Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341725

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.

Tây Thi, chỉ thấy Tiêu thiếu gia rất cảm động, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng hơn.
Tiểu Phi hoàn hồn lại, liếc cô nàng một cái cố ý làm khó: “Cô sai? Sai ở chỗ nào, sao tôi không biết vậy?”.
“… Do tôi không nên lo chuyện thiên hạ.” Cô cắn môi, tay cầm ly rượu nắm rất chặt.
“Nếu cô miễn cưỡng thì thôi đi, tôi cũng chẳng ép cô xin lỗi.” Anh ta quay mặt đi, giây sau đã nhìn thấy ánh mắt lạnh băng của Tiêu Yêu Cảnh, anh hất hàm lên ra hiệu cho anh ta phải biết điều một chút, vì anh thực sự thấy dáng vẻ uất ức của bạn gái mình không phải là chuyện thú vị gì.
Tiểu Phi bị đe doạ vội vàng đổi giọng: “Tóm lại, nể mặt Tiêu Yêu Cảnh, chuyện trước kia bỏ qua vậy, sau này cô…”.
“Bỏ qua thì tốt, ít nói nhảm đi.” Tiêu Yêu Cảnh cắt ngang lời lẽ dạy dỗ thừa thãi của anh ta, nắm lấy ly rượu cô đang cầm, khẽ chạm ly rượu trong tay Tiểu Phi, rồi uống cạn thay cô, sự bảo vệ rõ ràng đó khiến Tiểu Phi ngoan ngoãn ngậm miệng, sau đó Yêu Cảnh dắt cô trở về chỗ ngồi trong góc của họ.
Ngồi xuống rồi, phải mât một lúc anh mới gỡ được ly rượu trong tay cô. Anh không nói gì, ghì chặt gáy cô áp vào người mình thật mạnh. Anh ngồi sâu vào trong salon, bảo vệ cô khỏi những cặp mắt kia, giấu cô vào lòng mình.
Cô ngả đầu lên vai anh, không biết đã bao lâu, khi đã thấy nhẹ nhõm hơn mà anh vẫn không có ý định buông ra, cứ ôm chặt cô tới khi Kiều Khâm đến cạnh, cúi xuống thì thầm với anh mấy câu.
Kiều Khâm đứng lên nghe điện thoại nãy giờ vẫn reo vang, cô loáng thaóng nghe thấy anh ta gọi một cái tên rất quen thuộc – Tiếu Diệp, khi cô vẫn chưa dám chắc chắn thì anh ta đã rảo bước ra khỏi phòng.
Nhưng chỉ mười phút sau, Tô Gia Áo đã xác định được tai mình hoàn toàn không có vấn đề.
Kiều Khâm thực sự quen biết Bạch Tiếu Diệp.
Vì Bạch Tiếu Diệp khoác tay Kiều Khâm tươi cười đẩy cửa phòng bước vào.
Tô Gia Áo nhìn cô gái đang ngồi cạnh Tiểu Phi, đờ cả người.
Rốt cuộc, ai là bạn gái của Kiều Khâm? Chẳng lẽ anh ta đang… chơi trò một chân đạp hai thuyền? Mà một trong hai chiếc thuyền lại là chị em tốt của cô?






Cảnh tạt rượu
Đàn ông ư? Động vật trì độn với chung thuỷ, nhưng lại nhạy cảm với phong lưu.
Tại sao đàn ông ngoại tình, không chung thuỷ, một chân đạp hai thuyền?
Xét về nguyên nhân, đại đa số là bởi có một đám bạn hư hỏng chiều chuộng anh ta. Bọn họ sẽ thản nhiên, không cần biết đúng sai, sẵn sàng bảo vệ, giúp đỡ bạn mình lừa phỉnh phụ nữ.
Bạch Tiếu Diệp vào phòng, Tiểu Phi đã đưa mắt ra hiệu cho Kiều Khâm, rồi quay đầu đi trò chuyện rôm rả hơn với con thuyền kia của anh ta, cùng đám bạn xung quanh ra sức phân tán sự chú ý của cô nàng.
“Bảo bối, bọn Tiểu Phi chơi mà không chịu nhường em, anh đến giúp em đi.” Không biết đã nghe được gì mà cô ta cô ý nhấn mạnh vẻ không vui, cũng xưng hô y như vậy.
Mọi thứ đã xảy ra.
Trong đầu Tô Gia Áo hiện lên mấy phiên bản khác nhau cảnh phụ nữ tranh cướp đàn ông, tạt rượu, lật bàn, chỉ trỏ la hét, cuối cùng xé tên khốn họ Khâm kia ra làm đôi, một ném vào toilet nam, một quẳng vào toilet nữ.
Dù thế nào đi nữa, chuyện người khác cô có thể không lo, nhưng với bạn bè thì cô phải giúp. Hôm nay Bạch Tiếu Diệp tạt rượu cũng được, điên cuồng cũng tốt, cô sẽ không để bạn mình bị thua thiệt.
Cô vùng vẫy khỏi gọng kìm của Tiêu Yêu Cảnh như một con sư tử cái đang nổi điên lao lên thì bị Tiêu Yêu Cảnh lôi trở lại, lấy tay bịt miệng cô đang định hét lên. Sự ngăn cản của anh khiến cô bực bội, há miệng cắn vào tay anh. Hự lên một tiếng, anh nói vẻ ngượng ngập: “Cậu Kiều kia, phiền cậu lần sau đổi biệt danh bình thường mộ chút, cái gì mà bảo bối chứ, kinh quá.”
Câu nói nhẹ nhàng đó đã làm dịu đi không khí căng thẳng trong phòng, Tiểu Phi biết ý vội lên tiếng giải vây, quàng tay qua cổ Kiều Khâm nói cho qua chuyện: “Phải rồi, phải rồi, bảo bối, đến đây giúp tôi uống rượu”.
Kiều Khâm bị Tiểu Phi lôi đi, nháy mắt đã biến mất không thấy bóng dáng thì ra “bảo bối” là biệt danh, không có ý nghĩa sâu xa nào khác, cô nàng kia cười với Bạch Tiếu Diệp tỏ vẻ hối lỗi rồi quay người ngồi lại chỗ cũ cạnh Kiều Khâm.
Bạch Tiếu Diệp không phản ứng gì, nụ cười đang rạng rỡ bỗng chốc cứng đờ, cô quay người, bỏ lại một câu, “Tôi vào nhà vệ sinh”, rồi kéo cửa bỏ đi.
Miệng há hốc, Tô Gia Áo không kịp nhì Tiêu Yêu Cảnh đã đẩy anh rồi lao ra cửa đuổi theo Bạch Tiếu Diệp.
Cô hoàn toàn không khống chế sức lực, vội vã và cuóng quýt, anh bị đẩy mạnh ngã nhào vào salon, thẫn thờ nhìn vết răng trên tay mình.
Cạnh bồn rửa mặt, Bạch Tiếu Diệp mở vòi nước, nhìn nước chảy róc rách, cô ngước nhìn vào gương, Tô Gia Áo đứng ở cửa dáng vẻ rất khó xử. Tô Gia Áo định vào khuyên nhủ, nhưng không biết nên nói gì. Bình thường hào sảng phóng khoáng cho Bạch Tiếu Diệp thấy, nhưng lúc này cô lại chẳng có lập trường để nói gì cả.
Vì lúc nãy bị Tiêu Yêu Cảnh ghì chặt, biết tất cả mà không nói cho Tiếu Diệp được, giống như cô không đứng về phía Tiếu Diệp, để bạn mình lúc khó khăn nhất đối mặt một mình, bây giờ nói g


Polaroid