từ miệng Tiêu Yêu Cảnh, anh đang ảo não muốn nuốt gọn câu nói đó vào miệng thì giọng nói kỳ lạ của cô đã vang lên đúng lúc: “… Số lần hôn ở đây đủ rồi!”.
Anh ngước lên, ánh mắt cô mơ màng chỉ vào gò má, ra hiệu với anh.
Phì! Đại thiếu gia anh chưa bao giờ lạc phách đến độ chỉ hôn má con gái đã thấy thoả mãn, nghĩ anh là trẻ con ba tuổi chơi trò gia đình chắc? Chuyện ngu ngốc vớ vẩn như hôn má thế kia, lúc năm tuổi anh đã làm đủ rồi, muốn anh hứng chí, kích động, tim đập thình thịch khi hôn lên gò má con gái ư?
Nằm mơ!
“Chụt!”
Hả? Âm thanh gì thế? Âm thanh mất mặt đó sao lại phát ra khi anh chạm môi vào làn da mềm mại trên má của cô gái ấy???
Chết tiệt, cái cảm giác thoả mãn kỳ lạ!!!
` Hai tiếng sau, các anh em đồng loạt quay lại như đã hẹn, nhanh mắt phát hiện ra bầu không khí mờ ám giữa hai người. Tiêu Yêu Cảnh cổ áo phanh ra, vẫn chưa cài hết nút, lồng ngực vạm vỡ phủ một lớp mồ hôi mỏng, Tô Gia Áo sắc mặt đỏ hồng, bọn họ tự khắc hiểu là bạn mình vừa được thoả mãn, kéo phắt anh ra một góc vỗ vào vai anh khen ngợi không ngớt.
Anh bị khen đến mức lúng túng, có nỗi khổ mà không dám nói, đành hút thuốc, khẽ hừ một tiếng rồi mặt dày nghe hết, nếu để họ biết nah được thoả mãn vì một nụ hôn trong sáng vào má, có lẽ họ sẽ lôi ngay anh đến phòng vệ sinh mà dội nước lạnh, bảo anh đừng lên cơn điên nữa.
“Này, tớ bảo, cậu đã ra tay rồi, tiếp đó chắc dễ làm hơn chứ? Đá con gái còn đơn giản hơn theo đuổi họ nhiều. Lúc nào đưa cô bé đến Snow Mania gặp Kiều Khâm vậy? Đá cô bé cho cậu ta thấy là chúng ta sẽ thắng.”
Lời bạn nói như một tiếng sét đánh ngang tai, anh gần như quên mất chuyện cá cược kia, làm sao biét được lúc này lại bị người ta nhắc nhở.
“Này, cậu đờ đẫn gì thế? Có tình cảm với cô bé đó thật rồi à?”
“…” Ánh mắt anh lơ đãng, không tiếp lời ngay mà một lúc sau mới đáp gọn lọn lỏn: “Chưa đến lúc”.
“Thế à? Cậu muốn chơi thì để cậu chơi thêm một lúc vậy, tôi cũng thấy cô bé rất thú vị, trang điểm đậm như thế, tôi cứ tưởng là loại nữ sinh thích chơi bời chứ, ai ngờ một chiếc khuyên rốn mà cũng lừa được cô nàng.”
“Bớt lắm lời, lằng nhằng!” Anh nóng nảy ngắt lời, muốn thoát khỏi đám bạn của mình.
“Ồ, đúng rồi, Yêu Cảnh, cô gái cùng hát karaoke với bọn mình lần trước, cậu còn nhớ chứ?” Thấy anh định bỏ đi, cậu bạn gọi với lại.
Anh cau mày: “Ai?”.