Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341727
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.
“Đi mà.”
“Bảo không là không, cho dù là nữ tôn nam ti, đàn ông cũng có quy tắc của mình, con nghĩ đàn ông không thể tức giận à?”
“Bố giận thì giận, nhưng đừng làm hư cậu bé ngoan ngoãn không biết tức giận, tính khí diu dàng của con chứ!” Tóm lại là cô đang giận chuyện đó. Bố mọc cánh rồi muốn làm cuộc cách mạng gia đình, cũng không nên lôi kéo cả người đàn ông của cô tạo phản chứ. Quý Thuần Khanh chưa bao giờ nói nặng nhẹ với co, thế mà lại bị bố mình làm hỏng, đến mức phớt lờ cô thế kia. Cô đã xuống ngước rồi, thế mà anh vẫn kênh kiệu, đó là biểu hiện của con trai nhà lành hay sao? Xuỳ, đúng là phản quá rồi!
Ngay cả câu “nữ tôn nam ti cút đi” cũng đã nói ra rồi, ngày mai có phải đến lượt anh nói, “Bây giờ tôi không cần chịu trách nhiệm với cô nữa, tôi muốn là công tử đào hoa du ngoạn nhân gian, tạm biệt!”.
Quá tội lỗi!
“Nó bị làm hỏng hồi nào, vẫn là một tên không biết tức giận là gì!” Ông Tô đưa tay chỉ về phía người đàn ông đang đứng sau quầy hàng của ông chủ, xắn tay áo lên bận rộn rửa rửa, cắt cắt, xào xào, sau đó trút ra đĩa, bưng những đĩa thức ăn nóng hôi hổi đến bàn. Cũng may ông không phải người tệ nhất, nếu nói đến người đàn ông không có nguyên tắc cũng chẳng kiên trì giữ vững lập trường nhất, chỉ cần có con rể thì ông không phải là người đó.
“Ăn đi.”
Giọng nói trầm trầm du dương vang lên bên tai, cô nhìn rõ vẻ không can tâm trong mắt anh, nhưng động tác ân cần đó lại khác xa với tâm trạng. Anh nghe thấy cô đang đói, phải ăn mì tôm, nhưng chạy đến đây, nên mới đến mượn bếp và nguyên liệu của ông chủ quán để nấu cho cô ăn.
“…”
Cô mím chặt môi, không biết phải đối mặt với những món ăn đó thế nào, đành lặng lẽ đón lấy đôi đũa anh đưa, gắp thức ăn, và một miếng cơm vào miệng, cảm thấy đói cồn cào, không thể kiềm chế, cô không còn nghĩ đến chuyện cảm động gì nữa, gắng sức ăn uống, nuốt hết thành ý của anh vào bụng.
“Anh có cách đề nhạc mẫu bớt giận, có ngại thứ không?” Anh rót một ly trà, đẩy đến trước mặt mèo cái đang nhai cơm.
“Ô? Cách gì?” Cô nghe nhắc đến cách có thể khiến bố mẹ làm hoà, ngẩng phắt lên nhìn anh, toát ra vẻ mong đợi và tin cậy.
Thì ra khi mèo lang thang bị đói bụng sẽ dựa dẫm người cho nó ăn, muốn xoa dịu cơn giận của nó cũng chỉ cần đợi nó ăn no sẽ ngoan ngoãn cọ cọ vào ống quần kêu “meo meo” gọi chủ nhân. Điều đó khiến anh nheo mắt cười khẽ, đưa tay lên khoé môi cô gạt hạt cơm dính trên đó xuống, đôi mắt đen láy nhìn cô, hạ giọng nói: “Nhạc mẫu sợ chuột phải không?”
“Hả?”
Tô Gia Áo ngớ người, quan hệ vợ chồng của bố mẹ cô thì liên quan gì đến chuột?
Câu hỏi đó đã được giải đáp khi nhà họ Tô vang lên tiếng thét kinh hoàng đậm chất nữ tính của bà Tô.
Bà Tô vốn còn cầm dao, định dùng hành động kiên quyết tỏ ý sẽ “chặt đứt đôi” quan hệ với ông Tô, nhưng khi nhìn thấy chuột thì biến sắc, khiếp đảm khóc thét lên. Ông Tô đã được cao nhân chỉ giáo, vừa thấy hung khí rơi xuống đất đã nhanh tay nhanh chân kéo vợ vào phòng.
“Cách cách!”
Cửa phóng khoá lại.
Chuyện trong phòng thì… khụ khụ… mọi người không cần truy cứu.
Hôm sau, Tô Gia Áo dậy từ sớm, đứng trước phòng Quý Thuần Khanh, ngần ngại.
Làm một người phụ nữ có gan gánh vác tránh nhiệm thật khó, nhưng làm một người chủ động đòi được chịu trách nhiệm với đàn ông càng khó hơn.
Vì chuyện sau đó thế nào rất khó nghĩ.
Ra vẻ hiểu chuyện mà thừa nhận sai lầm như: “Ưm… Tuy hôm ấy em đã uống say, nhưng em ăn rồi sẽ thanh toán mà!”.
Hay là nghênh ngang nói: “Này! Nếu thanh bạch của anh đã cho em rồi thì sau này sẽ là người của em, hiểu chưa hả?”.
Hoặc có thể tỏ ra thờ ơ, hờ hững:” Dù sao cũng đang rảnh mà, lấy em đi!”. [*Vanila: Câu này hay nhất!!!~ ^^'>
Đang suy nghĩ thì cửa phòng anh đột nhiên mở ra.
Cô lúng túng gãi đầu định tìm câu mở đầu hay nhất, cũng chỉ muốn nói với anh là cô sẽ chịu trách nhiệm với sự thanh bạch của anh. Vừa ngẩng đầu lên đã chạm ngay nụ cười trong sáng ấy, cô đỏ mặt, không tài nào mở miệng.
“Thê quân, chào buổi sáng!”
“Ưm… Em… à ừ… hôm ấy… em với anh…”
“Sắc mặt em rất tốt, có chuyện gì tốt à, anh thật mừng thay cho em.”
Kiểu nói năng loạn xạ né tránh ấy là ý gì đây? Hình như đang bảo với cô, đừng quan tâm chuyện đêm đó, anh đã quên hết rồi, tốt nhất cô đừng nhắc anh nhớ đến ký ức đáng sợ đó nữa. Lại dùng kiểu nói chuyện quen thuộc như vậy để đối phó với cô, lại định làm cô thèm thuồng, cố ý lặp lại chiêu cũ chứ gì?
Xuỳ!
Cô vô cùng bất mãn vì anh đã xoá sạch những chuyện xảy ra rồi, ai cho phép anh từ chối thành ý của cô? Cô cau mày, đưa ngón trỏ lên chỉ vào lồng ngực mà đêm ấy đã khiến cô lưu luyến không nỡ rời xa, chỉ chỉ vào ngực anh:
“Em, muốn, chịu, trách, nhiệm, với, anh!”
Anh lùi lại mấy bước vì móng vuốt của mèo, nhưng rồi cứng người vì câu nói của cô, ánh mắt tối lại, quay đi không nhìn cô nữa, đứng im không nhúc nhích, để mặc co tiếp tục chỉ chỉ vào lồng ngực đã bắt đầu thấy đau nhói của mình.
Tiếng nói lạnh lùng thoát ra từ môi anh, cô ngỡ như sét đánh…
“Anh không thèm em chịu trách nhiệm!”