Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.
m đang nhìn đi đâu thế? Đổi quân áo rồi em không biết bạn trai mình là ai nữa, hử?”.
“Các anh đang làm gì vậy?” Cô ngẩng lên hỏi, mong anh cho mình câu trả lời, đừng để cô mù mờ không hiểu gì, cô ghét nhất cảm giác bị người ta cho ra rìa.
Anh lười nhác nhướn mày, tỏ vẻ không muốn nói nhiều về hành động của bạn bè mình, trước mặt mọi người, anh thoải mái cúi đầu xuống, cọ cọ vào cổ cô một cách thân mật, bạn gái anh chỉ cần quan tâm đến anh là dược, người khác chỉ là kẻ qua đường mà thôi.
Sự chú ý của Tô Gia Áo bị cắt ngang, mùi thuốc lá trên người TIêu Yêu Cảnh bay vào mũi cô, cô ngước lên, môi khẽ lướt qua cổ anh, tiếng hít thở sâu căng thẳng vang lên trên đầu cô, lông mao trên cánh tay quàng qua vai cô dựng đứng hết lên. Cô nghịch ngợm che miệng lại để không cười thành tiếng, đổi lại là ánh mắt hậm hực của anh.
Cử chỉ quá sức thân mật ấy đã bị Viên Tâm để ý thấy, cô nàng nghếch cằm lên, huých tay vào cậu trai mặc bộ qunần áo hàng hiệu, khẽ hỏi: “Tiêu Phi, cô gái kia là ai vậy? Lúc nãy cô ta đứng ngoài thậm thụt lén lút nhìn trộm các anh đấy”.
“Cô ta? À, bạn gái mới của Tiêu Yêu Cảnh, hừ, không biết cô này chịu được mấy ngày.”
“Ủa? Yêu Cảnh tìm bạn gái đều thuộc loại đó à?”
“Đương nhiên là không, cô này là đặc biệt, trường hợp đặc biệt!”
“Ồ? Nghe như có ẩn tình gì đó nhỉ? Nói em biết đi.” Cô nàng vừa nghe thế bèn tỏ ra vô cùng hào hứng. [*Vanila: Con này dại trai thấy rõ, rõ ràng là nghía Tiêu Yêu Cảnh mà, tên ngu ngốc này còn trả lời, đúng là 2 tên đểu hợp nhau. '>
“À, cái đó không được, chuyện riêng của bạn bè không được nhúng tay vào, đó là quy tắc của cánh đàn ông, không giống bọn con gái các em thích nhiều chuyện đâu.”
“Hừ! Nhỏ mọn quá! Tưởng em thèm biết à” Cô nàng cắn môi vẻ không can tâm, ánh mắt di chuyển trên bộ quần áo đắt tiền của Tiểu Phi một lúc rôi mím môi cười: “Woa, bộ quần áo của anh chắc đắt lắm nhỉ? Toàn là hàng hiệu cả, đại thiếu gia tốt số thật!”.
Tiểu Phi cầm ly rượu lên, cười khẽ không nói, chỉ nhướn mày làm ám hiệu “cắn câu rồi” với mấy cậu bạn bên cạnh.
Tô Gia Áo không ngốc, đã phát hiện ra ý đồ của Tiểu Phi, cậu chàng cuống cuồng gọi Tiêu Yêu Cảnh đến ngay, mượn bộ quần áo hàng hiệu của anh để tỏ vẻ đại thiếu gia nhà giàu tiện việc cưa gái. Cô chỉ biết con gái khi hẹn hò đến nhà hàng cao cấp sẽ mượn quần áo và túi hàng hiệu của nhau, không ngờ đàn ông cũng chuộng hư vinh đến mức đó, lại thấy bọn họ đều tỏ vẻ thản nhiên như không, hình như đã quen với chuyện này rồi. Bạn trai mình lại giúp đỡ bạn bè, không chút cảm thán, xem nhẹ mọi thứ quả là rất tốt, nhưng tình huống trước mắt khiến cô cứ thấy kỳ cục, có nên xem là mấy tên đàn ông hư hỏng bắt tay nhau gài bẫy con gái không?
Cô liếc nhìn Tiêu Yêu Cảnh đang tỏ vẻ thờ ơ, như thể những chuyện đó chẳng liên quan đến mình, anh đang chơi với bộ điệu khiển chọn bài hát, quay lại hỏi cô: “Bài này biết hát không?”
“Hả? Gì cơ?” Cô nhìn lên màn hình tinh thể lỏng, chỉ thấy anh đã nhập bài hát vào, âm nhạc vang lên, trên màn hình xuất hiện bài tình ca rất sến:
Anh chỉ có cảm giác với em
“Anh muốn em hát cho anh nghe.” Anh vẫn chưa quên lần trước đã bị bài hát này làm cho mất mặt đến mức phải cuống cuồng tháo chạy, anh rất để tâm đến việc sao chỉ mình anh có cảm giác hờn dỗi muốn cô cũng phải bị choáng váng môộ lần mới can tâm.”
Anh phớt lờ phần nam hát, đưa micro đến cho cô, bắt cô phải kiêm cả nam lẫn nữ hát hết bài cho anh nghe.
Cô nhìn ca từ đặc biệt sến trên màn hình mà không hát nổi câu nào, miệng há ra rồi lại ngậm lại, lắc đầu nhìn anh vẻ bất lực.
Tha cho cô đi, bài hát này có chỗ nào cho anh yêu thích đến thế? Đến tông bài hát cô còn không biết, làm sao hát được đây?
“Hát đi.” Anh đưa micro đến miệng cô.
“Em không biết hát mà.”
Âm thanh được khuếch đại vang vọng, còn mang theo âm điệu nũng nịu khiêế anh nheo mắt lại: “Nói lại lần nữa.”
“Hử?”
“Anh bảo em nhắc lại lần nữa.”
“…” Bảo cô nói cái gì? “Em không biết hát mà” ư? Anh có chắc rằng không phải mình đang uy hiếp cô không?
“Dùng giọng điệu lúc nãy, nói lại cho anh nghe.” Hình như anh vẫn đang hoài niệm câu nói lúc nãy, hậm hực yêu cầu.
“Em… em không biết hát”, cô nghẹn ngào đáp lại.
“Thêm chữ mà vào”, anh tiếp tục đòi hỏi.
“… Em… không biết hát… mà…”, cô nhấn mạnh chữ “mà” anh bắt nói thêm vào.
“Không phải cảm giác này, lúc nãy không phải em nói mà như vậy.” Anh yêu cầu mỗi lúc một nhiều.
“… Em không biết hát mà mà mà…”, cô hậm hực nói.
“Em chơi anh hả?”, anh lườm cô.
“Anh chơi em thì có, rốt cuộc anh muốn nghe cái quỷ gì chứ?”
Anh muốn nghe cái gì? Vớ vẩn, đương nhiên là nghe giọng điệu nũng nịu hiếm có của cô rồi. Lại thêm lời ca khúc kia, giọng điệu của cô như đang nũng nịu với anh, phải chăng đã quá lâu rồi anh không hưởng thụ vẻ làm nũng của con gái nên mới đói khát đến mức đó?
Anh đang định tiếp tục dạy dỗ bạn gái làm nũng cho mình nghe thì một giọng hát ngọt ngào vang lên, cắt đứt ý đồ của anh.
“Nước mắt dù mặn mấy đắng mấy, chỉ cần có anh thì sẽ la trời xanh, dựa vào gầ