Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341718

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1718 lượt.

nh.
Tô Gia Áo theo Bạch Tiếu Diệp đến hộp đêm, KK có lẽ nằm mơ cũng không ngờ Bạch Tiếu Diệp lại như thế, anh ta chủ động là ngầm ý mời một mình cô đến hẹn hò, ngờ đâu cả một đám đến ăn uống miễn phí. Mặt anh ta cứng đờ nhưng không tiện nổi giận, đành nở nụ cười và nhìn Bạch Tiếu Diệp vẻ suy nghĩ.
“Bao nhiêu người thế này thật là…” Kéo bao nhiêu kẻ đến đây để phá quán?
“Đều là bạn tốt của em.” Bạch Tiếu Diệp khoác tay Tô Gia Áo, tay vẫy vẫy phía sau, ra hiệu mười mấy người kia cũng là bạn thân.
“Thế à, vậy anh lấy phòng lớn hơn cho mọi người chơi.” Duy trì phong độ đàn ông, KK thanh toán hoá đơn trước ở quầy bar, chuẩn bị đưa mọi người đến phòng thì bị Bạch Tiếu Diệp ngăn lại.
“À, anh bận việc thì cứ đi đi, anh còn phải tiếp bạn, em không quấy rầy; em và bạn bè chơi cũng được.” Cô cười cười, hoàn toàn không có ý mời anh cùng tham gia, rút hoá đơn khỏi tay anh, như nhớ ra điều đó bèn quay lại nói với đám bạn: “Quên giới thiệu cho mọi người biết, đây là bạn mình, anh ấy họ Kiều”.
Quỷ cũng biết mức độ nông sâu giữa bạn tốt và bạn bình thường, anh bị cô khiêu khích, nhưng chỉ cười mà không nói, đứng một bên nhìn bạn cô từng người một bước qua. Thậm chí cô còn chẳng buồn giới thiệu tên anh, chỉ nói mỗi họ, dường như anh không phải là người quan trọng mà phải nhớ tên càng không cần có quan hệ và dính líu gì đến bạn bè cô.
Cô gái ấy thực sự đã vạch rõ ranh giới giữa bạn trai, bạn tốt và bạn bìn thường, không chút mờ ám.
Anh ta nhếch môi nhìn đám người giong cờ khua trống lên lầu, một lúc sau mới phát hiện ra mình vẫn đang đứng ngẩn ngơ, nhớ lại cảnh thoáng qua trong đầu lúc đó khi cô khoác tay anh, giới thiệu với mọi người anh là bạn trai mình và cảnh tượng hoàn toàn khác biệt ban nãy khiến anh ta bỗng thấy nhớ nhung. Cười giễu một tiếng, anh ta quay người bỏ đến một gian phòng khác, đưa tay vỗ vỗ Tiêu Yêu Cảnh đang ngủ say trong một nơi ồn ào như phòng KTV này. Nhưng cái tên đã mất ngủ rất lâu, khó khăn lắm mới ngủ được lại không chịu thức dậy, vẫn nằm trên sofa nhắm mắt giả chết.
“Này, bạn gái cũ của cậu đến mà cậu còn ngủ được à?”
Một câu nhẹ bẫng đã khiến Tiêu Yêu Cảnh mở đôi mắt mơ màng ra, liếc nhìn KK, ánh mắt lạnh lẽo bảo rằng, câu nói đùa ấy chẳng buồn cười chút nào. Nhưng cũng nhờ phúc của nó mà giấc ngủ chập chờn của anh đã biến mất, anh đẩy KK ra, ngồi dậy đi vào phòng vệ sinh.
Vã nước lên mặt, đôi môi khô đắng mím mềm hẳn đi, những giọt nước chảy vào mắt gợi cảm giác đau nhói, anh nhắm mắt lại đưa tay tìm khăn giấy trên bồn rửa, nhưng một người nào đó đã đưa cho anh một chiếc khăn tay mềm. Lời KK khiến anh cảm thấy mong chờ một cách lạ lùng, anh đón lấy khăn tay lau mắt, chưa kịp mở mắt ra, giọng nói bên tai đã phá tan nỗi chờ mong của anh…
“Hình như anh không khoẻ, em lái xe đưa anh về nhà nhé?”
Giọng nữ ngọt ngào không ngỗ ngược, bất quy tắc, ân cần bên tai anh. Anh nhìn rõ cô gái đưa khăn tay cho mình, không quen, càng không quan tâm cô ta là ai. Cổ họng bị thuốc lá và rượu làm cho đau nhói từng cơn, không muốn mở miệng nói mà cũng chẳng từ chối, chỉ tỏ vẻ lạnh lùng xa cách, uể oải đưa khăn tay trả lại.
“Bây giờ là mấy giờ mà đã bắt con về, lát nữa con về, thôi nhé!” Cắt ngang cú điện thoại mẹ gọi đến càu nhàu, Tô Gia Áo nhảy ra khỏi phòng vệ sinh, ngoẹo đầu kẹp điện thoại, hai tay vẫn đang sửa sang lại áo quần, nhưng cảnh tượng lạ lùng trước mắt khiến cô sững sờ, không biết nên phản ứng thế nào.
Bạn trai cũ của cô đang chơi trò “ném khăn tay” với một cô gái lạ mặt.
Cô nên “hừ” một tiếng vẻ thiếu phong độ, hay là bỏ đi như một người xa lạ, hay phóng khoáng chào một tiếng như Tiếu Diệp?
Nước vẫn chảy tí tách, trở thành một thứ âm thanh quái lạ trong bầu không khí yên tĩnh, cô không nghe thấy tiếng người ồn ào, vẫn vặn vòi nước phía trước anh lại rồi nói: “Ồ, không ngờ anh cũng chơi ở đây, mấy hôm không đi học, cẩn thận kẻo bị đánh trượt đấy”. Nói xong, vỗ vỗ vai anh như bạn bè, ném lại một nụ cười mà cô ngỡ là rất đẹp, cho rằng mình đã đủ phong độ lắm rồi, nhưng lại không dám nhìn vào mắt anh mà sải chân bỏ đi.
Phía sau bỗng vang lên một âm thanh lạ lùng, rồi tiếng cô gái kêu lên, cô liếc mắt nhìn.
Tiêu Yêu Cảnh hơi nghiêng người, cô gái kia bị đè xuống bồn rửa mặt, thân mật đến mức Tô Gia Áo cau mày, giọng nói trầm khàn của anh vang lên, rõ ràng khàn đến mức nói năng cũng khó khăn nhưng vẫn cố sức nói to để cô nghe thấy: “Tôi đã cược với bạn rằng cô có ý với tôi. Kết quả là tôi đã thắng”.
Cô dừng bước, phong độ đã biến mất vì câu nói đó, quay lại trừng trừng nhìn anh vẻ như không thể tin được, nhưng lại thấy cô nàng kia đã thuận thế vòng tay ôm lấy cổ anh: “Thế sao? Em đã khiến anh thắng, vậy anh nên có thưởng cho em?”.
Lùi bước để tiến một cách kỹ thuật, vẻ yếu đuối nũng nịu của cô ta khác hẳn với dáng vẻ hùng hồ hung dữ của Tô Gia Áo, cô bỗng hiểu ra anh đang muốn mình biết điều gì.
Dù sao cũng có người chấp nhận làm chiến lợi phẩm, cô không nên tự xem mình là quý giá, không nên kiêu căng, không biết điều, ngốc nghếch, cô hoàn toàn


Polaroid